[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 489
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:47:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tối nay em vui ?”
Văn Chiêu Phi thấp giọng hỏi bên tai Lâm Lang.
“Dạ,” Lâm Lang đáp lời, trán tựa vai Văn Chiêu Phi, đôi mắt hạnh cong lên, một nữa khẳng định, “Vui lắm vui lắm, nhất là bây giờ.”
Hơn ba năm qua, Lâm Lang dồn phần lớn tâm sức công việc nghiên cứu.
Lúc bắt đầu khó khăn chồng chất, tưởng chừng như ngõ cụt, đó mới thấy ánh sáng cuối đường hầm, vượt qua từng đạo cửa ải khó khăn.
Đến giai đoạn giữa và cuối của công việc nghiên cứu, cô dự đoán công nghệ đường sắt cao tốc sẽ ứng dụng thành công thực tế.
Khi viện nghiên cứu và cả nước ăn mừng vì điều đó, Lâm Lang thực quá nhiều cảm giác vui sướng thực sự.
Cô cũng giống như Giản Bạch, cảm nhận nhiều hơn cả chính là sự gian khổ của ba năm .
Và họ vẫn còn coi là may mắn, những nhà nghiên cứu mười năm, hai mươi năm hoặc cả nửa đời cũng chắc thành quả gì đáng kể, nhưng những dự án thấy hy vọng đó vẫn nối tiếp thực hiện.
Văn Chiêu Phi thể hiểu cảm nhận của Lâm Lang, nhưng cô chìm đắm quá mức những cảm xúc tiêu cực đó.
Anh cùng nhà tổ chức cho Lâm Lang một bữa tiệc mừng công riêng tư bên cạnh bữa tiệc chính thức.
Hoặc thể , mượn danh nghĩa tiệc mừng công để giúp Lâm Lang thoát khỏi công việc và nghiên cứu, nghỉ ngơi và vui chơi trọn vẹn trong một ngày .
“Ông xã, em yêu ,” Lâm Lang hiếm khi gọi Văn Chiêu Phi như thế ở bên ngoài phòng ngủ, giọng tự chủ mà mang theo vẻ thẹn thùng, nhưng lúc cô chỉ đơn giản là vợ của Văn Chiêu Phi, cô yêu sâu đậm chồng của .
“Hửm?”
Lâm Lang ôm eo nhấc bổng lên, hai chân rời khỏi mặt đất, buộc ngẩng đầu Văn Chiêu Phi.
Họ tới cây ngô đồng, nhưng chỉ dừng trong bóng cây mà tiến sát cây.
Văn Chiêu Phi giữ Lâm Lang trong l.ồ.ng ng-ực và vòng tay của , ánh mắt còn che giấu sự nóng bỏng, sâu mắt Lâm Lang và :
“Bà xã, hôn em.”
Dứt lời, Văn Chiêu Phi hôn lên môi Lâm Lang.
Tư thế hôn của mạnh mẽ, nhưng nụ hôn dịu dàng và đầy vương vấn.
Còn kịp với đám đông quan khách đang trò chuyện khi tàn điệu nhảy, Văn Chiêu Phi bế Lâm Lang rời khỏi khu vườn nơi bữa tiệc đang diễn .
Hay cách khác, khi dỗ các con ngủ say, họ thực sự cần thiết đó nữa.
Trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc một tuần, Lâm Lang cuối cùng cũng dành thời gian cùng Văn Chiêu Phi và các con chơi Hải Thành ba ngày, chủ yếu là để trải nghiệm tàu hỏa cao tốc và thưởng thức các món ăn đặc sản.
Từ Hải Thành trở về, cả gia đình tiếp tục ở trang trại ngoại ô Bắc Kinh cho đến khi kỳ nghỉ kết thúc.
Leo núi, câu cá, hái trái cây... kỳ nghỉ dài, nhưng đều chơi đùa thỏa thích.
Ngày mùng 1 tháng 9, bé An An và bé Linh Đang đeo chiếc ba lô hình con hổ do đích sư nãi cho, bắt đầu cuộc đời học mẫu giáo.
So với đám bạn học tương lai đang lóc “oe oe" như thể bỏ rơi, An An và Linh Đang nháo, trông chút lạc lõng.
“Tách” một tiếng, Văn Chiêu Phi cầm máy ảnh ghi cảnh hai đứa nhỏ đang ngơ ngác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-489.html.]
“Mẹ ơi, chiều nay bốn giờ và ba sẽ đến đón con và An An đúng ạ?”
Linh Đang lắc lắc bàn tay đang Lâm Lang dắt, cô bé hiểu nổi tại những bạn nhỏ xung quanh lóc t.h.ả.m thiết như .
“ ,” Lâm Lang xổm xuống, gật đầu khẳng định với Linh Đang và An An, ánh mắt quét qua một vòng xung quanh, chút ngập ngừng hỏi:
“Hay là... ba ở ngoài lớp học đợi hai con một lát nhé?”
Lúc các con , nhưng đảm bảo khi cô và Văn Chiêu Phi chúng .
Nghĩ đến cảnh hai đứa nhỏ lén lau nước mắt, Lâm Lang thấy lo lắng và xót xa.
Chưa đợi An An đang sáng rực mắt kịp mở miệng, Linh Đang lắc đầu :
“Không cần ạ, ba cứ đến đón chúng con đúng giờ là .”
“Quên lời hứa của chúng với ba ?”
Linh Đang nhỏ giọng nhắc nhở bên tai An An.
Trên chuyến tàu cao tốc từ Hải Thành trở về, Linh Đang và An An thỏa thuận với Lâm Lang và Văn Chiêu Phi rằng, khi họ gom đủ một trăm bông hoa hồng nhỏ phần thưởng, họ sẽ chọn một thành phố du lịch, trong nước giới hạn, nước ngoài thì tùy tình hình để sắp xếp.
Linh Đang luôn tò mò về thế giới bên ngoài nên nhớ kỹ lời hứa , cô bé bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến việc nhận hoa hồng nhỏ.
Vừa du lịch về mấy ngày, ký ức của An An về chuyến vẫn còn sâu đậm, bé lập tức gật đầu, đó đồng thanh bày vẻ mặt ngoan ngoãn hiểu chuyện với Lâm Lang và Văn Chiêu Phi, đôi mắt tròn xoe cong thành hình trăng khuyết, vẫy vẫy tay:
“Ba ạ, con và Linh Đang .”
Khóc lóc lem luốc nước mắt nước mũi, An An thể tưởng tượng nổi như thế, nhất định để ba cầm máy ảnh chụp !
An An đau lòng nhớ trong album ảnh ở nhà, cả một xấp ảnh chụp bộ dạng “ xí" của .
Cùng là ba chụp ảnh, mà và Linh Đang lúc nào cũng xinh lung linh.
Lâm Lang và Văn Chiêu Phi xoa xoa gương mặt nhỏ của An An và Linh Đang một nữa, chần chừ thêm, giao hai đứa cho cô giáo chủ nhiệm.
Không rời ngay, Lâm Lang và Văn Chiêu Phi tiếp tục bên ngoài cửa sổ quan sát cảnh An An và Linh Đang chủ động giúp cô giáo dỗ dành các bạn nhỏ khác.
Dù rõ hai đứa gì, nhưng sự nháo xung quanh An An và Linh Đang rõ ràng giảm bớt.
Hai đứa hề tiếng ảnh hưởng đến cảm xúc của chính .
“Thời gian trôi nhanh thật đấy,” Lúc Lâm Lang mới thực sự cảm nhận hai nhóc tì bước từ bụng lớn , hiểu chuyện , thể tự lập học.
“Đừng lo lắng, An An và Linh Đang thể bầu bạn với , chuyện gì cô giáo sẽ gọi điện cho chúng ngay thôi,” Văn Chiêu Phi yên tâm hơn Lâm Lang nhiều, hài lòng hai đứa trẻ, tiếp tục kế hoạch:
“Cuối tuần thể cho chúng ngủ riêng phòng .”
Cho đến tận bây giờ, cứ đến đêm là hai nhóc tì nằng nặc leo lên chiếc giường lớn ở phòng ngủ chính, mấy định cho ngủ riêng đều thành công, cộng thêm Lâm Lang ban ngày bận rộn công việc, nỡ rời xa thời gian ở bên con buổi tối, nên Văn Chiêu Phi cũng ngầm đồng ý.
cứ để chúng ngủ chung mãi chắc chắn , Văn Chiêu Phi cuối cùng cũng thấy ánh bình minh của việc thực hiện triệt để kế hoạch .
Lâm Lang đắn đo một lát gật đầu.
Xem tình hình , bọn trẻ hề rời xa cô như cô nghĩ, thực sự tâm lý lo âu khi xa cách lẽ chính là bản cô.