Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:44:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả im lặng.

Cao phu nhân chợt hỏi: “Tại cháu thuê vệ sĩ?”

Cao sư trưởng ha hả: “Con bé quá hung tàn, đắc tội quá nhiều .”

“Hừ.” Vân Hoán Hoán ngoảnh mặt , thèm để ý đến ông.

“Cháu chuẩn món quà nhỏ cho hai vị phu nhân, hy vọng hai bác sẽ thích.”

Dương phu nhân chút suy nghĩ từ chối: “Cảm ơn cháu, nhưng bác nhận bất kỳ món quà nào.”

Cao phu nhân cũng uyển chuyển từ chối: “Bác cũng nhận quà, cô bé , tâm ý của cháu hai bác đều nhận .”

Hai vị phu nhân đều là hiền nội trợ, phu xướng phụ tùy, đàn ông thanh liêm, phụ nữ nhận quà, hậu phương giữ gìn vững chắc.

Vân Hoán Hoán cũng cưỡng cầu: “Vậy , thì thôi.”

Dương quân trưởng chợt động lòng: “Cứ lấy xem .”

Dương phu nhân kỳ lạ ông một cái, ý gì đây?

Vân Hoán Hoán chạy lên tầng hai, một lát mang hai chiếc hộp nhỏ xuống.

Vừa mở , Dương quân trưởng kịp chờ đợi lên tiếng: “Cái lấy.”

Khóe miệng Dương phu nhân giật giật, từng thấy ông chủ động đòi đồ như : “Đây là cái gì?”

Dương quân trưởng cầm lên nghịch ngợm: “Gậy điện con bé tự , thể khiến một đàn ông cao lớn lập tức mềm nhũn, mất khả năng hành động.”

Dương phu nhân sửng sốt: “Tự ?”

, món đồ nhỏ để phòng .”

Dương phu nhân lập tức động lòng, giật lấy cây gậy điện: “Cái lấy.”

Cái thích hợp nhất cho con gái phòng , bà một cô con gái, xinh như hoa, xung quanh ít ong bướm.

Dương quân trưởng trưng khuôn mặt tủi : “Bà lấy ?”

Dương phu nhân nhịn điểm mặt ông một câu: “Người Cao sư trưởng hào phóng hơn ông nhiều, tranh giành với Tiểu Huệ.”

Dương quân trưởng ha hả: “Ông ! Vân Hoán Hoán tặng từ lâu , chỉ là tặng cho thôi.”

Vân Hoán Hoán:...

Cái cô bắt buộc giải thích một chút: “Cháu và bác chỉ mới gặp hai , Cao sư trưởng thường xuyên giúp đỡ cháu.”

Cao sư trưởng đắc ý c.h.ế.t: “Ha ha ha, đúng, tình nghĩa khác .”

Dương quân trưởng gõ nhẹ xuống bàn: “Cho thêm một cái, cho thêm một cái.”

Khóe miệng Dương phu nhân giật giật, mất mặt ? Đàn ông mà, chỉ thích mấy thứ .

Vân Hoán Hoán hết cách, đành móc từ trong túi một cái.

Dương quân trưởng hài lòng , Cao sư trưởng vui: “Thế thì công bằng , nhà họ hai cái, nhà mới một cái.”

Vân Hoán Hoán:...

Cao phu nhân dùng cùi chỏ huých nhẹ ông, hờn dỗi lườm ông một cái: “Ông đừng mất mặt ở bên ngoài nữa.”

Cao sư trưởng động tác "suỵt": “Đồ của con bé dễ dàng tặng khác , hiếm khi cơ hội .”

Vân Hoán Hoán lập tức hiểu trong giây lát: “Bác là nhắm trúng cái máy chứ gì?”

!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-108.html.]

Vân Hoán Hoán xua tay: “Cái đó tạm thời thể cho, lộ bí mật.”

Cao sư trưởng thất vọng vô cùng, Vân Hoán Hoán thấy , rốt cuộc chút đành lòng: “Bác đợi một chút.”

quỳ lên lầu, lấy một món đồ nhỏ đưa cho Cao sư trưởng: “Cái cho bác.”

Một cây nhỏ xíu, ngắn hơn b.út máy, mập hơn b.út máy một chút.

Cao sư trưởng tò mò đ.á.n.h giá: “Đây là cái gì?”

“Đèn pin nhỏ.” Vân Hoán Hoán hiệu cho ông nút bấm ở đuôi, chỉ ngoài cửa: “Ra thử xem.”

Cao sư trưởng bước cửa, nhẹ nhàng ấn nút, một luồng ánh sáng mạnh lóe lên, chiếu sáng cả sân như ban ngày.

“Sáng thế? Xa thế?!”

Mọi nhao nhao xúm , hàng xóm cách vách cũng thò đầu , sửng sốt: “Dương quân trưởng, Cao sư trưởng, hai vị phu nhân, ở đây?”

Dương phu nhân kéo Vân Hoán Hoán gần, ôm lấy vai cô, dịu dàng: “Làm khách, xin chiếu cố cô bé nhiều hơn nha.”

Cao phu nhân bên Vân Hoán Hoán, tươi rói : “Sau , phiền .”

Hàng xóm thụ sủng nhược kinh, liên tục gật đầu: “Đương nhiên, yên tâm.”

Họ nhịn Vân Hoán Hoán thêm vài , cô bé lai lịch gì? Có thể khiến họ quan tâm như ?

Mấy luân phiên dùng thử đèn pin, càng dùng càng thích. “Hoán Hoán, thứ nhỏ gọn quá, mang theo quá tiện lợi, ánh sáng còn sáng như .”

“Hoán Hoán tay, quả nhiên tầm thường.”

Cao phu nhân do dự một chút, đỏ bừng mặt lên tiếng: “Làm cho bác một cây, ? Bác trả tiền.” Bà cho con gái phòng .

Vừa nãy còn kiên quyết từ chối quà của cô, bây giờ chủ động xin xỏ, ở giữa chỉ cần một Vân Hoán Hoán.

Không ai thể từ chối tác phẩm của Vân Hoán Hoán, một ai!

“Được.” Vân Hoán Hoán một mười cây, bốn trong nhà mỗi một cây, còn đều thể mang tặng quà.

“Bác cũng một cây.” Dương phu nhân móc hết tiền .

Hai vị cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa thực sự của từ "thiên tài" mà chồng , nhân vật lợi hại như ai mà chẳng tranh giành ? Cô còn nhỏ như , tương lai rộng mở.

Vân Hoán Hoán híp mắt lắc đầu: “Các bác tặng cháu nhiều đồ ăn đồ chơi đồ dùng, đây là quà đáp lễ.”

Có qua , mới là đạo lâu dài.

Tiếng chuông điện thoại vang lên: “Hoán Hoán, tìm cháu .”

Trong ống truyền đến một giọng uy nghiêm: “ là Sở Thiên Sách, việc qua đó một chuyến.”

Sở Thiên Sách? Đó chẳng là Tướng quân Sở ? Muộn thế còn chuyện gì? Nghe vẻ khá gấp.

Vừa Tướng quân Sở sắp đến, Cao sư trưởng và Dương quân trưởng đều sửng sốt, tình huống gì đây?

, đều điều hỏi nhiều, nghề đều bớt tò mò.

Cao sư trưởng lên kiểm tra một vòng: “Chỗ cháu nếu thiếu thứ gì, thể với bảo vệ một tiếng, họ phụ trách ghi chép, giao cho bộ phận hậu cần phân phát.”

Được trang những đồ nội thất cơ bản nhất, nhu cầu của mỗi nhà khác .

Vân Hoán Hoán quả thực sắm thêm một đồ nội thất: “Cái gì cũng ạ?”

Cao sư trưởng chỉ điểm: “Đồ nội thất thì , chuyển nhà để .”

 

 

Loading...