[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 324

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:19:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Lang cũng Giản Bạch với ánh mắt mong đợi.

 

Khi Giản Bạch tiếp đãi cô và Văn Chiêu Phi, ông chuẩn vô cùng phong phú, nhưng hôm nay ông và Bàng Thắng tự ăn ở trường thì vẻ thanh đạm.”

 

Hàng ngày cũng thể để Bàng Thắng chuyên môn về nhà nấu cơm hầm canh , chẳng thà họ cứ để dì Dương ở nhà nấu nhiều một chút, khi Văn Chiêu Phi đưa cơm cho Lâm Lang thì mang cho Giản Bạch và Bàng Thắng một phần luôn.

 

Trong lòng Giản Bạch cảm thấy quá cần thiết, nhưng Lâm Lang và Văn Chiêu Phi đều vì quan tâm ông mới như , nên ông khẽ gật đầu:

 

“Được thôi, cháu chê phiền phức là .”

 

“Không phiền ạ, một chút cũng phiền,” Lâm Lang tiếp lời đáp , xoa xoa cái bụng no, khách sáo hỏi:

 

“Ông định tặng quà gì cho cháu thế ạ?”

 

“Ha ha, cháu chắc chắn sẽ thích,” Giản Bạch thích nhất tính cách nấy của Lâm Lang.

 

Ông dậy mặc áo khoác :

 

“Đi thôi, đưa các cháu xem quà.”

 

Văn Chiêu Phi mang theo ba lô và hộp cơm, còn Bàng Thắng thì cầm chìa khóa xe theo.

 

Sau đó họ xe đến một phòng máy của trung tâm nghiên cứu máy tính.

 

Giản Bạch chỉ tay:

 

“Chính là chúng nó đấy.”

 

Trung tâm nghiên cứu thêm một lô máy tính cũ sắp “nghỉ hưu” để mới, Giản Bạch xin xuống để tặng cho Lâm Lang quà sinh nhật năm nay.

 

Bên phía lầu Hồng Phong gian đủ lớn, Văn Chiêu Phi và Lâm Lang sẵn lòng chi tiền xây dựng phòng nghiên cứu, ông liền thêu hoa gấm, tặng cho họ những thiết đặc biệt mà Lâm Lang và Văn Chiêu Phi thể mua bằng tiền.

 

“A, thật ạ?

 

Thực sự là của cháu ?

 

Cháu thích quá mất!”

 

Lâm Lang ngạc nhiên nhảy cẫng lên, nhịn mà ôm lấy Giản Bạch ôm lấy Văn Chiêu Phi, cô đến ngắm nghía từng chiếc máy tính của .

 

Giản Bạch mỉm gật đầu, tiếp tục dặn dò Văn Chiêu Phi:

 

“Các cháu chuẩn sẵn địa điểm , bên ông sẽ cho vận chuyển đống máy qua đó.”

 

“Ngay chiều nay là ạ, ông đối xử với chúng cháu quá,” Văn Chiêu Phi mừng cho Lâm Lang, cảm thấy bản thể báo đáp cho Giản Bạch quá ít.

 

“Nói mấy lời gì,” Giản Bạch liếc Văn Chiêu Phi một cái, tươi Lâm Lang đang rõ ràng là vui mừng khôn xiết.

 

Món quà trong mắt bình thường chỉ là một đống sắt vụn chiếm chỗ, nhưng trong mắt hàng như Lâm Lang, chúng mới là vô giá.

 

“Bảo bối thực sự là ở đây ,” trong mắt Giản Bạch, bảo bối giá trị cao hơn nhiều so với đống sắt vụn chính là Lâm Lang, ông đối đãi với Lâm Lang như kế nghiệp và cháu gái ruột .

 

Văn Chiêu Phi Lâm Lang, cũng mỉm gật đầu:

 

“Vâng ạ.”

 

Đợi Lâm Lang kết thúc cơn phấn khích kiềm chế , Giản Bạch liền tìm Hàn Ba sắp xếp xe tải, ba giờ chiều sẽ vận chuyển đống sắt vụn đến căn phòng cạnh phòng nghiên cứu tầng một lầu Hồng Phong cho Lâm Lang.

 

Văn Chiêu Phi cũng chuyện cùng Lâm Lang thư viện sách nữa, phụ tá cho Lâm Lang trong phòng máy mới , họ dành nửa buổi chiều và nửa buổi tối để lắp ráp máy tính.

 

Thời gian gần mười giờ đêm, Văn Chiêu Phi cưỡng chế bế Lâm Lang :

 

“Bội Bội định thất hứa với ?”

 

“Hả?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-324.html.]

Lâm Lang thu hồi ánh mắt đầy luyến tiếc đối với phòng máy, ngơ ngác Văn Chiêu Phi:

 

“Thất hứa chuyện gì cơ?”

 

Văn Chiêu Phi , bước chân chuyển hướng, về phía lầu Bạch Ngọc đối diện mà lên phòng ngủ chính tầng hai lầu Hồng Phong, căn hộ lớn khi sửa xong vẫn từng ở.

 

Văn Chiêu Phi đặt Lâm Lang xuống, nâng cằm cô lên, dịu dàng hôn lên môi cô.

 

Sau khi chắc chắn tâm trí Lâm Lang về , mới buông cô , trầm giọng hỏi:

 

“Đã nhớ ?”

 

“Nhớ... nhớ ,” thở Lâm Lang định, ánh mắt thêm chút thẹn thùng và áy náy.

 

Nếu Văn Chiêu Phi nhắc, cô thực sự quên sạch lời hứa sáng sớm tinh mơ của .

 

“Em thích món quà của ông nội hơn ?”

 

Văn Chiêu Phi trầm giọng , trong ngữ điệu mang theo chút hụt hẫng quá rõ ràng.

 

“Không ... em đều thích mà!

 

Anh đừng buồn nữa,” Lâm Lang chủ động quấn lấy Văn Chiêu Phi, hôn giải thích.

 

Cả hai món quà đều là những món quà cô thích nhất nhất, khó lòng so sánh.

 

“Bội Bội thể thích quà của các ông nội hơn, nhưng từ bây giờ đến khi kết thúc 12 giờ đêm, em thích nhất,” Văn Chiêu Phi ý khó Lâm Lang, nhưng hy vọng trong ngày sinh nhật của Lâm Lang, trong lòng cô thể nhớ đến nhiều hơn.

 

Lâm Lang lập tức gật đầu:

 

“Em yêu nhất, cũng thích món quà của nhất.”

 

Chỉ là cái “thích nhất” về quà tặng nhiều cái.

 

Văn Chiêu Phi hôn trả Lâm Lang hai cái, trầm giọng :

 

“Đêm nay chúng ngủ bên .”

 

“Ồ,” Lâm Lang hiểu ý ngoại ngôn của Văn Chiêu Phi.

 

Cả lầu Hồng Phong đều chỉ cô và Văn Chiêu Phi, dù loạn quá mức cũng sẽ phiền đến khác.

 

Lâm Lang chiếc giường trong phòng ngủ mới, từ lúc nào trải ga giường và vỏ chăn mới, giường lớn hơn nhiều so với giường trong căn hộ nhỏ lầu Bạch Ngọc, cách bài trí tổng thể cũng thanh nhã và tươi mới hơn.

 

Không cần hỏi, những thứ chắc chắn đều do đích Văn Chiêu Phi dọn dẹp và bài trí.

 

Lâm Lang khi nhớ thì hề ý định thất hứa.

 

Cô nắm tay Văn Chiêu Phi về phía phòng tắm cũng lớn hơn nhiều.

 

Ở đây còn bồn tắm đôi cung cấp cho họ tắm bồn.

 

Mang theo tâm tư bù đắp, đêm nay Lâm Lang đặc biệt chủ động.

 

Văn Chiêu Phi cũng chừng mực, Lâm Lang và đều còn học và lên lớp, càng nỡ để Lâm Lang khi mệt mỏi quá độ một tỉnh dậy trong căn phòng vắng.

 

Sau khi Lâm Lang ngủ say, Văn Chiêu Phi tiếp tục mát-xa cho cô, ôm cùng giấc ngủ, cùng tỉnh dậy.

 

Lâm Lang vốn luôn nhiều ý tưởng đối với máy tính “nghỉ hưu”, đây tiện thực hiện đối với chiếc máy ở nhà Giản Bạch, nhưng bây giờ thì vấn đề gì nữa.

 

Sau khi thức dậy với tinh thần sảng khoái, Lâm Lang quyết định hôm nay đến trường.

 

Sau khi gọi điện giải thích cho Giản Bạch và giáo viên chủ nhiệm Hàn Ba, cô liền ở nhà mày mò máy tính.

 

Cứ như , cô mãi đến cuối tháng khi sắp kiểm tra mới hai ngày, đó tiếp tục biến mất khỏi tầm mắt của các bạn học Thanh Đại.

 

 

Loading...