[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 252

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:44:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

thì sân của hai căn nhà thông , mở một cánh cửa ngách hoặc trực tiếp dỡ bức tường , thì cũng chỉ là cách từ viện chính sang viện phụ trong một căn tứ hợp viện, , còn gần hơn cả quãng đường vòng vèo qua hết cửa đến cửa nọ nữa.”

 

“Là điều bất ngờ dành cho em," Văn Chiêu Phi khẽ b.úng đầu mũi Lâm Lang, vốn đợi Lâm Lang tự phát hiện , Triệu Tín Hành toạc mất .

 

Văn Chiêu Phi cũng là khi tham quan mới xác định , rễ tường sân cả hai bên đều trồng một hàng cây, đến mùa hè cành lá xum xuê thể che khuất quá nửa căn nhà cao ba bốn tầng.

 

Văn Chiêu Phi từng cùng Nguyễn Tú Ngọc đến ở căn biệt thự một thời gian ngắn, lúc nhỏ chỉ dặn là trèo cây, lúc đó cũng thấy căn nhà phía bức tường cao và những hàng cây che chắn, khi lớn lên thể thấy một góc , cũng nghĩ tới việc tìm hiểu chủ nhân của căn biệt thự vốn dĩ khóa kín quanh năm đó là ai.

 

Nguyễn Tú Ngọc , đại để là vì hàng xóm sân ở một mức độ nào đó còn là bạn tâm giao Ôn Như Quy của bà nữa, mà thuộc về Lâm Khả Tuyên và nhà họ Mộ ở Quảng Thành .

 

Thế sự đổi xoay vần, Lâm Lang và Văn Chiêu Phi ở bên , những điều mà năm xưa họ nhưng dường như sắp thực hiện .

 

Lâm Lang theo Văn Chiêu Phi tiên sân xem một vòng cây ngọc lan trơ trụi lá, mới từ cửa sảnh của căn biệt thự mở sẵn bước bên trong, bố cục tầng một tương tự như căn biệt thự sân bên , nhưng khi thêm đồ nội thất và đồ trang trí thì trông sáng sủa và ấm cúng hơn nhiều.

 

Phòng khách lớn ba chiếc sofa da kiểu Tây cũ, và một chiếc đàn piano màu trắng đặt cửa sổ lớn bên cạnh sofa.

 

“Rèm cửa đều tháo xuống giặt , vẫn khô," Văn Chiêu Phi dắt Lâm Lang đến sofa xuống, bề mặt sofa , tạm thời vẫn thể dùng , thời gian vẫn tìm thợ bọc da và mới .

 

“Hôm nay Chủ Nhật các thợ điện nước nghỉ ngơi, ngày mai sẽ tiếp tục đến, thêm hai ngày nữa là thể xong hết.

 

Điện thoại cũng đợi đến thứ Hai mới lên cửa lắp đặt, đó đợi chúng hợp tác xã mua giường mới đồ nội thất mới gửi tới, là thể chuyển qua đây ở từ từ dọn dẹp ."

 

Văn Chiêu Phi qua tiến độ với Lâm Lang và Khấu Quân Quân, muộn nhất là đến thứ Sáu tuần họ thể chuyển qua đây .

 

Căn biệt thự bên còn cải tạo lớn để xây phòng nghiên cứu, thường xuyên, nên tạm thời thông sân .

 

“Không vội lên lầu tham quan , Chiêu Phi đ-ánh một bản cho chúng , cháu thì gọi thầy cháu ," Khấu Quân Quân thấy ánh mắt Lâm Lang cứ chốc chốc liếc về phía đàn piano, liền giúp cô tâm ý.

 

Cũng khó Văn Chiêu Phi, đ-ánh thì vẫn còn Triệu Tín Hành, học trò chân truyền về piano của Nguyễn Tú Ngọc thể đ-ánh.

 

Văn Chiêu Phi buông tay Lâm Lang dậy:

 

“Vậy cháu xin phép thử âm thầy ."

 

Văn Chiêu Phi mở nắp đàn piano, thử đ-ánh vài phím, đ-ánh bản “Bản giao hưởng Định mệnh" chương một mà Nguyễn Tú Ngọc thường đ-ánh nhất, khi tiếng đàn bước nửa của bản nhạc, đột nhiên chút thấu hiểu cảm xúc mà bản nhạc truyền tải.

 

Triệu Tín Hành vẫn đang ở ngoài biệt thự thấy tiếng đàn cũng bước nhà, ông xuống cạnh Khấu Quân Quân, Văn Chiêu Phi với ánh mắt mang theo chút tưởng nhớ và ngẩn ngơ, tiếng đàn dừng , ông chậm mất hai nhịp mới vỗ tay theo.

 

“Kỹ pháp thụt lùi , nhưng cảm thụ âm nhạc thì tiến bộ hơn ," Triệu Tín Hành Nguyễn Tú Ngọc đưa nhận xét cho bản nhạc của Văn Chiêu Phi.

 

Thầy của Triệu Tín Hành là Văn Hạc Thành, nhưng lúc cha ông qua đời, các bác các chú trong họ đối xử hà khắc đuổi khỏi nhà cũ họ Triệu, nơi nương tựa trường để học, chính Nguyễn Tú Ngọc giúp đỡ và tài trợ cho ông tiếp tục học, giúp ông lấy nhà cũ và những tài sản mà cha để cho ông.

 

Ông may mắn trở thành học trò của Văn Hạc Thành, gọi Nguyễn Tú Ngọc là sư mẫu, còn học piano từ bà, Văn Hạc Thành và Nguyễn Tú Ngọc đối với ông chính là những quan trọng nhất ngoài cha và Khấu Quân Quân.

 

Khấu Quân Quân nắm lấy tay Triệu Tín Hành, mỉm với ông:

 

“Anh cũng lên đ-ánh một bản ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-252.html.]

Triệu Tín Hành do dự một chút mới gật đầu, ông vị trí mà Văn Chiêu Phi nhường , tĩnh lặng hồi lâu, mới đặt tay lên phím đàn đ-ánh lên một bản nhạc trôi chảy và sinh động.

 

Văn Chiêu Phi chỉ thể tiến bộ, còn Triệu Tín Hành chính là thiên phú.

 

ông chí hướng trở thành nghệ sĩ piano, mà trở thành nhà giáo d.ụ.c như Văn Hạc Thành và Nguyễn Tú Ngọc.

 

Nghe xong một bản nhạc, Lâm Lang vỗ tay càng to và nhiệt tình hơn, cô vẫn Triệu Tín Hành đ-ánh hơn Văn Chiêu Phi nhiều.

 

“Thầy giỏi quá ạ, văn chụp ảnh còn đ-ánh đàn piano nữa, thầy sắp em và sư mẫu say mê đến ngất ," Lâm Lang cường điệu ngả một chút, nhưng những lời cô cũng là sự thật, Triệu Tín Hành khi đ-ánh đàn piano một loại khí chất văn nghệ đặc biệt, khác so với ông thường ngày.

 

“Ha ha ha," Triệu Tín Hành thấy Lâm Lang ủng hộ nhiệt tình như , những cảm xúc và tâm trạng tiêu cực trong lòng lập tức tan biến sạch sẽ, ha hả lên, “Nào, thầy dạy em nhé, học ?"

 

Phản xạ điều kiện của Lâm Lang vẫn là lắc đầu:

 

“Thôi thôi, em còn kém thiên phú hơn cả Ba cơ."

 

Lâm Lang lập tức bù đắp về phía Văn Chiêu Phi, vẻ mặt ngoan ngoãn cầu tha thứ :

 

“Em ý bảo giỏi , mạnh hơn em nhiều!

 

Anh đ-ánh đàn cũng trai!"

 

Văn Chiêu Phi nén cảm giác nghẹn họng trong lòng, nắm lấy tay Lâm Lang, về phía Triệu Tín Hành và Khấu Quân Quân:

 

“Người giúp sư mẫu tìm cảm giác ạ, cháu đưa Bội Bội lên lầu xem thử."

 

Lâm Lang Văn Chiêu Phi dắt tay lên lầu.

 

Dưới lầu, Triệu Tín Hành chuyển sang dắt Khấu Quân Quân tiếp tục dạy piano.

 

Khấu Quân Quân từ khi kết hôn học đến khi kết hôn, đến nay vẫn chỉ ở trình độ một chút.

 

Bà mới là thiên phú kém nhất trong tất cả những mặt ở đây, ít nhất Lâm Lang còn là một cao thủ trong việc học thuộc bản nhạc.

 

trong căn nhà từ Triệu Tín Hành đến Văn Chiêu Phi cũng như con trai bà ở miền Nam, đều chỉ khen ngợi, thế là bà cũng vui vẻ mà học xong quên, quên học.

 

Văn Chiêu Phi đợi đến khi Lâm Lang qua góc cầu thang, liền bế bổng cô lên tiếp.

 

Lâm Lang tiếp tục vẻ mặt ngoan ngoãn vòng tay qua cổ Văn Chiêu Phi:

 

“Chúng xem thử lát nữa hợp tác xã cần mua những gì nhé?"

 

“Ừ," Văn Chiêu Phi gật đầu, bế Lâm Lang trong một căn phòng ngủ khép kín ở tầng hai, giường, thư phòng và nhà vệ sinh, “Đây là căn phòng ở mỗi khi tới đây .

 

Ý của ông nội là chúng chuyển qua căn phòng lớn khép kín ở phía đối diện..."

 

“Anh định ở bên đó tầng hai sửa sang một căn phòng lớn khép kín khác, đó, chúng ở đây, ?"

 

 

Loading...