Vu Tố Phân sống c.h.ế.t chịu nhận: “Đừng đừng, chị thể chiếm tiện nghi của em, tính theo tỷ lệ đầu tư, ba bảy, chị ba, em bảy.”
“Mọi đều ở đây, chúng hỏi nhai đạo , bây giờ em rảnh, nhưng một thời gian nữa là dứt .”
Nghe lời , Vu Tố Phân hai lời đồng ý ngay: “Bác cả, bác dọn dẹp nhà cửa , em xem với nha đầu Hoán Hoán .”
Hai phong phong hỏa hỏa cửa, Tiêu Đại Chí và Vương Tiểu Hổ đưa mắt , chuyện ... là đến xem nhà ở tạm ? Sao tự nhiên biến thành hợp tác ăn ? Còn bàn bạc xong xuôi cả chi tiết ?
Mấy phụ nữ đều phong phong hỏa hỏa, tôn lên bọn họ chút vô dụng a.
“Làm việc thôi.”
Giờ văn phòng nhai đạo tan , Vân Hoán Hoán trực tiếp tìm đến nhà lãnh đạo.
Lãnh đạo từng gặp Vân Hoán Hoán, ấn tượng với cô vô cùng sâu sắc, đây là mà lãnh đạo quân khu và Sở tham mưu trưởng đích gửi gắm chiếu cố.
“Là cháu a, cô bé, đây là định dọn ở ? Cháu yên tâm, chú đảm bảo cháu sống ở đây ai quấy rối.”
“Có chuyện ạ, cháu mở một xưởng...” Vân Hoán Hoán kể đơn giản sự việc.
Lãnh đạo nhai đạo , lập tức kích động: “Đây là chuyện a, chúng lực ủng hộ, thủ tục các loại chúng giúp chạy cùng, chỉ là hy vọng thể tiếp nhận một bộ phận nhân viên thất nghiệp chờ việc của nhai đạo bản địa.”
Từ khi những thanh niên xuống nông thôn đó về thành phố, nhiều vị trí công việc sắp xếp cho bọn họ, du thủ du thực phố liền nhiều lên, trị an cũng kém , điều khiến các cấp lãnh đạo đều sốt ruột.
Vân Hoán Hoán một ngụm đồng ý: “Có thể, nhưng, đây là công việc kỹ thuật, chúng cháu kiểm tra.”
“Tất nhiên tất nhiên, chúng chằm chằm, ai dám gây sự.” Lãnh đạo vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Dưới sự phối hợp hết của nhai đạo, tất cả thủ tục đều bật đèn xanh, thuận lợi đến mức thể tưởng tượng nổi.
Khi cầm các giấy tờ liên quan, Vu Tố Phân đều hoảng hốt: “Thế là xong ? Hiệu suất việc của Kinh Thành cao như ?”
Vân Hoán Hoán cũng chút bất ngờ: “Nhai đạo còn sốt ruột hơn chúng , sợ chúng đổi ý, bọn họ phóng tiếng gió, tuyển hai mươi thợ may lành nghề, hàng xóm láng giềng đều xôn xao cả lên .”
Vu Tố Phân:...
Phương Quốc Khánh mấy ngày nay sống thoải mái, dây chuyền tivi màu thử nghiệm thành công , ông lãnh đạo cấp điểm danh biểu dương trong đại hội, trong lòng mỹ tư tư.
Tiếng chuông điện thoại vang lên: “Phương cục trưởng, một cô bé tên là Vân Hoán Hoán tìm.”
Vân Hoán Hoán? Phương cục trưởng sửng sốt một chút: “Cho con bé .”
Không là xảy chuyện gì chứ? Cô là bận rộn, gì thời gian chạy tới tìm ông.
Vân Hoán Hoán đeo một cái túi xách bước : “Phương cục trưởng, cháu đến đây.”
Phương Quốc Khánh nhiệt tình bưng rót nước, còn lôi kẹo sữa Thỏ Trắng và bánh ngọt dùng để tiếp khách : “Ăn chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-130.html.]
“Có chuyện gì ?”
Vân Hoán Hoán bóc kẹo sữa, c.ắ.n một miếng đầy miệng mùi sữa thơm: “Khoản tiền của dây chuyền tivi màu đó khi nào chuyển cho cháu?”
Phương Quốc Khánh dở dở , vì tiền a: “Mới qua mấy ngày a, chú sẽ giúp cháu giục, đừng vội.”
Vân Hoán Hoán trợn trắng mắt, kẻ nợ tiền chính là đại gia.
“Trước đó cháu thể lượng sự dễ dàng của các chú, chỉ lấy năm ngàn tiền ứng , theo hợp đồng, trong vòng năm ngày khi dự án thành công chuyển hết tiền còn , cách khác, các chú trả cháu mười chín vạn năm ngàn.”
Theo thỏa thuận hợp đồng, dự án dây chuyền tivi màu cô thể lấy hai mươi vạn tiền mặt cộng thêm mười phần trăm chia hoa hồng phí kỹ thuật.
Phương Quốc Khánh kiên nhẫn giải thích: “Chúng vẫn đưa tivi màu thị trường, vẫn tiền, cháu hoãn chút , chú đảm bảo sẽ đưa cho cháu, đơn vị như chúng thể quỵt nợ .”
Mắt Vân Hoán Hoán đảo liên tục, linh động dị thường: “Bây giờ cháu đang cần tiền gấp a, đưa mười lăm vạn .”
Trong lòng Phương Quốc Khánh chút dị dạng, mấy ngày còn vội lắm, bây giờ là ? “Cái thực sự , mua t.h.u.ố.c cũng cần nhiều tiền như chứ.”
Vân Hoán Hoán vươn bàn tay nhỏ : “Cháu mở xưởng may, đang cần tiền gấp, nhanh lên.”
Phương Quốc Khánh trợn mắt há hốc mồm: “Cái gì, đang yên đang lành mở xưởng may gì chứ? Không cháu còn học ?”
Cô lấy thời gian và tinh lực a?
Vân Hoán Hoán vô cùng lý lẽ: “Người tài giỏi thì nhiều việc thôi, đừng lôi thôi nhiều thế, đưa nữa, cháu sẽ cầm loa và băng rôn đến tận cửa đòi nợ đấy.”
Thấy cô thật, Phương Quốc Khánh đau đầu thôi: “Đứa trẻ , chúng bàn bạc , xem thể đưa một phần .”
Vân Hoán Hoán mím mím môi: “Phương cục trưởng, chú thủ đoạn và bản lĩnh của cháu mà, chú hỏi bọn họ xem, thực sự xé rách mặt với cháu ? Không suy xét đến vấn đề hậu kỳ nữa ? Phải rằng, dây chuyền cũng cần bảo dưỡng duy tu đấy.”
Sự uy h.i.ế.p trong lời của cô, khiến Phương Quốc Khánh toát mồ hôi hột, ông hề đắc tội một bản lĩnh: “Đừng vội đừng vội, chú lập tức giúp cháu giải quyết.”
“Hôm nay cháu lấy tiền, cháu sẽ đợi ở đây.” Thái độ của Vân Hoán Hoán kiên quyết.
Phương Quốc Khánh cô quen thói cường thế, nhưng cường thế như , vẫn là đầu tiên thấy. “Cháu... thực sự chỉ đến đòi nợ thôi ?”
“ a.” Vân Hoán Hoán còn kỳ lạ hỏi ngược , “Cháu còn thể gì?”
Phương Quốc Khánh trầm ngâm: “Cháu cứ chơi trong văn phòng một lát, chú về.”
Cái về của ông, mất hơn nửa ngày, may mà Vân Hoán Hoán chuẩn từ , mang theo vài cuốn sách bên , sách một chút cũng lãng phí thời gian.
Sắp đến giờ ăn trưa, Phương Quốc Khánh cuối cùng cũng về, dáng vẻ chật vật, dường như đ.á.n.h với ai, quần áo đều rách .