[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 321
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:19:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dung Lợi lúc lộ diện, qua thì vẻ như đang bất bình cho Văn Tưởng Thư, nhưng thực chất vẫn là căm hận đám Văn Chiêu Phi khi trả thù Nhiếp Tuyết liên lụy đến cả nhà máy cơ khí lẫn nhà ngoại của , khiến tương lai và sự nghiệp của cơ bản còn tiền đồ gì để .”
Dù chính cũng tự vị trí thợ kỹ thuật bậc ba của từ mà , theo quy trình bình thường, tiến thêm một bước điều chuyển vị trí sẽ khó khăn đến mức nào.
Dung Lợi rung rung chân, mấy ánh mắt của Văn Chiêu Phi và Văn Hạc Thành cho khiếp sợ, khi bình tĩnh một chút, trong lòng chỉ còn sự hối hận.
Anh và nhà họ Dung hiện nay lấy tư cách để đắc tội với Văn Hạc Thành chứ.
“, ...”
“Anh chắc là tiếp bước của , hành vi phỉ báng và vu khống cũng tù đấy,” Văn Chiêu Phi xong thì về phía Văn Hướng Hải đang rảo bước tới, “Anh xử lý , và Hướng Thanh đưa ông nội về .”
Văn Hướng Hải vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu, “Được.”
Văn Chiêu Phi đưa tay dắt Lâm Lang, Văn Hướng Thanh đỡ Văn Hạc Thành, bọn họ tiếp tục xuống núi.
Sau khi lên ghế phụ của xe, Lâm Lang đầu sang:
“Người tâm địa dơ bẩn thì khác cũng thấy dơ bẩn, ông nội mắng đúng lắm, nhưng tức giận thì đáng .
Em và hai đều để tâm, đúng ạ?”
Được Lâm Lang mỉm hỏi chuyện, Văn Hướng Thanh cũng khẽ mỉm gật đầu:
“Bội Bội đúng.”
Anh cũng giống như Văn Hạc Thành, Triệu Đông Tâm và những khác, đổi miệng gọi Lâm Lang bằng tên ở nhà.
Giữa và Lâm Lang, ngoài mối quan hệ thích lấy Văn Chiêu Phi cầu nối, Lâm Lang còn coi là em gái của nhà ông thâm giao với cả và Văn Chiêu Phi, tình cảm thiên về tình em hơn.
Văn Hạc Thành cũng Văn Hướng Thanh khó xử giữa tình ông cháu và tình cha con, khi hừ lạnh hai tiếng thì tỏ ý dỗ dành xong, nương theo lời Lâm Lang mà chuyển sang chuyện khác.
Văn Chiêu Phi lái xe về thẳng nhà mà đến một tiệm cơm quốc doanh ở thị trấn gần đó dùng bữa trưa, bữa ăn dạo quanh thị trấn một vòng mới lên xe về lầu Bạch Ngọc.
Xe khởi hành bao lâu, Lâm Lang và Văn Hạc Thành vốn thể lực hạn chế đều ngủ .
Lâm Lang dạo gần đây tuy cần đến lớp theo thời khóa biểu, nhưng cường độ học tập hề thấp hơn các bạn cùng lớp, thậm chí thể là căng thẳng hơn.
Lâm Lang điều chỉnh kế hoạch, dự định sẽ thành bộ chương trình lý thuyết ngay trong học kỳ .
Năm học tới sẽ tập trung phần thực hành và tác phẩm nghiệp.
Văn Chiêu Phi tập trung lái xe, Văn Hướng Thanh nhíu mày đang suy nghĩ chuyện gì đó, hy vọng Văn Tưởng Thư và Dung Lợi cứ liên tục đến phiền và trút giận lên những liên quan như ngày hôm nay.
Văn Chiêu Phi đại khái thể đoán Văn Hướng Thanh đang nghĩ gì nhưng định can thiệp.
Anh đỗ xe xong, liếc Văn Hướng Thanh qua gương chiếu hậu:
“Xử lý cho , mà.”
“Ừ,” Văn Hướng Thanh cuối cùng cũng như hạ quyết tâm, gật đầu một cái.
Sau khi Văn Chiêu Phi xuống xe mở cửa ghế phụ bế Lâm Lang , Văn Hướng Thanh mới nghiêng gọi Văn Hạc Thành vốn ngủ sâu giấc dậy, đỡ ông về phòng lầu nghỉ ngơi.
Ngày hôm nay Triệu Tín Hoành và Khấu Quân Quân cũng tảo mộ, Triệu Đông Tâm đang ở kinh thành cũng xin nghỉ phép theo giúp một tay.
Sau khi chạy qua mấy nghĩa trang và khu mộ, thời gian khá muộn, nhưng họ vẫn về lầu Bạch Ngọc nghỉ ngơi.
Ngày hôm , mùng 6 tháng 4, chính là sinh nhật dương lịch của Lâm Lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-321.html.]
Lâm Lang thói quen đón sinh nhật theo dương lịch, Văn Chiêu Phi và Khấu Quân Quân cũng dựa theo thói quen của cô mà tổ chức sinh nhật ngày .
Trước đây khi còn ở nông trường, Khấu Quân Quân và Triệu Tín Hoành đều sẽ đến sớm, năm nay tuy còn bận tảo mộ nhưng cũng quên mất sinh nhật của Lâm Lang.
Tối hôm Lâm Lang ngủ sớm nên cũng dậy sớm hơn thường lệ, Văn Chiêu Phi quần áo xong, đang ghế sofa cạnh giường sách.
“Chào buổi sáng,” Văn Chiêu Phi khép sách , cúi hôn lên trán và môi Lâm Lang một cái, “Sinh nhật vui vẻ.”
Đôi mắt Lâm Lang chậm rãi cong thành hình vầng trăng khuyết, suy nghĩ một chút mới xác định Văn Chiêu Phi nhớ nhầm ngày:
“Vâng, thời gian trôi nhanh thật đấy, em 22 tuổi ...”
Trước năm 18 tuổi Lâm Lang nôn nóng lớn nhanh, giờ đây năm qua năm khác, cô cảm thấy thời gian trôi quá nhanh.
Văn Chiêu Phi bế Lâm Lang phòng vệ sinh rửa mặt, đó bế cô ngoài nhưng đặt lên giường mà bế cô thư phòng nhỏ.
“Quà sinh nhật, em thích ?”
Văn Chiêu Phi là đầu tiên chúc cô sinh nhật vui vẻ, cũng là đầu tiên tặng quà sinh nhật cho cô, đây là đặc quyền của chồng Lâm Lang, tuyệt đối nhường cho bất kỳ ai.
“Oa!
Đây là nhà của chúng ở nông trường!”
Lâm Lang liếc mắt một cái nhận nguồn cảm hứng món quà mà Văn Chiêu Phi tặng cô.
Một mô hình thu nhỏ gần như hảo theo tỷ lệ của sân phía tây trạm xá, hơn nữa còn là cảnh sắc mùa đông.
Ngay cả những tuyết mà họ đắp khi trận tuyết đầu mùa ở chân tường cũng tái hiện .
Lâm Lang ngờ rằng cảnh tượng thể tái hiện chân thực đến thế, tổ ấm nhỏ của cô và Văn Chiêu Phi trong ba năm qua.
Sau cơn kinh ngạc, đôi mắt cô rưng rưng lệ, vô cùng cảm động.
“Em thích lắm, cực kỳ thích luôn!”
Lâm Lang chủ động kéo Văn Chiêu Phi xuống hôn mấy cái, cảm động mà sụt sịt mũi.
Hóa khi quá cảm động và quá vui sướng, thực sự sẽ .
Văn Chiêu Phi ôm lấy Lâm Lang, dịu dàng hôn những giọt lệ nơi khóe mắt cô, dỗ dành:
“Ngoan, đừng .
Anh hứa với em , sẽ giúp em thực hiện mà.”
Những gì hứa với Lâm Lang, đều sẽ dốc hết sức để cho cô.
Nhờ Văn Chiêu Phi nhắc nhở, Lâm Lang mới nhớ , khi rời nông trường cô thực sự từng biến sân phía tây nhỏ để mang theo bên , nhưng đó chỉ là những lời bừa vì quá luyến tiếc lúc bấy giờ, từng nghĩ nó sẽ trở thành hiện thực.
Văn Chiêu Phi thực sự giúp cô thực hiện .
“Khoảng sân phía tây” chạm khắc bằng gỗ, lắp ráp và tái hiện đóng băng thời gian và từng kỷ niệm nhỏ bé của họ trong ba năm qua tại đây.
Đối với Lâm Lang mà , đây là món quà sinh nhật thể thế và bất ngờ nhất.
Nghĩ đến đây Lâm Lang càng thêm cảm động, cô chủ động quấn quýt lấy Văn Chiêu Phi trao cho một nụ hôn mật thiết và ướt át, ghé sát tai thì thầm vài câu đầy thẹn thùng.