[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 385
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:28:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng, em bao giờ dám nữa …”
Tần Anh Lan ước chừng đời cũng chỉ dũng cảm một thôi, chủ yếu là vì cô phận đỡ đầu , hy vọng các con gặp chuyện như .
Văn Chiêu Phi khi chào hỏi Triệu Đông Tâm một tiếng, liền dẫn Lâm Lang và Tần Anh Lan về nhà .
Khương Tâm Minh và Du Phi cũng trở đội ngũ, tiếp tục bảo vệ bọn họ trở về tổ trạch nhà họ Lâm.
Về đến nhà, cả ba nhất trí hề nhắc tới trải nghiệm buổi chiều với bọn Văn Hạc Thành, chỉ là xa, lái xe về muộn.
Dù là ăn cả ngày, nhưng ba mỗi vẫn ăn thêm một bát mì nước dùng gà.
Văn Chiêu Phi kê cho Tần Anh Lan một ít thu-ốc trấn tĩnh, trợ ngủ để cô uống khi ngủ tối nay.
Lâm Lang vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên tiện dùng thu-ốc, nhưng Văn Chiêu Phi ở bên cạnh, tâm trạng cô vẫn khá định cho đến tận lúc ngủ.
Trong một chiếc bao tải đen kịt, Lâm Lang cố gắng vùng vẫy nhưng sức lực, chỉ thấy những giọng mơ hồ, quen thuộc một cách kỳ lạ truyền đến.
“Mang nó , đưa thật xa, nó đời đều tìm đường về!”
“Bội Bội, Bội Bội,” Đêm nay Văn Chiêu Phi vốn dám ngủ quá say, kịp thời phát hiện Lâm Lang gặp ác mộng, trán đầy mồ hôi lạnh, nhưng tỉnh .
“Bội Bội…”
Văn Chiêu Phi gọi hồi lâu vẫn gọi tỉnh , bèn bật chiếc đèn nhỏ ở đầu giường lên, bế Lâm Lang dậy, “Không sợ, sợ, ở đây, sợ.”
Văn Chiêu Phi sờ sờ mặt Lâm Lang, cuối cùng Lâm Lang cũng tỉnh, nhưng dường như vẫn thoát khỏi cơn ác mộng, đôi mắt mở trừng trừng, ánh mắt trống rỗng, vẻ mặt sợ hãi hiện rõ mồn một.
“Không sợ, trong mơ đều là giả thôi, sợ,” Văn Chiêu Phi hôn nhẹ lên má Lâm Lang, cố gắng kéo sự chú ý của cô về phía .
“Bội Bội thấy lời ?”
Lâm Lang khẽ gật đầu, hỏi như để xác chứng:
“Trong mơ…
đều là giả, đúng ?”
“Ừm,” Văn Chiêu Phi khẳng định chắc nịch, “Có ở đây, sẽ bảo vệ em và Tiểu Linh Đang của chúng , đừng sợ.”
Văn Chiêu Phi đoán là Lâm Lang mơ thấy chuyện “ mìn” .
Lâm Lang cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, cô ôm c.h.ặ.t lấy Văn Chiêu Phi, sụt sịt mũi:
“Trong mơ, hình như em bệnh, em nhét một cái bao tải, đem bán em , bà em đời đều tìm đường về.”
“Sẽ , em đến , cũng sẽ tìm em về, sẽ chuyện đó xảy ,” Văn Chiêu Phi xót xa hôn lên má Lâm Lang, dịu dàng hôn lên môi cô, để cô cảm nhận và xác định sự tồn tại của .
Sau một nụ hôn cực kỳ dịu dàng và mật, nỗi sợ hãi của Lâm Lang vơi phần lớn, cô tiếp tục ôm c.h.ặ.t lấy Văn Chiêu Phi, yêu cầu một thời gian dài nhắc tới:
“Em kể chuyện.”
“Được, kể cho em ,” Văn Chiêu Phi tựa chiếc gối xếp cao, để Lâm Lang gối lên vai , tiếp tục kể cho cô câu chuyện về gia tộc thỏ và gia tộc sói xám vẫn còn phần tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-385.html.]
Sau khi Văn Chiêu Phi từ bỏ logic để kể suốt một tiếng đồng hồ, Lâm Lang cuối cùng cũng ngủ trong lòng .
Văn Chiêu Phi đợi Lâm Lang ngủ say hơn một chút mới bế cô điều chỉnh tư thế ngủ thoải mái hơn, đó cứ ngủ ngủ tỉnh tỉnh cho đến tận sáu giờ sáng, xác định chắc chắn Lâm Lang gặp ác mộng thêm nào nữa.
Hơn sáu giờ một chút, Lâm Lang tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học, chủ động nở một nụ ngọt ngào ấm áp với Văn Chiêu Phi:
“Chào buổi sáng, tập thể d.ụ.c?”
Văn Chiêu Phi thức dậy sớm hơn mười phút thẳng mắt Lâm Lang, chớp mắt một cái, cúi đầu hôn qua hôn Lâm Lang một hồi:
“Chào buổi sáng, thỉnh thoảng một ngày tập thể d.ụ.c cũng .”
Hơi do dự một chút, Văn Chiêu Phi hỏi:
“Còn nhớ câu chuyện thỏ và sói xám của kể đến ?”
“Bọn họ sinh tiểu thỏ trắng và tiểu lang ạ,” Lâm Lang tiếp tục tựa ng-ực Văn Chiêu Phi, những câu chuyện khi ngủ mà Văn Chiêu Phi kể cơ bản đều lấy chất liệu từ cuộc sống của bọn họ, thỏ trắng nhỏ và sói xám lớn cứ tha thả mãi, cuối cùng cũng bắt đầu sinh con .
Văn Chiêu Phi truy cứu thêm nữa, xoa tóc và lưng Lâm Lang, đợi cô tỉnh táo hẳn mới bế cô phòng vệ sinh rửa mặt mũi.
Bọn họ gian nhà chính ở viện ngoài để ăn sáng, từ chỗ thím Dương và Hoàng Thành Ngôn mới Triệu Đông Tâm tối qua về, Văn Hạc Thành và Triệu Tín Hành dậy sớm hơn đều ăn sáng xong .
Bữa sáng ở nhà họ đều là ai đến ăn , thanh niên ngày lễ ngày nghỉ ngủ nướng một chút cũng chẳng .
Tần Anh Lan đêm qua uống thu-ốc cũng ngủ ngon, sáng nay dậy nổi, Lâm Lang cũng gọi cô dậy mà dặn dò thím Dương một phen, đó mới xe cùng Văn Chiêu Phi .
Vẫn như cũ, Văn Chiêu Phi đưa Lâm Lang đến trung tâm nghiên cứu , đó mới đến bệnh viện.
Văn Chiêu Phi tiến hành công việc như bình thường, lúc nghỉ trưa, nghỉ ngơi tiếp tục việc trong văn phòng mà ngoài đến bưu điện gần đó gọi một cuộc điện thoại quốc tế.
“Xin chào, là Văn Chiêu Phi ở Kinh Thành, tìm ông Ôn Sùng Quy,” Văn Chiêu Phi thấy giọng một phụ nữ lạ ở đầu dây bên , đoán là giúp việc nhà ông Ôn Sùng Quy, bèn giải thích ngắn gọn phận của .
Rất nhanh đó quản gia Chung Hác Văn bên cạnh Ôn Sùng Quy bắt máy, hai phút , Ôn Sùng Quy đang chuyện với khác ở phòng khách mới thư phòng tiếp tục điện thoại.
“Chiêu Phi, Bội Bội chuyện gì xảy ?”
Văn Chiêu Phi lập tức giải thích:
“Ông cứ yên tâm, Bội Bội và Tiểu Linh Đang đều .
Cháu hỏi ông về kết quả điều tra chuyện hồi nhỏ của Bội Bội.”
Ôn Sùng Quy thở phào nhẹ nhõm:
“Vốn dĩ ông cũng định gọi điện thoại cho cháu .”
Điện thoại ở tổ trạch nhà họ Lâm và Bạch Ngọc Lâu đều thể gọi trực tiếp quốc tế, Ôn Sùng Quy vốn định trong hai ngày sẽ gọi cho Văn Chiêu Phi, do Văn Chiêu Phi quyết định nên cho Lâm Lang , cô còn đang mang thai, kích động thì .
Ôn Sùng Quy tiếp tục ở trong điện thoại, đem những thông tin ông lượt từ chỗ Lâm Khả Tuyên, Quách Thúy và Mộ Trăn kể cho Văn Chiêu Phi một lượt, cơ bản phục dựng chân tướng năm đó.
Cách xử lý hiện tại là bà già nhà họ Mộ tống Mộ Thừa tu viện, Mộ Thừa và Lâm Khả Tuyên đều tiến hành phân tách với nhà họ Mộ ở Anh, mà nhà họ Mộ ở Anh mất Mộ Thừa thì chuyện lụn bại chỉ là sớm muộn.