[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 344

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:20:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc Lâm Lang mới dần dần nhận vô vàn niềm vui sướng, cảm động và ơn đang liên tục trào dâng.”

 

“Anh sắp ba, em sắp ,” Lâm Lang vẫn cảm thấy thật thể tin nổi, cô với Văn Chiêu Phi, cũng là với chính .

 

Thân phận của họ cứ thế mà sự đổi.

 

Văn Chiêu Phi hít một thật sâu, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Lang, hôn lên tóc cô:

 

, chúng sắp ba .

 

Anh sẽ chăm sóc cho em, chăm sóc cho em bé của chúng .”

 

Lâm Lang bắt gặp đôi mắt đỏ, cảm xúc dâng trào khó nén của Văn Chiêu Phi, cô dụi dụi , an ủi:

 

“Vâng, con em đều tin mà.

 

Anh xem, kiểm tra qua hết , em và bé đều , cứ yên tâm .”

 

Họ chuẩn nửa năm , cũng coi như là nước chảy thành sông, thuận theo tự nhiên thôi.

 

Lâm Lang thấy Văn Chiêu Phi dường như vẫn hoang mang, cũng sợ hãi hơn cả bà bầu như cô.

 

Nỗi sợ hãi của Văn Chiêu Phi bắt nguồn từ tình yêu, Lâm Lang thấy bất lực thấy cảm động.

 

Văn Chiêu Phi tiếp tục ôm Lâm Lang một lúc lâu mới thu những cảm xúc lạ lẫm và xót xa đó, tiếp tục bế Lâm Lang :

 

“Chúng ăn cơm , ngày mai mới gọi điện về nhà.”

 

Anh và Lâm Lang vẫn cần thời gian để tiêu hóa tin tức , nên vội báo tin về nhà Bắc Kinh.

 

Ngoài , buổi trưa Lâm Lang ăn ngon, bận rộn lấy m-áu kiểm tra các thứ một trận.

 

“Được ạ,” Lâm Lang mỉm gật đầu, mang theo chút đắc ý :

 

“Anh xem là em và bé tâm linh tương thông nên em mới cần kiểm tra cũng là bé đến nhỉ?”

 

Văn Chiêu Phi thể chắc chắn rằng khi thấy tờ kết quả kiểm tra, Lâm Lang còn khẳng định t.h.a.i hơn cả , nhưng bây giờ thì, Lâm Lang gì cũng đúng hết, Văn Chiêu Phi chẳng chút áy náy mà gật đầu ngay:

 

“Ừm, Bội Bội nhà thông minh nhất.”

 

Văn Chiêu Phi dỗ dành Lâm Lang, mặc kệ vô ánh mắt tới, bế Lâm Lang lên xe, xe đến địa chỉ mà Trần Bằng báo.

 

Trong thời gian Văn Chiêu Phi đưa Lâm Lang kiểm tra, gia đình Trần Bằng nấu xong bữa tối.

 

Hôm nay nhiều hạng mục kiểm tra sức khỏe nên buổi trưa họ ăn ở nhà ăn lớn của bệnh viện .

 

Lâm Lang đến thời điểm hiện tại vẫn phản ứng nghén gì nhiều, ăn ngủ , buổi tối ăn cơm ở nhà Ninh Tiểu Mai huyện cô cũng vẫn thấy ngon miệng như cũ, nhưng Văn Chiêu Phi và Thất nãi nãi mấy vẫn dành sự quan tâm đặc biệt hơn một chút.

 

Sau bữa tối, Lâm Lang và Văn Chiêu Phi tiện thể công bố tin với .

 

“Chuyện thật là quá ,” Ninh Tiểu Mai vui mừng hẳn lên, bà mừng cho Lâm Lang và Văn Chiêu Phi, lập tức lo lắng hỏi:

 

“Ái chà, hôm qua mệt cháu?”

 

Hôm qua Lâm Lang chạy theo đến nghĩa trang đài hóa vũ, so với việc mệt, bà còn lo lắng hơn xem Lâm Lang va chạm gì , hoặc dọa cho sợ .

 

“Nãi nãi, dì Ninh, cứ yên tâm, ba đưa con kiểm tra hết , sức khỏe con lắm ạ,” Lâm Lang ăn hoa quả bữa cơm giải thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-344.html.]

 

Em bé ba tuần tuổi còn bằng một quả nho nhỏ, nếu kết quả kiểm tra chứng minh sự hiện diện của bé thì Lâm Lang cũng chẳng cảm nhận gì.

 

Thất nãi nãi yên tâm gật đầu, dặn dò một nữa:

 

“Người trong nhà , ngoài đấy, nhớ kỹ ?”

 

“Vâng, chúng con lời cụ ạ,” Lâm Lang thấy rõ sự quan tâm trong đáy mắt Thất nãi nãi, cô mỉm đồng ý.

 

“Mấy đứa trẻ tụi bây thật là...”

 

Thất nãi nãi mắng Lâm Lang một trận trò, nhưng bây giờ rõ ràng là nỡ mắng cô, nên chỉ thể dùng ánh mắt để chiếu tướng Văn Chiêu Phi thôi.

 

Lâm Lang sinh nở nên hiểu chuyện đành, Văn Chiêu Phi là một bác sĩ thể cũng hiểu chuyện như thế chứ.

 

Ăn xong bữa tối, họ lên xe về nhà Thất thúc công ở làng Tiểu Ninh.

 

Sau khi rửa mặt xong, Lâm Lang chẳng cần thêm bước nào bế về chiếc giường lớn trong phòng khách, lau tóc váy ngủ cho, cơ bản chẳng chỗ nào để Lâm Lang tự tay cả.

 

Bắt gặp ánh mắt của Lâm Lang, Văn Chiêu Phi cũng chút phản ứng quá đà, cúi đầu chạm trán với Lâm Lang:

 

“Anh , sẽ nhanh ch.óng điều chỉnh.”

 

Hiện tại Lâm Lang cần sự chăm sóc ở mức độ , lẽ cô cũng thích đối xử như .

 

“Anh thế là .

 

Sức khỏe em , bé cũng , chúng nuôi con một cách khoa học, lời già thì chọn lọc mà ạ,” Lâm Lang thấy thái độ nhận của Văn Chiêu Phi nên truy cứu thêm nữa.

 

“Bội Bội nhà gì cũng đúng,” Văn Chiêu Phi khẽ gật đầu, tiếp tục ôm Lâm Lang lòng:

 

“Anh... thể thêm gì cho con em.”

 

Từ bây giờ trở cho đến hơn một năm tới, đều thể gánh vác Lâm Lang những vất vả của t.h.a.i kỳ cùng vô vàn rủi ro, với tư cách là bác sĩ và chồng, những gì thể là vô cùng hữu hạn.

 

“Anh gì thế, thì lẽ em cũng chẳng sinh ,” Lâm Lang ôm ngược Văn Chiêu Phi, dụi dụi :

 

“Em vui, chúng thực sự sắp bảo bảo .”

 

Một đứa trẻ mang dòng m-áu của cô và Văn Chiêu Phi, ngũ quan còn những nét tương đồng với họ, chỉ nghĩ đến thế thôi là Lâm Lang cảm thấy cả trái tim mềm nhũn .

 

Cũng chính vì mang theo tình yêu và sự kỳ vọng, nên Lâm Lang sẵn lòng gánh vác sự vất vả và rủi ro .

 

“Em vất vả một năm, đó vất vả nhiều hơn một chút đấy nhé,” Lâm Lang mỉm tinh nghịch với Văn Chiêu Phi, hằng ngày cô chăm sóc quá , đến giờ vẫn là kẻ phá hoại phòng bếp, nên về phương diện chăm sóc em bé lẽ thực sự bằng Văn Chiêu Phi .

 

Lâm Lang sờ bụng , tràn đầy yêu thương :

 

“Bảo bảo khỏe mạnh nhé, yêu con nhiều.”

 

Văn Chiêu Phi nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lâm Lang, đôi mắt đào hoa hạ thấp xuống cũng tràn ngập sự dịu dàng:

 

“Ba cũng yêu con.”

 

“Bây giờ bảo bảo và bảo bảo đều nên ngủ ,” Văn Chiêu Phi ôm Lâm Lang xuống, hôm nay chạy đôn chạy đáo ở bệnh viện cả ngày, Lâm Lang chắc chắn sẽ dễ cảm thấy mệt và buồn ngủ hơn bình thường.

 

“Vâng ạ,” Lâm Lang gật đầu, tựa lòng Văn Chiêu Phi, nhắm mắt , chẳng bao lâu ngủ .

 

Văn Chiêu Phi giấc ngủ muộn hơn đêm đầu tiên mới đến làng Tiểu Ninh, còn hiếm khi gặp ác mộng mà giật tỉnh giấc, đó hôn hôn Lâm Lang, sờ sờ bụng cô, mới định tâm để ngủ tiếp.

 

Loading...