[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:30:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trước khi Khấu Quân Quân thấy chiếc xe ba bánh, Văn Chiêu Phi và Triệu Tín Hành vẫn còn đang tranh cãi xem ai sẽ đạp xe đạp đến trạm thu mua phế liệu đón .”
Cuối cùng Văn Chiêu Phi nhận lấy cây kem Lâm Lang đưa cho, khi đưa miệng, đưa đến bên môi Lâm Lang:
“Nếm thêm một miếng nữa ?"
“Vậy em nếm một miếng thôi, lúc nãy em ăn vị bạc hà màu xanh, em vẫn ăn vị cam , chị Mai hai vị đều ưa chuộng."
Lâm Lang giải thích xong, đôi mắt sáng rực c.ắ.n một miếng bằng một phần tư cây kem:
“Ngon thật!"
Văn Chiêu Phi khẽ b.úng ch.óp mũi Lâm Lang, ăn hết phần kem còn , giúp ông Giản và Triệu Tín Hành cùng dỡ đồ xe ba bánh xuống túp lều cỏ ở sân nhà ông Giản.
“Anh ba, túi đều là đồ em mua ở hợp tác xã đấy," Lâm Lang chỉ cái bao tải bên cạnh xe ba bánh, lúc nãy chỉ mới lấy bánh bông lan từ bên trong .
Lâm Lang về phía ông Giản:
“Ông nội, cháu và ba về đây ạ."
“Đi , Chiêu Phi nhớ bóp tay cho Bội Bội nhiều một chút," ông Giản đoán hôm nay cánh tay Lâm Lang chắc chắn là mệt , xoa bóp t.ử tế thì ngày mai khi đến b.út cũng cầm nổi.
“Vâng ạ.
Ông nội, thầy giáo, chúng con về đây," Văn Chiêu Phi gật đầu, tới nắm tay Lâm Lang, hai từ cửa về nhà bên cạnh.
Khấu Quân Quân về nhà bên cạnh quần áo và tắm rửa .
Vào đến sân nhà họ Triệu, Văn Chiêu Phi đổi sang ôm eo Lâm Lang mà , nếu tay đang xách đồ, còn bế thẳng Lâm Lang cho nhanh.
“Nói là xem thôi, để mệt đến thế ..."
Văn Chiêu Phi thấp giọng , cũng nỡ trách cứ chuyện , đặt bao tải xuống, nửa dìu nửa bế Lâm Lang xuống chiếc ghế thấp cạnh cửa phòng tắm.
“Sư mẫu vẫn vội, lấy nước cho em tắm , đây đợi một lát."
“Vâng," Lâm Lang ngay ngắn, nở nụ cầu xin sự tha thứ với Văn Chiêu Phi:
“Mệt thì mệt thật, nhưng mà vui lắm, tụi em tìm bao nhiêu là thứ, chú Cửu ở trạm thu mua còn hứa sẽ tiếp tục giúp tụi em gom đồ nữa đấy!"
Không đợi Văn Chiêu Phi lên tiếng, Lâm Lang lắc lắc cánh tay nũng:
“Anh ba nhanh , em gội đầu tắm rửa..."
Văn Chiêu Phi vốn nỡ gì Lâm Lang, khẽ ậm ừ một tiếng, mang bao tải nhỏ phòng , bếp lấy nước nóng cho Lâm Lang.
Chạy mấy chuyến mang nước nóng và quần áo phòng tắm cho Lâm Lang xong, Văn Chiêu Phi dắt Lâm Lang đang sắp ngủ gục đến:
“Sư mẫu cho một gói th-ảo d-ược, nấu để em ngâm ."
“Em ngửi thấy ," Lâm Lang nghiêng đầu hít hà, mùi khó ngửi lắm, nhưng lúc nãy nghỉ thì còn đỡ, nghỉ ở cửa nửa tiếng , cô cảm thấy còn mệt hơn cả lúc mới về.
Văn Chiêu Phi thấy động tác nhấc tay chậm chạp của Lâm Lang, chần chừ nữa, cúi bế thốc Lâm Lang lên, dùng chân khẽ đ-á mở cửa phòng tắm, bế cô đến thùng tắm.
Lâm Lang vững, Văn Chiêu Phi tiếp tục giúp cô tháo hai bên b.í.m tóc:
“Tắm xong thì ngâm mười phút, ở ngoài cửa, cần gì thì gọi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-162.html.]
“Vâng, cảm ơn ba," Lâm Lang lời cảm ơn với tốc độ chậm, theo Văn Chiêu Phi rời , cô nghỉ ngơi thêm hai phút mới bắt đầu gội đầu.
Đừng là Khấu Quân Quân, ngay cả Lâm Lang cũng thấy phiền phức khi ngày nào cũng gội mái tóc dài như thế .
từ khi ký ức đến giờ cô từng để tóc ngắn, đối với các “Tony" thời đại , cô cũng tin tưởng cho lắm.
Lỡ như cắt , cô cũng chẳng chỗ mà .
Nén cơn đau mỏi âm ỉ ở cánh tay, Lâm Lang gội đầu xong, tắm rửa sạch sẽ mới đến bên thùng tắm thử nhiệt độ nước, nóng nhưng vẫn thể chịu .
Leo từ ghế trong thùng tắm, xuống, Lâm Lang khẽ cảm thán một tiếng, c-ơ th-ể vốn đang nặng nề bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng trong làn nước.
Không lâu , đầu Lâm Lang chậm rãi nghiêng sang một bên tựa thành thùng tắm, đôi mắt lim dim mở , từ từ nhắm .
Đến khi Lâm Lang đột nhiên giật mở mắt , liền chạm ánh mắt lo lắng của Văn Chiêu Phi:
“Anh ba?"
“Em ngủ quên mất , ở ngoài cửa gọi mãi thấy em thưa, lo quá nên mới ," Văn Chiêu Phi .
Lúc Văn Chiêu Phi dùng sức đẩy cửa xông , thấy Lâm Lang đang nhắm mắt, phản ứng đầu tiên của là Lâm Lang ngâm tắm nóng đến mức ngất xỉu.
Anh tới bắt mạch cho cô, xác định Lâm Lang chỉ là đang ngủ mới yên tâm, mới thử gọi cô tỉnh dậy.
Lâm Lang thấy Văn Chiêu Phi , vành tai lộ trong tầm mắt cô đỏ lên một cách khác thường, lúc mới phản ứng khoảnh khắc ngượng ngùng hiện tại.
Cô nhanh ch.óng xuống, trong làn nước th-ảo d-ược màu nâu nhạt vẫn còn chiếc khăn tắm của cô nổi lềnh bềnh, Văn Chiêu Phi chắc là... hẳn là... thấy gì nhiều .
Thầy thu-ốc như cha , cô đang ngượng ngùng và hổ, lẽ trong mắt Văn Chiêu Phi, cô cũng chẳng khác gì một cây cải bắp .
“Anh..."
Văn Chiêu Phi định ngoài , thì thấy tiếng nước phía , đến tiếng sột soạt mặc quần áo, bước chân định nhấc lên dẫm trở mặt đất, trái tim tự chủ mà đ-ập loạn nhịp.
Thầy thu-ốc như cha là đối với khác, còn Lâm Lang là vợ đăng ký kết hôn, là ước định sẽ cùng nắm tay hết cuộc đời.
Lâm Lang đôi dép lê ướt sũng bước tới, từ phía ôm lấy Văn Chiêu Phi:
“Em buồn ngủ quá, em ngủ một lát mới ăn cơm ?"
“Được," Văn Chiêu Phi đáp lời xoay , xót xa xoa xoa tóc Lâm Lang, cố gắng nén hết những rung động muộn màng đó xuống, bế cô từ cửa phòng khách về phòng ngủ phụ.
Đặt Lâm Lang lên giường gạch, Văn Chiêu Phi tới tủ quần áo lấy hai bộ váy ngủ mới một đỏ một xanh đưa cho cô:
“Xem xem kiểu em ?
Anh giặt và phơi khô ."
Bản vẽ váy ngủ Lâm Lang đưa cho đơn giản, Văn Chiêu Phi dùng máy may ở nhà đầy một tiếng xong, đó là kiểu váy ngủ cộc tay dáng rộng, dài đến bắp chân, dù mặc trong phòng khách cũng gì bất tiện.
“Cảm ơn ba, đúng là kiểu em ," mặt Lâm Lang hiện lên chút biểu cảm sinh động ngoài sự buồn ngủ, cô cởi bộ quần áo dài tay mới ở phòng tắm , tròng bộ váy ngủ màu đỏ để ở cùng .
Rồi ngả , đầu vặn rơi xuống gối, cô kéo chăn đắp ngang ng-ực, đôi mắt thể chờ đợi thêm nữa mà khép :
“Em ngủ một lát thôi, chỉ một lát thôi, đừng lo..."