[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:04:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong mắt nó, Lâm Lang trắng xinh kẹo, chẳng chính là chị xinh của nó !”

 

Lâm Lang khẽ xoa nhẹ tóc Sở Dương một cái, cô nghiêng đầu sang Văn Chiêu Phi, hạ thấp giọng gọi:

 

“Chú Văn ơi?”

 

Lúc đầu gặp Văn Chiêu Phi ở thôn Tiểu Ninh cô cũng định gọi Văn Chiêu Phi là chú .

 

Văn Chiêu Phi sự phòng nào đối với sự tinh nghịch đột ngột của Lâm Lang, nóng nơi vành tai lập tức bốc lên mặt, lên cổ, nước mới nuốt xuống đột nhiên “phụt" :

 

“Khụ khụ khụ...”

 

Lâm Lang vươn tay vỗ vỗ lưng cho Văn Chiêu Phi, nở nụ hối với , cô thực sự cố ý Văn Chiêu Phi sặc nước ...

 

Văn Chiêu Phi nhanh thu vẻ thất thố, bóc một viên kẹo đưa tới bên môi Lâm Lang, vẻ mặt nghiêm túc :

 

“Gọi là Ba.”

 

“Anh Ba,” Lâm Lang ngoan ngoãn gọi, cong mắt cúi đầu ăn viên kẹo miệng.

 

Sở Dương xoắn xuýt như cái quẩy, cũng chỉ thể trố mắt Văn Chiêu Phi đút kẹo, Lâm Lang ăn kẹo, đến nửa viên cũng phần của nó.

 

“Chị ơi, chú Văn... hức, thím thì thím, thím ơi~~~” tiểu Sở Dương gọi một cách uyển chuyển đầy thú vị, nhưng Văn Chiêu Phi vẫn dửng dưng mảy may động lòng.

 

Bố đẻ của Sở Dương là Sở Duy xách r-ượu sải bước phòng khách, xách áo nhấc bổng Sở Dương lên đặt vai , cho xuống nữa:

 

“Cái thằng nhóc , thật là lớn nhỏ gì cả.

 

Đồng chí Lâm đừng để ý nhé.”

 

Lâm Lang liên tục lắc đầu:

 

“Có ạ, Dương Dương đáng yêu mà.”

 

“Ha ha ha, Chiêu Phi và đồng chí Lâm tới ,” Sở Kiến Sâm dắt xe đạp tới bên cổng viện, từ xa thấy tiếng đùa của con trai và cháu trai trong phòng khách, thấy cả tiếng của Văn Chiêu Phi.

 

Sáng nay Sở Kiến Sâm tới trạm y tế khu một để họp, nên đặc biệt dắt xe đạp tới tiền viện trạm y tế, bình thường xe đạp của ông đều đỗ ở hậu viện, Phùng Hải Thiến và Cố Lệ Trân thỉnh thoảng mua thức ăn sẽ đạp nó .

 

“Chẳng là đang đợi ông đấy !

 

Ngày nào cũng để đợi...”

 

Phùng Hải Thiến lườm Sở Kiến Sâm một cái vì ngày nào cũng để họ chờ đợi đủ kiểu, bếp.

 

Cố Mỹ Trân dậy theo giúp bưng thức ăn , Sở Duy cõng con trai chào mời Văn Chiêu Phi và Lâm Lang bàn ăn trong phòng khách xuống, Sở Kiến Sâm rửa mặt rửa tay bước tới, r-ượu và thức ăn bày sẵn bàn.

 

“Nào nào nào, đều xuống , ăn bữa cơm thường thôi, nhiều quy tắc gì , ăn !”

 

Sở Kiến Sâm chủ yếu là chào mời Lâm Lang một câu, sợ cô bé sợ lạ, ở nhà lạ thoải mái, dám ăn.

 

cái giọng oang oang theo thói quen của ông, lời cứ như đang đe dọa , bình thường quen cũng để ý, lúc Phùng Hải Thiến và Cố Lệ Trân đều lườm nguýt sang.

 

“Thu cái giọng của ông , ch.ói tai quá đấy!”

 

Phùng Hải Thiến gắp một miếng thức ăn cho Lâm Lang:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-64.html.]

“Bác trai cháu chỉ là ngoài miệng thôi, bảo cháu đừng khách sáo đấy.”

 

“Vâng , cháu hiểu ý bác ạ, cảm ơn bác trai, cảm ơn bác gái, hai bác cũng tự ăn ạ,” nụ mặt Lâm Lang đổi, dù quả thực chút âm lượng cho giật , nhưng cô hề hiểu lầm lòng của họ.

 

Sở Kiến Sâm thêm vài câu đối thoại của Lâm Lang với Phùng Hải Thiến, Cố Lệ Trân thì liền chuyện gì đang xảy .

 

Ông dám chuyện với Lâm Lang nữa, chỉ cùng với Sở Duy chào mời Văn Chiêu Phi uống r-ượu ăn thức ăn.

 

R-ượu quá ba tuần, thức ăn vơi, Sở Duy hích khuỷu tay Văn Chiêu Phi một cái, ghé tai thì thầm hóng hớt:

 

“Thật ngờ thích kiểu như thế đấy?”

 

Chỉ qua vài tiếp xúc , Sở Duy thể cảm nhận rõ ràng Lâm Lang khác biệt với các cô gái nông trường, ngọt ngào nũng nịu, Văn Chiêu Phi – lẽ Lâm Lang đối xử mật hơn gấp bội khi ở riêng – chắc chắn sẽ cảm nhận sâu sắc hơn.

 

Ngày bố giới thiệu đối tượng cho Văn Chiêu Phi, đều tìm theo hướng sảng khoái rộng rãi cơ đấy.

 

“Cô là như , mới thích kiểu như ,” câu trả lời của Văn Chiêu Phi gần như cần suy nghĩ, đây hề đưa hôn nhân kế hoạch tương lai, bất kể phụ nữ nào giới thiệu tới, đều thích.

 

Lâm Lang thuộc về trách nhiệm bất ngờ nhưng bắt buộc gánh vác, cách đối xử với cô đương nhiên khác hẳn với bất kỳ ai khác.

 

Sở Duy sững sờ hồi lâu, vỗ đùi một cái :

 

“Được đấy em, lời thật đấy, lát nữa cũng cho vợ , hì hì...”

 

Cố Lệ Trân mặc kệ chồng đang ngốc nghếch và Văn Chiêu Phi đang sang cái đầu tiên, cô dắt tay Lâm Lang mỉm :

 

“Chúng đằng chuyện, đừng thèm quan tâm đến mấy lão đàn ông thối tha .”

 

“Khụ, con bố , khụ khụ,” Cố Lệ Trân dắt Lâm Lang vội vàng , bình thường vùi dập chồng nhiều quá, suýt chút nữa lôi cả bố chồng trong đó.

 

“Vâng ạ, em bao nhiêu điều thỉnh giáo chị đây ạ,” ấn tượng của Lâm Lang về Cố Lệ Trân khá , một tay cô Cố Lệ Trân dắt, tay Sở Dương với cái bụng tròn xoe dắt.

 

Lâm Lang hiếm khi cảm thấy lòng như , các chị gái và trẻ con ở thôn Tiểu Ninh sẽ thích cô như thế .

 

“Dương Dương đáng yêu quá,” Lâm Lang thử véo nhẹ gò má phúng phính của Sở Dương một cái, cảm giác tay cực , Sở Dương cũng ngoan ngoãn ngước đầu lên với vẻ mặt đáng yêu mặc cho cô “chà đạp".

 

“Chao ôi, em và bác sĩ Văn sinh con thì chắc chắn còn đáng yêu hơn nữa cơ, sinh con trai con gái nào?”

 

Cố Lệ Trân càng càng thấy thích Lâm Lang, trắng mềm, chính là dáng vẻ con gái trong mơ của cô.

 

Cố Lệ Trân năm nay hai mươi tư tuổi, cô gả cho Sở Duy năm mười chín tuổi, sinh Sở Dương năm hai mươi tuổi, tháng hai năm nay Sở Dương tròn ba tuổi , Phùng Hải Thiến và cô đều bóng gió giục cô sinh thêm đứa nữa.

 

Bản Cố Lệ Trân cũng sinh thêm một đứa con gái, nhưng sợ m.a.n.g t.h.a.i sinh là một thằng nhóc nghịch ngợm như Sở Dương.

 

Lâm Lang thuận theo suy nghĩ của Cố Lệ Trân mà suy nghĩ nghiêm túc một chút, kết luận là cô chỉ sinh một đứa, bất kể trai gái, cô đều sẽ dành trọn tình yêu cho nó.

 

tiền đề của việc sinh con là sức khỏe của cô , mối quan hệ hôn nhân của cô và Văn Chiêu Phi định.

 

Lâm Lang mỉm gật đầu:

 

“Con trai con gái đều ạ.”

 

Lâm Lang theo bản năng đầu sang Văn Chiêu Phi, Văn Chiêu Phi ở bên bàn ăn cũng đồng thời ngước mắt sang, khóe môi nhếch lên, trao cho Lâm Lang một nụ mang theo ý vị trấn an.

 

Văn Chiêu Phi quả thực ngờ Phùng Hải Thiến và Cố Lệ Trân hợp duyên với Lâm Lang ngay đầu gặp mặt như , luôn để mắt trông chừng, ngược cứ như đang cản trở họ , chỉ thể xa trông gần như thế thôi.

 

Chút bất an trong lòng Lâm Lang vì sự chắc chắn về tương lai lập tức trấn an xuống, cô cong cong mắt, đáp Văn Chiêu Phi một nụ .

 

Loading...