Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:45:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, ! Dù cho ông, thể cướp tiền từ tay bọn Nhật Bản, bản sướng .

Vân Hoán Hoán hừ lạnh một tiếng: “Các quá coi thường bọn Nhật Bản , bọn họ nhiều tiền, hơn nữa, chiến đấu một .”

Người tính kế cô đến c.h.ế.t, cô sẽ lưu tình, trả một cái giá đau đớn.

Ngài Inoue một bỏ , mấy nhà góp mà, Kuroki Group chính là một gã khổng lồ.

Tăng bộ trưởng đột nhiên biến sắc: “Không , bọn họ chắc chắn vận động , bọn họ tiền.”

Đến lúc đó, cấp gây áp lực xuống thì phiền phức, cô đồng ý thì ấm ức, đồng ý thì đắc tội với sẽ gây khó dễ.

Vân Hoán Hoán còn sống ở Hoa Quốc.

Vân Hoán Hoán trầm ngâm một lát, ý tưởng: “Sở Từ, gọi điện thoại cho bố , cứ , nguyện quyên góp chín mươi triệu đô la Mỹ quân phí cho quân đội, tiền đề là, nhận tiền .”

Cô tự giữ mười triệu, thực là quyên góp hết.

còn là cô bé giường bệnh một xu dính túi ngày xưa nữa, cô tiền , cũng sẵn lòng cống hiến cho sự nghiệp quốc phòng.

Chỉ quốc gia hùng mạnh, dân an cư lạc nghiệp, cô mới thể sống trong một môi trường an .

Sở Từ sâu sắc cô, một nữa chấn động.

Táo bạo, khí phách, can đảm, còn tầm lớn, tất cả đều thể hiện vô cùng rõ nét cô.

“Được, ngay đây, em đừng cả.”

“Được.”

Sở Từ yên tâm: “Dương Nham Tùng, rời cô nửa bước.”

“Vâng.”

Sở Từ ngẩng đầu hai vị đối diện: “Phương cục trưởng, Tăng bộ trưởng, hai vị hãy ở cùng Hoán Hoán, đừng để khác cơ hội.”

Một trăm triệu đô la Mỹ đó, đủ để nảy sinh sát tâm.

Phương Quốc Khánh kích động đến đỏ cả mắt, Vân Hoán Hoán ánh mắt tràn đầy yêu thương, đứa trẻ đang tranh giành cho , rõ ràng là đang tranh giành cho quốc gia.

“Yên tâm , chúng cả, sẽ ở cùng cô bé.”

Tăng bộ trưởng cũng vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “ sẽ để cô bé xảy chuyện gì.”

hy sinh tính mạng của , cũng sẽ bảo vệ Vân Hoán Hoán.

Đợi Sở Từ , Dương Nham Tùng lập tức khóa cửa , ở cửa canh gác.

Vân Hoán Hoán ăn no căng, rót một tách xanh uống, từ từ tiêu thực.

Phương Quốc Khánh bộ dạng bình thản của cô, khỏi chút cảm khái, giang sơn đời nào cũng nhân tài. “ , Vân Hoán Hoán, tuyệt sát của cô là gì?”

“Bí mật nhé.” Vân Hoán Hoán liếc Dương Nham Tùng, Dương Nham Tùng vô thức sờ túi.

“Với chúng mà còn úp mở, thôi , chúng hỏi nữa.” Phương Quốc Khánh cũng ép, đổi một chủ đề khác: “Nghe đến Hương Cảng, vui ?”

Vân Hoán Hoán tủm tỉm gật đầu: “Khá vui, còn mang quà về cho các ông nữa.”

Phương Quốc Khánh với cô, gì kiêng kỵ: “Có lòng ? Là gì thế?”

“Bật lửa và đồng hồ điện t.ử.” Vân Hoán Hoán từ trong ba lô lấy một chiếc đồng hồ điện t.ử, nhập năm mươi chiếc, đều dùng để tặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-183.html.]

“Chính là loại , ?”

Phương Quốc Khánh cầm đồng hồ điện t.ử lên xem kỹ, cũng khá độc đáo: “Đẹp, đắt lắm ?”

Vân Hoán Hoán ha ha : “Chỉ năm đồng thôi, nhưng chuẩn.”

“Thật giả?”

Vân Hoán Hoán lúc đầu cũng kinh ngạc: “Thật, ngành công nghiệp điện t.ử của Hương Cảng phát triển, đồng hồ điện t.ử rẻ đến mức kinh ngạc.”

Mắt Phương Quốc Khánh sáng lên: “Cô mang về bao nhiêu? Nếu nhiều, để cho một chiếc nữa, bật lửa cần.”

Tăng bộ trưởng giá rẻ như , cũng từ chối nữa: “ cũng .”

“Bật lửa mới đắt.” Vân Hoán Hoán nhắc nhở.

Phương Quốc Khánh chằm chằm đồng hồ điện t.ử ngừng, càng càng thích: “Bật lửa ăn cũng uống , vẫn là đồng hồ thực dụng hơn.”

Thế hệ vẫn là những theo chủ nghĩa thực dụng giản dị.

“Được thôi, mỗi hai chiếc.”

Phương Quốc Khánh đột nhiên nhớ một chuyện: “ , tin tức ở Hương Cảng gọi cô là em gái Hoán Hùng? Gọi thiết quá, một tiếng ‘em gái Hoán Hùng của chúng ’.”

Vân Hoán Hoán mắt đầy ý , đắc ý khoe khoang: “Bọn họ đặt biệt danh cho đó, dễ thương ?”

thao thao bất tuyệt kể về những gì thấy và ở Hương Cảng, về ăn uống, vui chơi, đến mức hai vô cùng say sưa.

Khi Phương Quốc Khánh dân Hương Cảng tặng cho cô một phòng đầy hoa tươi và quà, chút khó tin: “Tại họ thích cô như ?”

thông minh, đáng yêu, yếu đuối.”

Phương cục trưởng: … Cô yếu đuối chỗ nào?

Tăng bộ trưởng im lặng.

Tăng bộ trưởng nhịn hỏi: “Vân Hoán Hoán, chín mươi triệu đô la Mỹ cô thật sự nỡ quyên góp ? Chín mươi triệu đó, cả năm nước cũng kiếm nhiều ngoại hối như .”

Đây là khái niệm gì chứ, cả đời cũng kiếm nhiều tiền như .

Một yêu tiền như cô, chớp mắt quyên góp, quá chấn động.

Vân Hoán Hoán trong xương cốt là một yêu hòa bình, cô đến từ thời thịnh thế, thể chịu bộ dạng lạc hậu nghèo khó hiện tại.

“Đây là đất nước của , nơi sinh và nuôi dưỡng , thấy Hoa Quốc trỗi dậy, trở đỉnh cao thế giới, nắm chắc quyền phát ngôn, sẽ bao giờ các cường quốc bắt nạt lăng nhục nữa.”

“Chỉ quốc gia hùng mạnh, mỗi dân Hoa Quốc chúng mới thể ngẩng cao đầu khắp nơi thế giới.”

mắc chứng sợ hỏa lực đủ, vì giữ tiền bồi thường, thà đem trang v.ũ k.h.í.”

Không tự lúc nào, giọng cô lớn hơn một chút.

“Nói lắm.” Một giọng đầy nội lực vang lên ngoài cửa.

Người đàn ông trung niên đầu cùng Sở Từ khí thế bất phàm, liếc mắt một cái thấy Vân Hoán Hoán: “Đây là bạn học Vân ?”

“Vâng.” Sở Từ khẽ gật đầu: “Để cháu giới thiệu, Vân Hoán Hoán, Phương cục trưởng, Tăng bộ trưởng, đây là Chính ủy Tưởng của quân khu Dương Thành.”

 

 

Loading...