[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:14:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Lang tự , khi cô ngủ say hoặc hễ lạnh là sẽ ho khan.

 

Trên tàu hỏa và thỉnh thoảng ban đêm khi Lâm Lang rời khỏi vòng tay , cô sẽ khó chịu ôm lấy chăn khẽ ho từng tiếng.”

 

Hai ngày nay, Lâm Lang Văn Chiêu Phi - “lò sưởi tự nhiên" ôm thì mới thực sự ngủ yên giấc.

 

Văn Chiêu Phi ngại lò sưởi cho Lâm Lang, nhưng giữa mùa hè đại hãn mà sợ lạnh như thế , bản điều đó cho thấy c-ơ th-ể Lâm Lang hồi phục .

 

“Ồ, em uống mà," Lâm Lang lập tức từ bỏ giãy giụa.

 

Sư mẫu và các thầy thu-ốc đông y già trong viện đều đang “hiến kế" vì sức khỏe của cô, cô mà còn ngoan ngoãn uống thu-ốc thì quá mức kiêu kỳ .

 

“Ngoan," Văn Chiêu Phi khen ngợi, xoa nhẹ tóc Lâm Lang.

 

Không bàn luận thêm về chủ đề , Văn Chiêu Phi cũng lấy một cuốn sách xuống bên cạnh Lâm Lang cùng .

 

Mười phút , khi nước thu-ốc còn bốc nóng nữa, Văn Chiêu Phi bưng bát thu-ốc lên nhấp một ngụm nhỏ, nhiệt độ vặn, tiếp tục đưa bát cho Lâm Lang.

 

Lâm Lang chằm chằm sắc mặt chút đổi của Văn Chiêu Phi, mãi thôi.

 

Chẳng lẽ nước thu-ốc khó uống như mùi hương của nó ?

 

Không để Lâm Lang thêm thời gian suy nghĩ, cô đặt sách xuống đưa tay đón lấy.

 

Sau một hồi chuẩn tâm lý, Lâm Lang hít sâu một , nhắm mắt, uống ực ực miệng.

 

Đặt bát xuống, cả khuôn mặt Lâm Lang nhăn nhó thành một đoàn, thu-ốc chua đắng chát hung hăng dội ngược lên khoang miệng, xộc thẳng lên đại não.

 

“Ưm..."

 

Trong miệng Lâm Lang nhét một viên kẹo hoa quả vị cam, cảm giác buồn nôn khó khăn lắm mới đè nén xuống một chút.

 

Văn Chiêu Phi dậy rót nước , “Uống nước ."

 

Lâm Lang mở mắt , hốc mắt và lông mi nước mắt sinh lý ướt đẫm.

 

Cô ngước mắt Văn Chiêu Phi một cái, lập tức cúi đầu uống từng ngụm lớn nước ấm mà Văn Chiêu Phi đưa đến tận miệng.

 

“Nữa cơ," Lâm Lang vỗ vỗ ng-ực, vị chua chát đắng ngắt trong miệng vẫn áp xuống, viên kẹo cam lúc đầu thấy ngọt giờ cũng trở nên kỳ lạ khó ăn.

 

“Oẹ..."

 

Lâm Lang vẫn nhịn mà oẹ một tiếng.

 

Văn Chiêu Phi rót nước, chỉ nửa bát nhỏ, uống thêm nước nữa Lâm Lang sẽ khó chịu dày và nôn thật mất.

 

Lâm Lang vội vàng cuống cuồng uống hết, khi kịp mở miệng đòi thêm, cô Văn Chiêu Phi ôm trọn lòng.

 

Một bên mặt áp l.ồ.ng ng-ực đang đ-ập “thình thịch" của Văn Chiêu Phi, thở thuộc về bao vây lấy cô.

 

Lâm Lang ngẩn một chút, giơ tay ôm Văn Chiêu Phi, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêng , vùi lòng Văn Chiêu Phi, nỗ lực hít thở sâu để áp chế cảm giác nôn mãnh liệt .

 

Không bao lâu trôi qua, cảm giác buồn nôn hung hăng đè xuống, trong miệng Lâm Lang chỉ còn vị kẹo cam ngọt ngào.

 

“Em đỡ hơn nhiều , cảm ơn ba," Lâm Lang chinh trải nghiệm, vòng tay ấm áp thực sự thể chữa lành sự khó chịu trong dày.

 

Trong tầm mắt Văn Chiêu Phi, sắc mặt vốn trắng bệch của Lâm Lang khôi phục ít, ánh mắt rơm rớm nước đau lòng cũng thu .

 

Trong lòng nhẹ nhõm, cúi đầu, áp trán trán Lâm Lang:

 

“Giữa chúng cần lời cảm ơn."

 

“Vâng," Lâm Lang cong mắt gật đầu, cọ cọ Văn Chiêu Phi hai cái.

 

Cô điều chỉnh tư thế , tiếp tục tựa lòng Văn Chiêu Phi, nhưng cũng quên cùng tiếp tục sách.

 

Trong căn phòng phía tây khôi phục vẻ yên tĩnh, nhưng bầu khí hề gượng gạo.

 

Lâm Lang khi sách luôn tập trung, và vô cùng thích nghi với vòng tay của Văn Chiêu Phi, thỉnh thoảng hỏi vài câu hỏi liên quan đến y học.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-81.html.]

Thời gian nhanh ch.óng trôi qua tám rưỡi tối, Lâm Lang phòng vệ sinh tắm rửa, đó bôi bôi trét trét mới , cô nhào lòng Văn Chiêu Phi lúc dọn dẹp xong giường chiếu và đang nửa .

 

“Em thơm ?"

 

Trong sữa dưỡng thể Lâm Lang bôi chứa hương cỏ xanh cực nhạt, chỉ lúc bôi xong mới ngửi thấy, để lâu một chút là tan mất.

 

Văn Chiêu Phi đón lấy , nhưng dám ngửi kỹ, trầm thấp đáp một tiếng:

 

“Ừm.

 

Em bên trong ."

 

Cũng cần Lâm Lang tự trèo, Văn Chiêu Phi bế Lâm Lang lên, động tác nhẹ nhàng xoay một cái đưa Lâm Lang phía trong giường lò, thu tay xuống giường, khóa trái cửa, tắt đèn mới trở .

 

Nằm xuống nữa, Văn Chiêu Phi chủ động đưa tay ôm Lâm Lang lòng, vuốt ve mái tóc cô:

 

“Chúc ngủ ngon."

 

Từ lúc uống thu-ốc đến giờ, Lâm Lang như cả, nhưng trong lòng Văn Chiêu Phi vẫn còn dư cảm giác đau lòng.

 

Lâm Lang tiếp tục điều chỉnh tư thế ngủ thoải mái, sờ lên mặt Văn Chiêu Phi, hôn một cái lên trán , ngọt ngào nhẹ nhàng :

 

“Anh ba ngủ ngon."

 

Hơi thở và nhịp tim của Văn Chiêu Phi đình trệ trong chốc lát, đột nhiên nhanh hơn.

 

Sau khi Lâm Lang rúc lòng hồi lâu, mới tìm đến hôn nhẹ một cái lên trán cô.

 

Khóe môi nhếch lên, tâm trạng của Văn Chiêu Phi bỗng chốc trở nên rạng rỡ.

 

Nhắm mắt lâu , thấy tiếng thở của Lâm Lang mà chìm giấc ngủ.

 

Sáng sớm qua sáu giờ, Lâm Lang tỉnh dậy.

 

Cái đầu tiên cô theo bản năng tìm kiếm Văn Chiêu Phi trong phòng, thấy , tâm trạng rõ ràng trầm xuống.

 

Văn Chiêu Phi vén rèm cửa của gian buồng nhỏ lên, về phía giường lò, sắc mặt ngạc nhiên:

 

“Sao tỉnh ?"

 

Văn Chiêu Phi thức dậy lúc năm giờ để tập thể d.ụ.c buổi sáng và mua thức ăn về, đó nửa giường lò sách đợi Lâm Lang tỉnh.

 

Anh ước chừng tối qua Lâm Lang ngủ sớm, hôm nay chắc cũng sẽ tỉnh sáu rưỡi, tính toán thời gian bếp nhỏ nấu cháo nửa tiếng.

 

Không ngờ mới , Lâm Lang tỉnh.

 

Lâm Lang ôm chăn dậy, đưa tay về phía Văn Chiêu Phi.

 

Anh bước tới vài bước ôm lấy Lâm Lang - vốn cực kỳ dính khi thức dậy:

 

“Có ngủ thêm chút nữa ?

 

Còn nửa tiếng nữa mới uống."

 

Trước khi ngủ tối qua Văn Chiêu Phi ngâm ngô, nhưng vẫn cần nửa tiếng mới nấu xong cháo ngô.

 

Thông thường đợi đến khi Lâm Lang ăn sáng lúc bảy giờ, đó là lúc hương vị và nhiệt độ của cháo ngô nhất.

 

Lâm Lang cọ cọ Văn Chiêu Phi:

 

“Em ngủ đủ .

 

Sáng nay sẽ ở bên cạnh em suốt, đúng ?"

 

," Văn Chiêu Phi xoa tóc Lâm Lang, khẳng định đáp lời.

 

Lâm Lang giãn chân mày , lý trí dần tỉnh táo rõ nên buông Văn Chiêu Phi , nhưng bản năng c-ơ th-ể vẫn tham luyến vòng tay ấm áp của .

 

Lúc nãy cô cảm thấy lạnh, trong mơ đang tìm Văn Chiêu Phi, tìm thấy nên sốt ruột tỉnh dậy sớm.

 

 

Loading...