Mọi , giáo sư Levitt quyết đoán : “Báo cảnh sát, mau báo cảnh sát.”
Lúc , giáo sư Kuroki chút bồn chồn bên cạnh điện thoại, lo lắng chờ đợi.
Con át chủ bài mà Vân Hoán Hoán để rốt cuộc là gì? Phải tìm hiểu cho rõ.
Chuông điện thoại vang lên, giáo sư Kuroki nhanh ch.óng nhấc máy, trong ống truyền đến một giọng quen thuộc: “Giáo sư Kuroki, chuyện của ông , yên tâm, sẽ mặt giúp ông giải quyết chuyện .”
Giáo sư Kuroki âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vị mặt gây áp lực, thì vấn đề gì . “Vô cùng cảm ơn, ngày khác sẽ đến nhà thăm hỏi.”
Theo lý mà , ông chuẩn mấy đường lui, nhưng, tại vẫn bất an như ?
lúc , cấp vội vàng chạy : “Giáo sư Kuroki, , cô Balala và Vân Hoán Hoán đồng thời mất tích, rõ tung tích.”
“Giáo sư Kuroki, cảnh sát gặp ông, , ông liên quan đến một vụ bắt cóc.”
Từng tin ập đến, giáo sư Kuroki lập tức hiểu , cuộc đấu trí đấu dũng , ông rơi thế hạ phong.
Đối thủ của ông là Vân Hoán Hoán, một kẻ thông minh đến mức gần như yêu nghiệt, bước tiếp theo cô sẽ như thế nào?
Một giờ rưỡi, các bên đều đang tìm kiếm Vân Hoán Hoán, truyền thông trong và ngoài nước tề tựu cửa phòng họp báo, thi ngóng tung tích của cô.
Thời gian trôi qua nhanh, một giờ bốn mươi lăm phút, các vị khách mời lượt tiến hội trường, ánh đèn flash chớp nháy liên tục.
Nhóm của Giáo sư Levitt bước tới, ai nấy đều mang vẻ mặt ngưng trọng.
Phóng viên vội vàng truy hỏi: “Giáo sư Levitt, tìm thấy cô Vân Hoán Hoán ?”
Giáo sư Levitt nhíu c.h.ặ.t mày: “Vẫn .”
Ông báo cảnh sát, cảnh sát cũng xuất động, hy vọng thể sớm tìm thấy .
“Giáo sư Kuroki đến .”
Giáo sư Kuroki bước tới giữa vòng vây của một đám , âu phục giày da, dáng vẻ ôn văn nhĩ nhã.
Tất cả đồng loạt về phía đương sự trong lời đồn: “Giáo sư Kuroki, cô Vân Hoán Hoán ông bắt cóc, thật sự là như ?”
Giáo sư Kuroki mỉm : “Sao thể chứ? Đây là đất của Hoa Quốc, ai dám gây án ở đây? Hơn nữa, thể ở đây, chứng tỏ trong sạch.”
Phóng viên tiếp tục hỏi: “Ông cảnh sát Hoa Quốc mời điều tra, là thật ?”
Giáo sư Kuroki tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc: “Là thật, nhưng, đây chỉ là điều tra thường lệ, và Vân Hoán Hoán thù oán, thể bắt cóc cô ? rõ ràng với họ .”
Dáng vẻ quang minh lạc của ông giống như đang dối, bán tín bán nghi, phóng viên tiếp tục truy vấn: “Vậy, cô Vân rốt cuộc đang ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-185.html.]
Giáo sư Kuroki lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Vậy ? là nhà của cô , cô Vân xưa nay nhiều chủ ý, thể là đang chơi trò trốn tìm với chăng?”
Một phóng viên vui: “Đánh rắm, cô mới loại đó, rõ ràng là các ghen tị với cô , sáng nay các giở trò hãm hại cô , một kế thành sinh kế khác, nhất quyết dồn cô chỗ c.h.ế.t.”
Giáo sư Kuroki lạnh lùng sang: “Vị phóng viên , chuyện chịu trách nhiệm, thể kiện tội phỉ báng đấy.”
Phóng viên hề nao núng: “Tại cảnh sát tìm khác mà tìm các , chắc chắn là các vấn đề, các sợ cô trưởng thành, chèn ép các đến ?”
Inoue nhịn quát mắng: “Nói hươu vượn, là của đài truyền hình nào?”
Phóng viên dũng cảm bày tỏ: “Của Đài truyền hình Hương Cảng, sẽ luôn chằm chằm các , ức h.i.ế.p em gái Hoán Hùng là .”
“Cậu...” Inoue c.h.ử.i thề , hai tiếng đồng hồ chịu đủ sự giày vò và quát mắng, sự phẫn nộ trong lòng chỉ tìm một lối thoát.
lúc , một giọng trong trẻo vang lên: “Mọi đều ở đây cả .”
“A, là Vân Hoán Hoán.”
Mọi thi ùa về phía Vân Hoán Hoán, Sở Từ và một nhóm đội viên bảo vệ cô ở giữa, gian nan di chuyển trong đám đông.
Trong mắt Giáo sư Kuroki lóe lên một tia sáng lạnh: “Vân Hoán Hoán, cô trốn ? Mọi đều đang tìm cô, hại đều hiểu lầm gì cô, cô mau giải thích với .”
Ông đẩy bộ trách nhiệm lên đầu Vân Hoán Hoán, ám chỉ, tất cả đều là âm mưu quỷ kế do cô bày .
Ai ngờ, Vân Hoán Hoán buông một câu: “Tình nhân của ông, cô Barbara phản thùng , thời khắc mấu chốt cô thả , còn...”
Cô nở nụ đầy ẩn ý: “Mọi , xin nhé, thời gian họp báo sắp đến , chính sự quan trọng hơn, chuyện gì đợi họp báo kết thúc .”
Sự tò mò của cô khơi dậy bộ, mau xong hẵng , đừng úp mở thế chứ.
, nhóm Sở Từ cứng rắn đưa Vân Hoán Hoán phòng họp, Vân Hoán Hoán bước đón nhận vô ánh mắt quan tâm.
Cô tủm tỉm chào hỏi nhóm Giáo sư Levitt đang lo lắng cho cô: “Cảm ơn sự quan tâm của , đúng là bắt cóc, nhưng cô Barbara sợ hãi , nên thả .”
Giáo sư Levitt tin tưởng cô, bởi vì trò vui sáng nay ai ai cũng , mặc dù là Inoue mặt, nhưng, ai cũng , Inoue là ch.ó của Giáo sư Kuroki.
“Cô là , ngờ Kuroki là loại nham hiểm như .” Sau đề phòng thêm một tay.
Vân Hoán Hoán nhân cơ hội bôi t.h.u.ố.c đau mắt: “Bọn Nhật Bản bọn họ giỏi giả vờ nhất, bề ngoài tỏ khiêm tốn lễ phép, thực chất trong xương tủy tận việc ác, tâm ghen tị cực kỳ nặng, còn thấy khác , các vị cẩn thận nhé.”
Giáo sư Billy đột nhiên kinh hô: “ chợt nhớ đây một nữ sinh tư chất , bái nhập môn hạ của Giáo sư Kuroki học tiến sĩ, đột nhiên biến mất, là hại chứ?”
Biểu cảm của Giáo sư Billy chút kỳ quái: “Chính là một chút tin tức nào, chút giao tình cá nhân với cô , đó thì bao giờ gặp cô nữa. Nếu cô nhắc, cũng quên mất chuyện , nữ sinh đó hình như đến từ Loan Loan, trông xinh đáng yêu, năng lực cũng khá nổi bật.”