[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:14:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Chiêu Phi nhớ tới lời Lâm Lang từng sức lực", kéo chăn , động tác nhẹ nhàng bế Lâm Lang đặt lên chiếc ghế gỗ trong phòng vệ sinh.

 

Đặt xuống, cầm đôi giày vải của Lâm Lang , một chuyến bưng chậu nước ấm pha sẵn .”

 

Hai má Lâm Lang hiện lên hai rặng mây hồng, cô theo bản năng định cảm ơn Văn Chiêu Phi, lời đến cửa miệng nuốt , nhất thời bí từ, chỉ thể nhanh ch.óng khỏi phòng vệ sinh.

 

Văn Chiêu Phi gian buồng nhỏ qua nồi cháo đang nấu, rửa sạch và thái sẵn rau định xào mới về phòng, Lâm Lang cũng từ phòng vệ sinh .

 

Đang định kéo ngăn kéo lấy hộp trang điểm, tay Lâm Lang khựng , cô ngoắc ngoắc tay với Văn Chiêu Phi:

 

“Anh ba qua đây."

 

Văn Chiêu Phi hiểu chuyện gì, phản ứng đầu tiên vẫn là tới theo yêu cầu, Lâm Lang chờ cô gì đó.

 

Lâm Lang nỗ lực kiễng chân lên, cuối cùng đành bỏ cuộc.

 

Một mét sáu đối diện với một mét tám mươi bảy, thực sự quá khó cô .

 

Thoát khỏi đôi giày vải, trèo lên giường lò, Lâm Lang mượn độ cao một mét của giường lò, xuống Văn Chiêu Phi từ cao.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, cô cúi xuống, hôn một cái lên làn môi ấm áp hình dáng đẽ của :

 

“Chào buổi sáng."

 

Văn Chiêu Phi quả thực ngờ Lâm Lang gọi qua, còn trịnh trọng trèo lên giường lò, chỉ để hôn một cái.

 

Lúc thì nản chí lúc thì kiêu ngạo...

 

Lâm Lang với biểu cảm phong phú thực sự đáng yêu và mãn nhãn.

 

Văn Chiêu Phi truy cứu nguyên do, ánh mắt lấp lánh để mặc cho nụ hôn nhẹ nhàng và ngọt ngào diễn .

 

“Giữa chúng lời cảm ơn, em chỉ thể... bày tỏ như thế thôi?"

 

Hành động của Lâm Lang luôn khác hẳn với sự táo bạo bộc lộ trong vẻ thẹn thùng.

 

Văn Chiêu Phi, chắc thấy đột ngột cần thiết .

 

Văn Chiêu Phi đưa tay ôm lấy eo Lâm Lang, một bước lùi bế hổng cô lên, xoay một cái xuống giường lò, Lâm Lang đùi .

 

Khoảng cách chiều cao giữa họ lập tức còn rõ rệt như thế nữa, Văn Chiêu Phi cúi đầu hôn lên môi Lâm Lang.

 

Văn Chiêu Phi dùng một nụ hôn ướt át để đáp Lâm Lang.

 

Anh những thấy đột ngột, mà còn ngày càng thích sự táo bạo và chủ động của cô.

 

Cái gọi là bình tĩnh, tự chế và khắc chế, mặt vợ yêu dấu, chỉ mỏng manh như tờ giấy.

 

Văn Chiêu Phi thừa nhận cũng chỉ là một đàn ông bình thường trong hàng vạn mà thôi.

 

Năm phút , Lâm Lang với đôi môi sưng, sắp thở thông đặt nhẹ nhàng phía trong giường lò.

 

Văn Chiêu Phi cúi ôm Lâm Lang một lúc lâu mới dậy phòng vệ sinh để chỉnh đốn bản .

 

C-ơ th-ể buổi sáng sớm vốn dĩ dễ kích động, huống chi là lúc khi vợ dịu dàng chủ động dâng nụ hôn.

 

Lâm Lang xoay trộm tấm rèm gian buồng nhỏ buông xuống, thấp thoáng thấy tiếng nước, hai má vốn đỏ nay càng thêm nóng.

 

Cô thực sự chỉ bày tỏ lòng cảm ơn thôi mà, ngờ Văn Chiêu Phi kích động như thế, vì mà còn tắm thêm một nữa!

 

Lâm Lang chạm đôi môi nóng hổi, kỹ năng hôn của Văn Chiêu Phi thăng tiến vượt bậc, cô cũng cẩn thận c.ắ.n trúng .

 

Sau đó, Lâm Lang mang khuôn mặt hồng rực ăn xong bữa sáng.

 

Đến lúc uống thu-ốc, sắc mặt đỏ bất thường mới tan .

 

“Không cần ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-82.html.]

 

Lâm Lang kịp ngăn cản, thấy Văn Chiêu Phi nhấp giúp cô một ngụm nước thu-ốc đắng ngắt khó uống.

 

Văn Chiêu Phi mỉm trấn an Lâm Lang:

 

“Một ngụm nhỏ , nhiệt độ vặn, Bối Bối ngoan.

 

Chúng cố gắng chỉ uống tuần thôi."

 

Một tuần , sẽ đưa Lâm Lang tái khám chỗ Dương Tĩnh, nếu thuận lợi, thể đổi cho Lâm Lang sang thu-ốc viên do sư mẫu bào chế.

 

Lâm Lang khẽ gật đầu, sự kháng cự theo bản năng giảm bớt nhiều.

 

Đón lấy bát nhỏ, Lâm Lang hít sâu nhắm mắt uống cạn một , bộ động tác thành trôi chảy.

 

Văn Chiêu Phi kinh nghiệm hơn tối qua, ngay khi Lâm Lang uống xong, lập tức đưa viên kẹo cam và nước chuẩn sẵn đến bên môi cô, ôm lòng nhẹ nhàng dỗ dành và hôn an ủi.

 

Hai má Lâm Lang vì nụ hôn nhẹ nhàng mà xuất hiện rặng hồng theo thói quen, nhưng ánh mắt khôi phục vẻ rạng rỡ.

 

Cô hôn một cái lên má Văn Chiêu Phi, cong mắt :

 

“Anh ba thật ."

 

Văn Chiêu Phi với Lâm Lang, đưa tay sờ má cô, dịu dàng hỏi:

 

“Cần giảng giải cho em ?"

 

“Vâng!"

 

Lâm Lang gật đầu.

 

Sách họ mượn từ chỗ Phạm Tây Hoa tổng cộng sáu cuốn, cô mất một tuần mới học thuộc hết, thực sự thấu hiểu và nắm vững kiến thức thì cần một tháng.

 

Giờ Văn Chiêu Phi giúp đỡ, thời gian nắm vững kiến thức của cô thể rút ngắn ít.

 

Sau đó cho đến tận lúc chuẩn nấu bữa trưa, Văn Chiêu Phi đều ôm Lâm Lang lòng, theo cách Lâm Lang đặt câu hỏi, trả lời, để giúp cô nắm vững hơn các thuật ngữ y học và tình huống ứng dụng thực tế.

 

Sau bữa trưa, Lâm Lang chiếc quần dài và áo dài mỏng, tóc tết thành hai b.í.m, đội chiếc mũ vải đen, Văn Chiêu Phi cùng cô đến gian phòng chính ở sân tìm Cố Lệ Trân.

 

Văn Chiêu Phi chủ động đề nghị chiều nay để trông Sở Dương, Lâm Lang và Cố Lệ Trân yên tâm chơi.

 

Phùng Hải Thiến thường ngày bận rộn việc nhà và giúp Sở Kiến Sâm xử lý những việc vặt vãnh của trong trạm xá, Cố Lệ Trân ban đầu định đưa Sở Dương sân cho bố chồng Sở Kiến Sâm trông.

 

rõ ràng Văn Chiêu Phi - buổi chiều trực ban - khiến yên tâm hơn, Sở Dương vốn cũng thích Văn Chiêu Phi.

 

Sau khi Cố Lệ Trân đồng ý, Văn Chiêu Phi xổm xuống thương lượng với bé Sở Dương:

 

“Dương Dương, chiều nay đưa thím nhỏ việc, chú Văn chơi trò chơi với cháu nhé?"

 

Bé Sở Dương Văn Chiêu Phi, Cố Lệ Trân và Lâm Lang, do dự một lát, bé gật đầu:

 

“Cháu chơi trò bác sĩ và bệnh nhân, cháu bác sĩ!"

 

“Được," Văn Chiêu Phi gật đầu đồng ý.

 

Khi Cố Lệ Trân dắt Sở Dương về phòng thu dọn túi vải nhỏ, Văn Chiêu Phi bước đến bên cạnh Lâm Lang, thấp giọng dặn dò:

 

“Nhớ uống nước nhé, đói thì ăn chút bánh quy.

 

Nếu đồ gì mua thì cần nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền và phiếu .

 

Đi chơi vui vẻ nhé."

 

Văn Chiêu Phi đại khái thể đoán Cố Lệ Trân thể sẽ đưa Lâm Lang .

 

Anh khuyến khích Lâm Lang ngoài dạo kết bạn nhiều hơn, nhưng trong lòng cũng mơ hồ thấy yên tâm.

 

 

Loading...