Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 206

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:46:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sở Từ, Vân Tiểu Lâm gì thì cũng là em trai cùng cha khác của Vân Hoán Hoán, họ là em ruột, cô sẽ cho phép như .”

Sở Từ kỳ quái hỏi , “Ai là nó? Đương nhiên là con trai của bà và ông , Vân Vệ Hoa.”

Lâm Trân run rẩy, chuyện cũng , tia hy vọng cuối cùng của bà cũng tan vỡ.

Người đàn ông Sở Từ quá đáng sợ.

Sở Từ thể hiểu suy nghĩ của những phụ nữ , thể vì một đàn ông mà gián điệp?

Đàn ông quan trọng đến ? Hay là lên thuyền giặc, xuống nữa?

“Ngoan cố chống cự, đối với bà, đối với Vân Vệ Hoa, đối với Vân Tiểu Lâm đều lợi, bà chắc vì một đàn ông mà đ.á.n.h cược tương lai và tính mạng của hai đứa con trai ?”

Trong tay hai con bài là Vân Vệ Hoa và Vân Tiểu Lâm, đủ để khống chế Lâm Trân.

“Chỉ , hai đứa con trai của bà vì thế mà hận bà ? , Vân Vệ Hoa nó là con ruột của bà ?”

Anh cách g.i.ế.c tru tâm, mỗi một câu đều như một con d.a.o nhọn đ.â.m tim bà , khiến bà thở nổi.

“Đừng nữa.”

Sở Từ lệnh, “Đi dẫn Vân Vệ Hoa đến đây, đúng , gọi cả Vân Tiểu Lâm đến nữa.”

Lâm Trân liều mạng lắc đầu, “Không, đừng.”

“Khai ?” Sắc mặt Sở Từ nghiêm nghị.

Ánh mắt Lâm Trân lảng , nội tâm giằng xé dữ dội, “Cậu hết , tại còn bắt khai?”

thấy quan tài đổ lệ, Sở Từ liền chiều ý bà , “Đi gọi .”

Vân Tiểu Lâm đ.á.n.h thức từ trong giấc ngủ, định nổi cáu thì phát hiện là hai quân nhân xa lạ, phụng mệnh đưa điều tra vụ án.

Vân Quốc Đống cùng, nhưng từ chối.

Vân Tiểu Lâm suốt đường thấp thỏm yên, nhưng thấy, con đường càng lúc càng quen thuộc, đây là đường về khuôn viên quân đội ?

Cậu từ xa thấy lính gác cổng năm bước một trạm, bộ giới nghiêm, liền xảy chuyện lớn.

Cậu còn thấy một bóng quen thuộc ở cổng, “Anh hai, thả ? Tốt quá.”

Vân Vệ Hoa đưa từ trong tù, còn tưởng sẽ … xử b.ắ.n lúc nửa đêm, sợ hãi nhẹ.

“Em út, ba bốn giờ sáng, em ở đây? Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Vân Tiểu Lâm mặt mày ủ rũ, “Em lôi đến đây, gì cả.”

Hai em , đều cảm thấy , chuyện gì mà cần đưa họ đến đây lúc nửa đêm?

Vào trong khuôn viên, phát hiện khí càng căng thẳng hơn, khắp nơi là quân nhân đang thi hành nhiệm vụ.

Vân Tiểu Lâm đột nhiên thấy một trận ồn ào, ngẩng đầu qua, một đám quân nhân vũ trang đầy đủ đang bận rộn bên bờ sông.

“Đêm hôm ngủ, đang ?”

Vân Vệ Hoa thò đầu qua, “Hình như đang dùng máy bơm nước để rút cạn lòng sông.”

Vân Tiểu Lâm ngẩn , việc gì mà thể ban ngày? “Không là bắt chúng đến việc chứ?”

Nhìn đứa em trai ngây thơ, Vân Vệ Hoa im lặng, thể chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-206.html.]

Ở trong tù lâu như , xã hội vùi dập, cả trở nên trầm mặc ít , khó mà đoán suy nghĩ của .

Hai áp giải đến phòng thẩm vấn, khoảnh khắc đẩy cửa , cả hai đều sững sờ.

Vân Tiểu Lâm kinh ngạc vui mừng, “Mẹ, hóa ở đây, con lo c.h.ế.t , gọi điện cho chúng con?”

Vân Vệ Hoa lặng lẽ thẩm vấn đối diện, “Mẹ, chứ?”

Là bà xảy chuyện ? , thể xảy chuyện gì chứ?

Lâm Trân miệng đầy cay đắng, là một , bà để họ thấy bộ mặt mấy vẻ vang của , “Không , Vệ Hoa, con vẫn chứ?”

“Rất .”

Sở Từ cầm cốc nước bước , lạnh nhạt liếc , “Đến cả .”

Lần , chính Sở Từ đưa và Vu Ngôn Thanh tù, thủ đoạn lạnh lùng tàn nhẫn, đến nay vẫn khiến rùng .

Sở Từ mở lời , “Vân Vệ Hoa, cha ruột của là ai ?”

Vân Vệ Hoa bất giác căng thẳng, “Biết, là con mồ côi của liệt sĩ, cha tên là…”

.” Tay Sở Từ chỉ về phía Lâm Trân, “Cậu là con ruột của bà .”

Như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, hai em nhà họ Vân đồng loạt biến sắc. “Cái gì?”

Sở Từ kỳ quái hỏi , “Vân Vệ Hoa, từ nhỏ bà thương yêu , chuyện gì cũng đều lo cho , Vân Tiểu Lâm còn xếp , thể ?”

Sắc mặt Lâm Trân khó coi đến cực điểm, tim Vân Vệ Hoa đập như sấm, “Đó là… bà bụng lương thiện.”

“Đối với Vân Hoán Hoán thì như .” Sở Từ lạnh, “Bà đối với còn hơn cả Vân Tiểu Lâm, là vì…”

Lâm Trân chút sốt ruột, “Đừng nữa.”

Sở Từ tin cạy miệng bà , “Chuyện trong sạch , thể ?”

Trong lòng Vân Vệ Hoa rối bời, trở thành con ruột của Lâm Trân? “Là vì ?”

Khóe miệng Sở Từ nhếch lên một nụ chế giễu, “Cậu là do bà sinh cho đàn ông bà yêu, còn Vân Tiểu Lâm thì đương nhiên là khác.”

Lời quá thú vị.

Sắc mặt Vân Tiểu Lâm đen , “Nói bậy, bố yêu thương , thương nhất.”

Sở Từ thương hại , nhà họ Vân ai đơn giản, chỉ là ngốc nhất, “Không thể xem bà thế nào, mà xem bà gì, tự hỏi lòng , bà thương ai nhất?”

Vân Tiểu Lâm lớn tiếng phản bác, nhưng trong đầu hiện lên vô chuyện cũ, trong nhà chỉ một quả trứng gà chắc chắn là cho Vân Vệ Hoa.

Mẹ miệng thì yêu nhất, nhưng, chuyện gì cũng đều đến lượt Vân Vệ Hoa .

Ai bảo là con mồ côi của liệt sĩ, ai bảo con ruột, đối xử gấp bội, mới để ngoài .

Trước đây, Vân Tiểu Lâm quan tâm, nhưng, bây giờ… trong lòng nghẹn , khó chịu.

Lâm Trân thấy sắc mặt con trai út đúng, tức vội, “Sở Từ, quá bỉ ổi, Tiểu Lâm, con đừng ly gián, yêu con nhất.”

Sở Từ ý định tha cho bà , “Vân Vệ Hoa, cha ruột của là…”

 

 

Loading...