[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:33:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Chiêu Phi đưa ý kiến cho Lâm Lang và Giản lão từ góc độ của một kẻ phá hoại.

 

Anh nhớ máy cày hỏng, Thẩm Huy liền chạy thể sửa.

 

Mục đích ban đầu của Thẩm Huy khi phá hoại thực chất là “lập công", chắc chắn sẽ đến mức cuối cùng để bản cũng biến thành một trò .”

 

Lâm Lang và Giản lão , hai gần như đồng thời nảy ý tưởng, Giản lão về phía động cơ, còn Lâm Lang thì cúi , nghé đầu nghé tai định chui bên trong.

 

“Bội Bội đưa đèn đội đầu cho lão Lý.

 

Lão Lý, ông chui bên trong chỉ huy," Dư quang của Giản Bách liếc sang, lập tức gọi Lâm Lang - đang định chui trong - .

 

Xua xua tay, ông cũng dùng đến Văn Chiêu Phi, lão Lý kinh nghiệm sửa chữa sẽ dễ dàng phối hợp với ông hơn.

 

Lão Lý nhận lấy chiếc đèn đội đầu mà Văn Chiêu Phi giúp Lâm Lang tháo xuống đeo xong, linh hoạt chui xuống gầm xe, ngửa :

 

“Giản lão, ngài !"

 

Giản lão và thợ sửa chữa họ Lý trao đổi với , Lâm Lang kéo Văn Chiêu Phi cùng ghế lái và ghế phụ để hỗ trợ.

 

Các chủ nhiệm, phó chủ nhiệm văn phòng ở ngoài kho máy móc thấy tiếng “tạch tạch" cũng đợi nữa mà .

 

Triệu Tín Hành và Khấu Quân Quân cũng tới xem, họ thấy Giản lão thế đại khái là tìm hướng sửa chữa .

 

Nửa giờ khi vây xem, Giản lão gọi thợ sửa chữa họ Lý ngoài, gật đầu với Văn Chiêu Phi ở vị trí lái.

 

Văn Chiêu Phi gật đầu, dư quang sang Lâm Lang ở ghế phụ đang khẽ cau mày, nhẹ giọng an ủi:

 

“Sắp xong ."

 

Nếu là bình thường giờ , Lâm Lang ngủ say từ lâu .

 

Văn Chiêu Phi thử khởi động một , nhưng thành công, khi định tiếp tục thử khởi động thứ hai thì bàn tay mát lạnh của Lâm Lang nắm c.h.ặ.t lấy.

 

“Không nổ máy nữa!"

 

Lâm Lang nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang định tiếp tục vặn chìa khóa của Văn Chiêu Phi, khẳng định chắc nịch lắc đầu:

 

“Anh ba, nổ máy."

 

Văn Chiêu Phi thấy nét mặt Lâm Lang nghiêm trọng từng , cũng kiên trì:

 

“Được.

 

Anh động đậy nữa."

 

“Ông nội, ông qua đây một lát," Lâm Lang buông Văn Chiêu Phi , vẫy tay với Giản lão.

 

Giản lão tới cửa sổ bên phía Lâm Lang, giơ đèn pin xem Lâm Lang vẽ sơ đồ mạch điện và sơ đồ cấu tạo động cơ trong sổ tay giải thích cho ông.

 

“...

 

Ông nội, chiếc máy rõ ràng là loại model đáng lẽ đào thải , tính an của nó vấn đề, khi hỏng một thì chỉ rủi ro sẽ tăng lên.

 

Nếu cưỡng ép đ-ánh lửa, khả năng dẫn đến phát nổ."

 

Lúc Lâm Lang nhận bản hướng dẫn cảm thấy vấn đề , đó cùng Giản lão xem xét nhiều cấu tạo trong đầu xe, cảm giác lạc quẻ đó vẫn luôn hiện hữu.

 

Trong xe là cô và Văn Chiêu Phi, ngoài xe là Giản lão và thầy cùng sư mẫu của họ, Lâm Lang thể để bản phớt lờ cảm giác lạc quẻ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-189.html.]

Lúc Giản Bách xem sơ đồ Lâm Lang vẽ thì cũng phát hiện , ông gật đầu:

 

“Hai đứa xuống , lão Lý đưa đèn đội đầu cho ."

 

Đối mặt với loại rủi ro , Giản Bách cũng thể tin tưởng thợ sửa chữa họ Lý , nhất định tự xác nhận một xem khi khởi động một thì các khớp nối động cơ tồn tại rủi ro như Lâm Lang .

 

Giản lão nhanh ch.óng từ bên trong chui , tồn tại rủi ro mà Lâm Lang lo ngại, nhưng đại khái sẽ xảy trong tối nay, mà là khi sử dụng hai ba mươi .

 

Thế mới càng thấy kiểu trò nửa mùa của Thẩm Huy quá đỗi đáng hận và thiếu trách nhiệm.

 

Văn Chiêu Phi đỡ Lâm Lang từ xe xuống, Lâm Lang cũng xa, khi Giản lão ngoài, họ trực tiếp tay tháo rời động cơ, từ nhiều thông đ-ánh dấu loại động cơ để xác định tính an của nó, từ tầng lớp lý luận, nó chính là sản phẩm cần đào thải.

 

“Giản lão, sửa ?"

 

Chủ nhiệm văn phòng Hoàng Ngọc Bình tới hỏi thăm, bọn họ đây tin là một trong những chiếc máy thực chất hỏng, nhưng thấy tiến độ sửa chữa chiếc khựng .

 

“Bây giờ là vấn đề sửa , mà là sửa xong cũng dùng , tính mạng của ai cũng là tính mạng cả," Giản lão lắc đầu, liếc Hoàng Ngọc Bình một cái, ông lấy cuốn sổ tay của Lâm Lang, đem phát hiện của họ giải thích cho Hoàng Ngọc Bình một .

 

“Vậy bây giờ, một chiếc máy ở nông trường cũng thể thiếu , đây là vất vả lắm chúng mới xin xuống đấy, chỉ tiêu năm nay nhiều hơn năm ngoái mấy điểm phần trăm liền!"

 

Hoàng Ngọc Bình trán nhăn như hố mương, lúc đối với văn phòng mà việc truy cứu Thẩm Huy đều là thứ yếu, chủ yếu vẫn là nhanh ch.óng sửa xong máy móc.

 

“Vốn dĩ nếu phá hoại thì dùng vấn đề gì, bây giờ nhất định linh kiện thế đúng quy cách thì mới đảm bảo tính an của nó...

 

Có gấp gáp đến mấy cũng lấy tính mạng con trò đùa."

 

Giản lão vẫn lắc đầu, sửa chắc chắn là sửa , nhưng cần điều linh kiện hợp quy cách tới, ít nhất cũng một hai tuần.

 

máy móc, mùa thu bao nhiêu sẽ mệt đến phát bệnh!"

 

Hoàng Ngọc Bình cũng khó Giản lão, nhưng sự việc đúng là nghiêm trọng như .

 

“Hai ba mươi ...

 

Có lẽ chúng thể khống chế khi nó hỏng ," Hoàng Ngọc Bình xong im bặt cái của Giản lão, “Haiz, cũng thế ..."

 

Giản lão tức giận sự thiếu hiểu của Hoàng Ngọc Bình, nhưng vẫn mở miệng giải thích:

 

“Hai ba mươi chỉ là con lý thuyết thôi, thực tế là khả năng thứ nhất hoặc thứ hai gây cháy nổ, cũng khả năng tiếp tục dùng đến hàng trăm mới xảy vấn đề."

 

“Dù cũng đưa con cụ thể , ông tìm thể đưa con và đảm bảo cho ông !"

 

Giản lão mặt đen kịt, khi nãy Lâm Lang và Văn Chiêu Phi mới ở cái máy xác suất cháy nổ đấy!

 

“Ngài đừng giận, đừng giận!"

 

Hoàng Ngọc Bình dám cưỡng cầu dùng nó nữa, thở dài một tiếng, ông về phía hai chiếc máy khác mà bọn thợ sửa chữa họ Tần đang sửa.

 

Lúc Giản lão còn đang im lặng giận dữ, Lâm Lang ghé gần:

 

“Ông nội, là chúng lấy chiếc động cơ ở nhà qua dùng tạm ạ?"

 

Lâm Lang cảm thấy cái thứ “quái thai" còn chẳng bằng chiếc động cơ “phế phẩm" mà cô cùng Giản lão sửa xong .

 

Ít nhất thì chiếc động cơ ở nhà họ sẽ ẩn họa an nghiêm trọng như , việc tìm linh kiện thế cũng khó để tìm đủ ở gần đây.

 

Giản Bách liếc bóng lưng Hoàng Ngọc Bình một cái, Lâm Lang, ánh mắt và giọng điệu rõ ràng dịu dàng hẳn xuống:

 

“Cháu kỹ cho ông xem nào."

 

 

Loading...