[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:33:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thổi thổi vài cái, Văn Chiêu Phi đưa tới bên miệng Lâm Lang:

 

“Ăn một chút ."

 

Lâm Lang gật đầu, uống hết ngụm đến ngụm khác, cả bát cháo thịt băm đều uống hết, sự ấm áp trong dày cùng với thu-ốc giảm đau bắt đầu phát huy tác dụng cuối cùng giải cứu cô khỏi cơn đau khó chịu.

 

“Sư mẫu và thầy chúng thức giấc ?"

 

Lâm Lang ánh mắt đầy vẻ mong đợi hỏi Văn Chiêu Phi.

 

Văn Chiêu Phi trầm ngâm một lát, thật với Lâm Lang:

 

“Thầy dậy hỏi một câu, là em ngủ dậy thấy đói bụng.

 

Không , hôm nay chúng sẽ dọn về phía tây."

 

Ở bên điểm duy nhất là lúc dậy ban đêm dễ phiền lẫn .

 

Bản tính Lâm Lang nội liễm, quen phiền khác, một thời điểm đặc biệt, cô thể việc tùy ý tự tại như ở nhà .

 

“Vâng," Lâm Lang gật đầu, luồn bàn tay lành lạnh trong áo Văn Chiêu Phi:

 

“Em ôm em ngủ."

 

Văn Chiêu Phi ôm Lâm Lang lòng, dùng nhiệt của sưởi ấm cho Lâm Lang, đợi cô thả lỏng , mới bắt đầu xoa bụng cho cô:

 

“Còn thấy lạnh ?

 

đắp thêm chăn ?"

 

“Anh ôm em thì thấy lạnh thế nữa," Lâm Lang túm c.h.ặ.t lấy áo Văn Chiêu Phi, mắt nhắm nghiền, nỗ lực để bản ngủ , ngủ sẽ thấy đau như nữa.

 

Văn Chiêu Phi cùng Lâm Lang ngủ nướng, tỉnh dậy cũng rời , mà tiếp tục cái lò sưởi cho Lâm Lang cho đến khi cô tự tỉnh .

 

Dưới ánh sáng ban ngày vẫn còn âm u, sắc mặt Lâm Lang còn khó coi như đêm qua nữa.

 

khi tỉnh dậy, ánh mắt cô Văn Chiêu Phi phức tạp, mang theo chút bất lực kiểu tự sa ngã.

 

Văn Chiêu Phi hiểu, thấp giọng hỏi:

 

“Đang nghĩ gì thế?

 

Muốn dậy luôn thêm chút nữa?"

 

Lâm Lang đang nghĩ xem liệu thể khiến Văn Chiêu Phi chọn lọc quên chuyện đêm qua ...

 

“Em dậy," Cảm xúc của Lâm Lang khôi phục bình thường trong một giây, cô lựa chọn để bản “mất trí nhớ".

 

Đợi Lâm Lang và Văn Chiêu Phi từ phòng ngủ bước , họ phát hiện Khấu Quân Quân vẫn đến trạm y tế.

 

“Sư mẫu buổi sáng lành, hôm nay cô cũng nghỉ ạ?"

 

Lâm Lang chào hỏi xong liền hỏi thẳng luôn.

 

“Cô muộn hai tiếng cũng , nào, để sư mẫu xem cho con," Khấu Quân Quân đêm qua cũng thấy chút động tĩnh, Triệu Tín Hành truyền lời xong thì ngủ tiếp.

 

sáng nay Khấu Quân Quân dậy, thấy Lâm Lang và Văn Chiêu Phi khỏi cửa, tính toán thời gian, trong lòng dự đoán, bữa sáng, bà bảo Triệu Tín Hành giúp bà xin nghỉ hai tiếng ở trạm y tế , bà xem cho Lâm Lang xong mới .

 

Lâm Lang theo Khấu Quân Quân xuống bàn ăn, Văn Chiêu Phi cũng bước tới đơn giản giải thích một chút:

 

“Đêm qua cho Bội Bội uống thu-ốc giảm đau, bên phía con vẫn còn thu-ốc dự phòng."

 

“Ăn sáng xong, con cho Bội Bội uống thêm một nữa, những viên thu-ốc uống cùng bữa ăn hàng ngày thì đợi sạch kinh hãy tiếp tục uống, d.ư.ợ.c liệu canh thu-ốc vẫn dùng đơn cũ ," Khấu Quân Quân buông cổ tay Lâm Lang , xoa xoa tóc cô:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-194.html.]

 

“Bội Bội chịu khổ ."

 

“Là con cô lo lắng ạ," Lâm Lang cũng bất lực vì uống thu-ốc trong thời gian dài như mà c-ơ th-ể dường như cải thiện lớn lao gì, hễ kinh nguyệt tới, thời tiết đổi là bệnh dặt dẹo.

 

“Đừng mấy chuyện đó nữa, hai đứa rửa mặt , cô bếp bưng cơm nước ."

 

Khấu Quân Quân vốn dĩ còn chuẩn những d.ư.ợ.c liệu khác để bồi bổ c-ơ th-ể cho Lâm Lang, khéo đêm qua Lâm Lang đến kỳ kinh, chỉ đành đợi sạch kinh mới ăn tiếp .

 

Khấu Quân Quân bếp, Văn Chiêu Phi dắt Lâm Lang rửa mặt và vệ sinh, nhanh ch.óng gian giữa ăn cơm.

 

“Chiêu Phi vất vả chút nhé, đừng để Bội Bội chạm nước và vật nặng, hoặc là buổi chiều đợi..."

 

Văn Chiêu Phi khẽ lắc đầu:

 

“Dạ cần ạ.

 

Bên đó con vẫn luôn dọn dẹp, việc gì nặng, cô cứ yên tâm."

 

Anh vốn hề nghĩ tới chuyện để Văn Chiêu Phi và Khấu Quân Quân giúp đỡ gì, càng thể để Lâm Lang việc gì cả.

 

“Được , đợi ngày nghỉ cô và lão Triệu sang thăm hai đứa, đây," Khấu Quân Quân đương nhiên Văn Chiêu Phi cưng chiều và bảo vệ Lâm Lang đến mức nào, chỉ là dặn dò theo thói quen thôi.

 

“Cô cứ yên tâm ạ," Lâm Lang dậy tới ôm Khấu Quân Quân một cái, nỡ :

 

“Sư mẫu nhất định tới nhé."

 

Khấu Quân Quân cảm nhận sự nỡ của Lâm Lang, xoa xoa đầu cô, lên:

 

“Đứa nhỏ ngốc , xe đạp mà, tổng cộng đến hai mươi phút ."

 

Lâm Lang nghĩ thì đúng là thế thật, mặt đỏ buông Khấu Quân Quân , ở cửa gian giữa tiễn Khấu Quân Quân che ô rời .

 

“Cơn mưa cản trở gì đến vụ thu hoạch mùa thu ?"

 

Lâm Lang giơ tay lên, rõ ràng hôm qua còn nóng đến mức mặc áo ngắn tay, chỉ một đêm hôm nay hận thể lôi áo bông mặc, thời tiết đổi nhanh quá.

 

“Nếu to thêm nữa thì , nhưng cả nông trường quân thu hoạch khẩn cấp là điều bắt buộc ," Văn Chiêu Phi bước tới nắm lấy bàn tay Lâm Lang kéo về, tiếp tục giải thích.

 

Trong đội ngũ thu hoạch khẩn cấp của cả nông trường bao gồm Văn Chiêu Phi sắp trực ở trạm y tế khu 2, cũng như Lâm Lang - lập công lớn trong sự cố sửa chữa máy móc.

 

Chỉ khi những ở các vị trí khác trong nông trường tròn bổn phận của , mới thể đảm bảo ở mức độ nhất định cho việc thu hoạch khẩn cấp của cả nông trường diễn thuận lợi.

 

Sau bữa sáng, Văn Chiêu Phi sang nhà bên thăm cụ Giản, đạp xe ba bánh về.

 

Trước tiên đạp hai chuyến chuyển những đồ đạc họ mang tới nhà họ Triệu về phía tây, đó đơn giản dọn dẹp ở phía tây xong, Văn Chiêu Phi mới đạp xe ba bánh đón Lâm Lang.

 

Văn Chiêu Phi đỗ xe ba bánh ở sân nhà cụ Giản :

 

“Xe ba bánh để cho cụ và thầy dùng ạ, con dùng xe đạp chở Bội Bội về trạm y tế, đợi vụ thu hoạch mùa thu kết thúc, cụ nhất định nhận lời sang phía tây ăn bữa cơm đạm bạc nhé."

 

Xe ba bánh vẫn là để bên ích hơn, xe đạp thì đợi lúc nào rảnh sẽ đạp về cho họ.

 

Giản Bạch suy nghĩ một chút gật đầu:

 

“Được, thiếu cái gì ngắn cái gì cứ việc mở miệng, chăm sóc Bội Bội cho ."

 

Giản Bạch cũng là đầu tiên cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như , cảm giác Lâm Lang và Văn Chiêu Phi mới dọn tới đây bao lâu, giờ dọn về , đây từng thấy cái sân trống vắng và yên tĩnh đến thế .

 

“Cụ cứ yên tâm," Văn Chiêu Phi trịnh trọng gật đầu, hơn hai tháng hiện nay, tình cảm giữa cụ Giản và Lâm Lang thực sự khác gì ông cháu ruột thịt, cũng coi cụ Giản như bậc trưởng bối trong nhà mà đối đãi.

 

Văn Chiêu Phi đẩy xe đạp sân nhỏ nhà họ Triệu, Lâm Lang giường sưởi, một tay cô ôm túi sưởi, tay đang tổng kết và kiến nghị cải tiến sổ tay.

 

 

Loading...