[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:13:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Lang xong liền sang Văn Hướng Đông đang ánh mắt ngẩn ngơ, hừ nhẹ một tiếng :

 

“Anh là ai của , dựa cảm thấy sẽ nghĩ như thế nào.”

 

Lần tình cờ gặp gỡ ba năm ở tòa nhà hợp tác xã, Văn Hướng Đông vẻ của Lâm Lang cho kinh ngạc đến tận bây giờ vẫn quên .

 

Từ khi bước phòng khách Bạch Ngọc Lâu, thứ thấy chính là một Lâm Lang với diện mạo xinh hơn, khí chất hơn, đồng thời cũng là đang cực kỳ nổi tiếng ở kinh thành lúc , mang vầng hào quang Thủ khoa đạt điểm tuyệt đối.

 

Khi Lâm Lang sang, trái tim Văn Hướng Đông kiểm soát mà đ-ập loạn xạ, sự nhanh mồm nhanh miệng thường ngày lúc đây một chữ cũng .

 

Lâm Lang chỉ coi như Văn Hướng Đông cho cứng họng gì, tiếp tục bám riết buông nữa, cô sang Văn Hạc Thành, nũng nhắc nhở:

 

“Ông nội, ông hứa với con , vì những và những chuyện đáng mà tức giận .”

 

Cơn giận bùng phát hết của Văn Hạc Thành nụ và cái nũng của Lâm Lang cho tan biến, liên tục lắc đầu, thừa nhận nổi giận:

 

“Không giận giận, chỉ là nhiều nên giọng khàn một chút thôi, Hướng Thanh, rót cho ít an thần nhuận họng trong bếp đây.”

 

Văn Hướng Thanh gật đầu, lúc thể yên tâm rót .

 

Văn Chiêu Phi cũng từ bên đàn piano cạnh Lâm Lang, đôi mắt màu nâu nhạt phản chiếu ánh đèn dường như thấu sự hối hận và vô ý nghĩ dơ bẩn trong lòng Văn Hướng Đông lúc .

 

Văn Hướng Thanh nhanh bưng an thần nhuận họng cho Văn Hạc Thành, Văn Hạc Thành uống nửa ly, ngoan ngoãn đưa tay cho Khấu Quân Quân đang xuống cùng với hộp thu-ốc để bắt mạch.

 

Giọng điệu Văn Hạc Thành bất đắc dĩ:

 

“Sức khỏe lắm mà.”

 

“Thế thì tức giận sinh bệnh, mới thể luôn như ,” Lâm Lang tiếp tục chằm chằm cho phép Văn Hạc Thành giấu bệnh sợ thầy, thấy Khấu Quân Quân gật đầu, cô mới thực sự yên tâm.

 

Văn Hạc Thành thầm thở phào nhẹ nhõm, ông dì Dương và Văn Hướng Thanh:

 

“Tiễn khách, bảo họ mang đồ .”

 

Nhìn thấy Văn Hướng Bắc, Văn Hướng Đông là tránh khỏi nhớ tới những chuyện rắc rối của gia đình Văn Minh Hiên, chi bằng cứ như đây, mắt thấy thì tim phiền.

 

Văn Hạc Thành bổ sung thêm:

 

“Trừ khi tin tức hôn lễ hủy bỏ, nếu từ nay về các cần đến đây chúc Tết gì hết, Văn Minh Hiên nhà họ Văn, các cũng cháu của .”

 

Văn Hướng Thanh, từ lúc bước cửa từng hai em gọi một tiếng hai chào hỏi một câu, tới mặt họ:

 

“Mời cho, đừng để và Chiêu Phi động thủ.”

 

Từ nhỏ đến lớn, hai em cộng cũng đ-ánh thắng một , cộng thêm một Văn Chiêu Phi “hung” danh vang xa, ít nhưng tay độc ác, họ mà điều thì nên ngoan ngoãn tự rời .

 

Văn Hướng Đông cam tâm tình nguyện dậy, Văn Hướng Bắc vẫn kiên trì Văn Hạc Thành:

 

“Văn Chiêu Phi cũng đổi sự thật nó là con trai trưởng của bố cháu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-285.html.]

Ông nội, ông phần quá thiên vị nó .”

 

Văn Hạc Thành vì Văn Minh Hiên mà nhận và Văn Hướng Đông, thì nhất định nhận luôn cả Văn Chiêu Phi, nhưng rõ ràng Văn Hạc Thành ý định như , đây là thiên vị rõ rành rành thì là gì.

 

Văn Hạc Thành chọc , ông gật đầu:

 

“Anh đúng, sẽ giúp Chiêu Phi cùng các và bố các thoát ly quan hệ.”

 

Văn Minh Hiên từng nuôi dưỡng Văn Chiêu Phi, Văn Chiêu Phi đương nhiên cũng nghĩa vụ phụng dưỡng gì ông , khi Văn Hạc Thành dàn xếp, loại phân chia quan hệ chỉ pháp luật công nhận, mà còn công nhận ở phương diện tập tục và đạo đức.

 

Thấy Văn Hạc Thành khơi dậy cơn giận, Văn Chiêu Phi và Triệu Tín Hành cùng dậy về phía họ, Văn Hướng Bắc với vẻ mặt vui dậy, cùng với Văn Hướng Đông điều ngoài phòng khách.

 

Đẩy hai chiếc xe đạp kịp dỡ hàng ngoài cổng sắt, Văn Hướng Bắc lạnh lùng Văn Chiêu Phi:

 

“Cứ tưởng đến lắm chắc, hừ, nhất là các đừng ngày đến cầu xin bọn ...”

 

Nếu sẽ đem tất cả nỗi nhục nhã chịu ngày hôm nay trả hết cho Văn Chiêu Phi.

 

Trên mặt Văn Chiêu Phi hiện lên nụ cực nhạt, tới mặt Văn Hướng Bắc:

 

“Hy vọng thể , đừng đến nữa.”

 

Khóa cổng sắt , ba Văn Chiêu Phi nán cổng mà phòng khách.

 

Dì Dương mang bánh ngọt và trái cây dùng để cúng Táo quân xong phòng khách, Lâm Lang và Văn Hạc Thành mỗi một miếng bánh chân mèo, ăn từng miếng nhỏ một cách trân trọng.

 

Lâm Lang buổi chiều ăn quá nhiều, sợ nóng trong nên thể ăn thêm nhiều, Văn Hạc Thành thuần túy là nhu cầu dưỡng sinh, phép ăn quá nhiều đồ ngọt.

 

Ba Văn Chiêu Phi xuống cùng ăn bánh, ăn xong bánh, dì Dương và dì Huệ cùng bếp nấu mì bữa đêm, Văn Chiêu Phi dắt Lâm Lang đàn piano tiếp tục luyện tập.

 

Văn Chiêu Phi tự nhiên phát hiện Lâm Lang học cực kỳ nhanh, nhưng Lâm Lang nay gì cũng nhanh, trong lòng chút kinh ngạc nhưng cũng nhanh ch.óng đối xử một cách tự nhiên.

 

Ăn xong bữa đêm, giờ thường ngày lên lầu ngủ, Lâm Lang thể đ-ánh trôi chảy một đoạn dài đàn piano .

 

“Bối Bối thiên phú hơn nhiều,” Văn Chiêu Phi kéo tay Lâm Lang cẩn thận xoa bóp cho cô, mang theo nụ và cả sự ghen tị mà cảm thán một câu.

 

“Có lẽ hồi nhỏ em... từng học chăng,” Lâm Lang cũng tiện nguyên nhân xuyên sách huyền huyễn như , nhưng năm bốn tuổi cô ký tý, nhà họ Mộ lúc đó chắc chắn điều kiện cho cô học piano, những đó đều chuyển nước ngoài, gì đối chứng, cô cũng .

 

Văn Chiêu Phi nghĩ thì thấy lý liền gật đầu, ôm Lâm Lang lòng, xoa xoa tóc cô:

 

“Anh cõng em về ngủ nhé?”

 

Lâm Lang phòng khách lúc còn ai, và tiếng nước cùng tiếng chuyện khe khẽ truyền từ cửa bếp, khẽ gật đầu:

 

“Được ạ.”

 

Văn Chiêu Phi xoay cõng Lâm Lang lên, về phía lầu hai, suốt dọc đường gặp ai, thuận lợi trở về căn phòng nhỏ của , tiếp tục cõng phòng vệ sinh, khóa trái cửa .

 

Sáu ngày từ ngày 23 tháng Chạp đến đêm giao thừa trôi qua cực kỳ nhanh, ngày nào trong nhà cũng việc bận rộn, tất cả cùng xắn tay dọn dẹp nhà cửa và chuẩn các loại đồ ăn bao gồm bánh trái, thịt lạp.

 

 

Loading...