[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 182
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:31:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ở nhà ông nội chuyên tâm học tập, yên tâm về ,” Văn Chiêu Phi nắm tay Lâm Lang, khẽ dặn dò, cúi đầu hôn lên đôi mắt long lanh nước của cô.
Lâm Lang nhắm mắt mở mắt, gật đầu, nhưng vẫn kìm mà dặn dò và nhấn mạnh với Văn Chiêu Phi nữa:
“Anh Ba nhớ kỹ, bên cạnh em, thầy, sư mẫu và các ông nội ở đây.”
Báo thù là chắc chắn báo, nhưng là chuyện của một Văn Chiêu Phi.
Nguyễn Tú Ngọc là bạn nhất của bà ngoại cô, Lâm Lang cũng góp sức.
Văn Chiêu Phi xoa xoa mái tóc ngắn xoăn mềm mại của Lâm Lang, mỉm gượng ép, gật đầu:
“Được, nhớ kỹ .”
Lâm Lang tiếp tục ở cửa tiễn Văn Chiêu Phi đạp xe về phía bãi Hồng Thạch.
Khi Văn Chiêu Phi sắp rẽ chỗ đỗ xe ngoái đầu , cô liền vẫy tay liên tục, về phía nhà cụ Giản.
“Ái chà,” Lâm Lang kêu khẽ một tiếng.
“Bội Bội ?”
Giản Bạch đưa mắt qua Lâm Lang một lượt, thấy con sâu nhỏ nào dính áo cô.
“Ông nội, chuyện đó… cháu, cháu quên bài tập .
Ông cho cháu nửa tiếng, cháu xong ngay ạ!”
Lần đầu tiên trong hai kiếp Lâm Lang quên bài tập, từ hôm qua đến giờ, thấy cụ Giản cô mới nhớ .
Giản Bạch xua tay:
“Không , ông cùng thầy cháu đến rừng phòng hộ một chuyến, lát nữa về lên lớp.”
Lâm Lang thường ngày nỗ lực và tập trung, ông cũng coi như hiểu tính cách của Lâm Lang, cô sẽ lơ là học hành mà nguyên nhân.
Sáng nay thức dậy thấy Triệu Tín Hành im lặng một cách bất thường là ông suy đoán, đại khái là việc Văn Chiêu Phi bãi Hồng Thạch kết quả.
“Vâng ạ,” Lâm Lang gật đầu, chạy lon ton sân , lấy vở bài tập và b.út bắt đầu bài.
Có bài tập giờ học giáo sư Trần giao cho cô, cũng bài tập hàng ngày cụ Giản giao cho cô.
Vào chiều hôm đó, Lão Cửu ở bãi phế liệu đến gõ cửa nhà cụ Giản.
Ông gom đủ các linh kiện chính cho xe ba bánh và một phần linh kiện phế liệu trong danh sách cụ Giản cung cấp theo đúng thỏa thuận.
Giản Bạch cũng thất hứa.
Ngay chiều hôm đó, ông đạp xe ba bánh hai chuyến để chuyển đồ từ bãi phế liệu về.
Giản Bạch bắt tay ngay mà Lâm Lang hỏi:
“Cháu đến lắp ráp, ông phụ giúp, thử ?”
Hơi thở của Lâm Lang thắt , cô gật đầu chút do dự:
“Vâng!
Cảm ơn ông nội, cháu sẽ cố gắng ạ!”
Trước khi bắt tay , Lâm Lang trải một tờ giấy trắng lên bàn học, dựa những linh kiện họ nhận và những linh kiện sẵn thể dùng , cùng với nhu cầu của chủ nhân tương lai của chiếc xe ba bánh là Lão Cửu, để vẽ sơ đồ cấu tạo xe ba bánh.
Nhu cầu hàng đầu của Lão Cửu đối với xe ba bánh chính là chở hàng.
Thường ngày ông vận chuyển những đồ sắt thép nặng nề đủ loại trong bãi phế liệu, như , một linh kiện vốn thể dùng gỗ khô địa phương thế thì giờ thể tiếp tục dùng nữa.
Lâm Lang vẽ xong bản vẽ, nhờ cụ Giản chở cô đến bãi phế liệu trò chuyện với Lão Cửu, tiếp tục nhặt nhạnh một “phế phẩm” cần trả thêm tiền mang về.
Ba ngày khi nhận lời cụ Giản, Lâm Lang mới cầm bản vẽ cấu tạo xe ba bánh mới qua nhiều chỉnh sửa tinh tế để bắt đầu việc.
Thêm hơn hai ngày nữa, sự hỗ trợ luân phiên của cụ Giản, Triệu Tín Hành và Văn Chiêu Phi, Lâm Lang lắp ráp thành công một chiếc xe ba bánh kích cỡ lớn hơn và nặng hơn chiếc xe ở nhà.
Chiếc xe ba bánh mới hy sinh một chút tốc độ để đổi lấy tải trọng lớn hơn và độ chắc chắn cao hơn.
“Trời đất ơi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-182.html.]
Lão Cửu thấy món đồ to lớn , hồi lâu vẫn phản ứng kịp.
Sau khi cuối cùng cũng phản ứng , Lão Cửu buột miệng nghi ngờ:
“Đây là của ?
thể đạp ?”
“Tất nhiên …”
Lâm Lang khó hiểu ông , đạp chứ?
Cô đặc biệt nhờ cụ Giản đo chiều cao và chiều dài chân của Lão Cửu, chiếc xe chính là riêng cho Lão Cửu ở bãi phế liệu mà.
“Chân của bác mấy ngày nay thương ?”
Lâm Lang thấy chân tay Lão Cửu chỗ nào thuận tiện cả.
“Không , , …”
Lão Cửu vội vàng lắc đầu:
“ cảm thấy chiếc còn hơn chiếc của các , là… là các đổi chiếc cho .”
Ông cảm thấy tiền công lắp ráp ông trả cho Lâm Lang và cụ Giản xứng với giá trị của chiếc xe ba bánh .
Không xe , mà là xe quá , ông cảm thấy xứng với nó.
“Đạp thử hai vòng , nếu vấn đề gì thì trả tiền mau , gì mà kiểu cách thế?”
Cụ Giản nuông chiều ông , nếu đổi thật thì Lão Cửu ngoảnh mặt là sẽ hối hận đến mức đến tận cửa mà lóc cho xem.
Lão Cửu ngượng ngùng, đó cởi chiếc áo khoác bẩn , chạy rửa tay mới qua dắt chiếc xe ba bánh ngoài cổng viện, bắt đầu đạp thử.
Lúc Lão Cửu đang hăng hái đạp vòng thứ hai, Lâm Lang bê chiếc ghế đẩu nhỏ lên xe, cầm sổ tay đặt câu hỏi:
“Bác đạp cảm giác thế nào?
Hãy thật cho cháu , chúng cháu cần tiếp tục tổng kết kinh nghiệm.”
Lão Cửu buột miệng :
“Lão t.ử sống năm mươi năm, đầu tiên thấy oai như !
Tốt quá, vui quá mất…”
Lâm Lang câm nín một lát đợi ông phát biểu xong cảm nghĩ, mới tiếp tục hỏi ông về trải nghiệm đạp xe cụ thể.
Những cảm nhận giá trị thì lấy một câu, Lão Cửu chẳng thấy chỗ nào , chỗ nào cần cải tiến cả.
“Bác cứ dùng một thời gian , kể cho cháu cũng .”
Lâm Lang bê ghế đẩu xuống xe, đổi cụ Giản qua tính tiền với Lão Cửu.
Lão Cửu trầm ngâm hồi lâu, vỗ tay một cái trực tiếp :
“Tính theo giá xe đạp mới, phiếu xe đạp thì đợi gom đủ sẽ đưa bổ sung cho ông.”
Trên mặt Giản Bạch cuối cùng cũng lộ nụ rõ rệt:
“Được.
Anh cũng lỗ .”
Lâm Lang bỏ hơn năm ngày, cân nhắc tổng hợp nhiều nhu cầu của Lão Cửu, chiếc xe ba bánh thiết kế riêng như thế giới chỉ một chiếc.
Gặp hiểu đồ, giá cả tăng thêm mấy cũng vẫn thấy đáng.
“Không lỗ lỗ, hi hi,” Lão Cửu ngô nghê, đạp xe , ông cảm thấy trẻ ít nhất hai mươi tuổi, ngôn ngữ đủ để diễn tả cảm giác .
Lão Cửu vét sạch túi tiền cũng đủ trả, ông đạp xe về nhà một chuyến mang tiền còn thiếu gồm cả tiền xu, tiền hào đến đưa cho Lâm Lang và cụ Giản, đó ông tiếp tục như mệt mà chạy quanh quảng trường trụ sở thêm mấy vòng nữa.
Theo lời của chính ông thì từ lúc sinh đến giờ, đây là đầu tiên ông vẻ vang như .
Sự ngưỡng mộ và ghen tị của nông trường dành cho ông đều là thật lòng.