[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 186
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:33:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó đoàn lão Phàn thì , “Cái đó là đương nhiên , nhưng nhận sự đồng ý của thì mới tìm sở trưởng của các chứ.
Mức lương thuê ngoài mà thể xin xuống là hai mươi tám đồng, đừng chê ít là ."
Văn Chiêu Phi mỉm , đưa ý kiến gì về tiền lương, “ phục tùng... sự sắp xếp trong phạm vi hợp lý."
Nếu chỉ so với khối lượng công việc thêm mà Văn Chiêu Phi bỏ , tiền lương thực sự tính là nhiều, nhưng cũng coi như là một khoản thu nhập.
Hai mươi tám đồng, mỗi tháng thể trấn Minh Thủy mua thêm vài thịt và kẹo cho Lâm Lang ăn, hai khoản lương cộng cũng thể tiết kiệm thêm một chút, tương lai dùng để mua nhà cho Lâm Lang.
khối lượng công việc trong phạm vi hợp lý, nếu dùng sức khỏe và thời gian nghỉ ngơi để đổi lấy tiền lương thêm thì đừng là đồng ý, Lâm Lang và Khấu Quân Quân cũng sẽ cho phép đồng ý.
Phó đoàn lão Phàn nào dám kiệt sức một bác sĩ trẻ tuổi tài cao như , ông liên tục gật đầu, “Yên tâm, tuyệt đối hợp lý!"
“Vậy ngài cứ bàn bạc với sở trưởng của chúng , chờ tin tức," Văn Chiêu Phi gật đầu.
Với sự hiểu của Văn Chiêu Phi về Sở Kiến Sâm, Phó đoàn lão Phàn vẫn còn tốn nhiều công sức với ông .
Để chính thức tiếp nhận công việc thuê ngoài , sớm nhất cũng đến tháng chín .
Phó đoàn lão Phàn hài lòng rời , Văn Chiêu Phi cũng tiếp tục dặn dò y tá Tiểu Ngô và Tiểu Phương về những thứ cần bàn giao cho Đào lão .
Muộn hơn bình thường một chút, tầm gần sáu giờ, Văn Chiêu Phi dắt xe đạp rời khỏi tòa nhà y tế, đạp bao xa thì con đường độc đạo bên ngoài bãi Đ-á Đỏ, bắt gặp một màn náo nhiệt đáng để xem.
Hai quân nhân và hai cán bộ phòng cảnh vệ của văn phòng nông trường đang áp giải Thẩm Huy mặt mũi bầm dập về phía bãi Đ-á Đỏ, theo họ còn bọn Lưu Lai Thanh - quản lý kho của văn phòng.
“Bác sĩ Văn, tan đấy ."
Lưu Lai Thanh chủ động gần chào hỏi Văn Chiêu Phi, gần hai tháng , trong nông trường dù ốm đau cũng Văn Chiêu Phi điều sang bãi Đ-á Đỏ giúp đỡ.
Văn Chiêu Phi gật đầu, hiếm khi buôn chuyện hỏi một câu, “Ừ, đang gì ?
Thẩm Huy gì ?"
Thẩm Huy nhắc tên liền đầu , ánh mắt hung dữ và đầy vẻ cam lòng, kịp gì với Văn Chiêu Phi thì quân nhân bãi Đ-á Đỏ bẻ quặt tay , rảo bước dẫn bốt cảnh vệ bên cạnh cổng lớn bãi Đ-á Đỏ.
Lưu Lai Thanh tiếp tục giải thích, “Hừ!
Anh ở bên bãi Đ-á Đỏ chắc vẫn kịp !
Thằng nhóc !
rủa tám đời tổ tông nhà nó, nó..."
Ông cứ hễ nhắc tới là c.h.ử.i thề, nhưng đối mặt với một Văn Chiêu Phi văn nhã lịch sự, ông thực sự tiện quá nhiều lời thô tục như , nhịn mãi cuối cùng cũng nhịn xuống .
“Không còn nhớ chuyện máy cày hỏng , lúc đó khi và Giản lão nhắc nhở , còn bán tín bán nghi.
Giản lão chắc là thấy quá vô dụng nên đích với Phó đoàn trưởng Phàn của bãi Đ-á Đỏ ."
Giọng Lưu Lai Thanh thấp xuống nhiều, “Từ đó về , bãi Đ-á Đỏ luôn cắt cử cùng với của phiên canh chừng kho bãi và các thiết đưa ngoài sử dụng.
Chiều nay Đại Sơn đau bụng, trực một lát..."
“Giỏi thật!
Thằng nhóc quả nhiên giấu lòng xa, nó định hỏng máy gặt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-186.html.]
Tang chứng vật chứng rành rành, bắt quả tang tại trận luôn!"
Từ cuối tháng bảy đến tháng chín tới chính là mùa vụ thu hoạch bận rộn của nông trường, lúc hễ hỏng hóc bất kỳ thiết nào cũng thể khiến lo đến trọc đầu!
Chỗ bọn họ là nông trường quốc doanh, chỉ tiêu nhiệm vụ, liên quan đến vấn đề no ấm của bao nhiêu trong hai năm tới.
Để xảy chút sai sót nào cũng là loại tiểu nhân vật như ông thể gánh vác nổi.
Lưu Lai Thanh suýt chút nữa đ-ánh ch-ết Thẩm Huy, vẫn là quân nhân mặc thường phục do bãi Đ-á Đỏ sắp xếp thấy động động tĩnh mới chạy đến tách bọn họ .
Tính chất của chuyện thể để cho phòng cảnh vệ của văn phòng giải quyết nữa, sự kiên trì của Lưu Lai Thanh và hai quân nhân bãi Đ-á Đỏ, bọn họ cùng tới bãi Đ-á Đỏ .
“ hận thể đ-ánh ch-ết thằng nhóc !
Máy móc hỏng hóc thì ích gì cho nó chứ, hết đến khác..."
Lưu Lai Thanh tức đến mức mặt đỏ tía tai, môi tái nhợt.
Văn Chiêu Phi mở ba lô tùy lấy hai viên thu-ốc giải nhiệt tự chế đưa cho ông, “Ăn .
Đến bãi Đ-á Đỏ thì tìm cảnh vệ xin ly nước mà uống, đừng mặc quá nhiều quần áo, nếu đó còn tình trạng phát sốt thì kịp thời đến trạm y tế khám."
“Cảm ơn bác sĩ Văn," Lưu Lai Thanh cũng cảm thấy nóng nực đến phát hoảng, ông còn tưởng là do tức giận, hóa thực sự là bệnh , dám chậm trễ, ông lập tức bỏ viên thu-ốc miệng nuốt chửng, vội vàng sờ túi quần tìm ví tiền.
“Không cần đưa tiền , thu-ốc do sư mẫu tự chế đấy."
Văn Chiêu Phi vẫy vẫy tay, ánh mắt về phía bọn Thẩm Huy đến cổng lớn bãi Đ-á Đỏ, dùng giọng điệu lãnh đạm nhưng rõ ràng :
“Anh theo , , Phó đoàn Phàn sẽ bỏ qua cho bất kỳ ai gây nguy hại cho đất nước, phá hoại tài sản quốc gia ."
“Ơ, !
Đa tạ bác sĩ Văn!"
Lưu Lai Thanh dừng bước đưa mắt Văn Chiêu Phi đạp xe rời , ông tặc lưỡi, viên thu-ốc tỏa một luồng khí cực kỳ mát lạnh, ông cảm thấy l.ồ.ng ng-ực và đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.
Ông kìm cảm thán:
“Cùng là học, mà khác biệt lớn thế ...
Gây nguy hại cho đất nước, đúng là gây nguy hại cho đất nước mà!"
Văn Chiêu Phi dừng đường nữa, tăng tốc đạp về sân nhỏ nhà họ Triệu.
“Chiêu Phi, sư mẫu cháu về , Bội Bội qua chỗ Trần lão , cháu đón con bé về chuẩn ăn cơm," Triệu Tín Hành ôm nửa cây cải thảo từ trong bếp , với Văn Chiêu Phi xong bếp tiếp tục nấu cơm, Khấu Quân Quân về lâu đang tắm rửa trong phòng tắm.
“Vâng," Văn Chiêu Phi cất xe xong, đem ba lô cất phòng ngủ phụ, rửa tay, về phía đại viện nơi giáo sư Trần Hội Ninh ở.
Văn Chiêu Phi nửa đường thì em thanh niên tri thức họ Hạng mới xuống nông trường tuần , vốn ở cùng viện với giáo sư Trần Hội Ninh, đang cùng tiễn Lâm Lang về.
“Anh ba!"
Lâm Lang tăng tốc chạy bước nhỏ tới, em thanh niên tri thức, “Cảm ơn hai , ba em đến đón em ."
Lâm Lang nhớ Văn Chiêu Phi và em thanh niên tri thức vẫn quen , cô là quen một chút thì nên giới thiệu họ với , “Đây là đồng chí Hạng Nghi và đồng chí Hạng Phi."