[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:21:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vừa tới,” Văn Chiêu Phi tới xuống bên cạnh Lâm Lang, mở miệng hỏi:
“Bên phía khoa Cảnh vệ vẫn đưa lời khẳng định nào ?”
Vẻ mặt cố gắng kiềm chế của Phạm Tây Hoa lập tức sụp đổ:
“Hôm nay cùng sở trưởng tới khoa Cảnh vệ của văn phòng nông trường, trưởng khoa và phó khoa đều thấy bóng dáng , hai cán sự cũng chẳng cái mô tê gì hết, thật là quá đáng!”
Thế mà còn để Phạm Tây Hoa tới giúp họ phổ cập một chút về những lời đồn nông trường, xong cũng chẳng thấy họ chút kinh ngạc nào, mới phản ứng là chơi khăm .
Phạm Tây Hoa và Sở Kiến Sâm gặp trưởng khoa và phó khoa nên thể xác định là hai cán sự cố ý khó, là dặn dò như .
“Sao phản ứng gì thế?”
Phạm Tây Hoa cảm thấy sắp tức ch-ết, nhưng thấy Văn Chiêu Phi biểu cảm tức giận nào.
Văn Chiêu Phi vẻ mặt bình thản giải thích:
“Đoán .
Nếu khoa Cảnh vệ hành động thì họ hành động ngay từ khi tin đồn mới bắt đầu .
Đừng giận, việc tiếp theo cứ xem sở trưởng thế nào .”
“Ồ?
Anh và sở trưởng kế hoạch ?
Hèn gì cũng thấy sở trưởng tức giận mấy,” Phạm Tây Hoa gãi gãi đầu, thở dài hết đến khác, nếu Văn Chiêu Phi và Sở Kiến Sâm cách đối phó tiếp theo, chẳng uổng công tức giận cả ngày trời .
Phạm Tây Hoa liếc mắt sang Lâm Lang, liền thấy Lâm Lang đang tập trung tinh thần múa b.út thành văn, dường như thể... còn chẳng thấy cuộc đối thoại giữa và Văn Chiêu Phi, tự nhiên là sẽ giống tức giận .
“Không còn việc gì khác nữa, phiền hai nữa, đây, cần tiễn ,” Phạm Tây Hoa thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, nán nữa, chào tạm biệt Văn Chiêu Phi tự ngoài đóng cửa .
Văn Chiêu Phi thu hồi tầm mắt về phía Lâm Lang, ánh mắt nhanh ch.óng chuyển tới cây b.út và tờ giấy trong tay cô.
Sau khi Lâm Lang tiến hành tổng kết sâu sắc và kiểm điểm những sai sót mắc trong quá trình lắp ráp xe ba bánh, cô còn cầm b.út nhiều đề xuất cải tiến cho xe ba bánh.
“Cái dùng để che nắng che mưa ?”
Văn Chiêu Phi chỉ bản phác thảo phiên bản mới của xe ba bánh mà Lâm Lang vẽ.
Lâm Lang gật gật đầu, lượt giảng giải cho Văn Chiêu Phi :
“ ạ.
Nếu ghế thuần túy dùng để chở thì thể cải tiến thành kiểu thùng xe, giống như xe kéo tay ngày xưa .
Tuy nhiên đạp bằng chân vẫn vất vả quá, nếu thể tìm động cơ phù hợp thì hơn nhiều.”
Trong nhà Giản lão một cái động cơ sửa xong, nhưng cái đó đối với xe ba bánh mà thì quá to và quá nặng, phù hợp, nhưng theo xu hướng phát triển, xe ba bánh sức chắc chắn sẽ sớm đào thải.
“Sẽ tìm thôi,” Văn Chiêu Phi đáp lời, suy tính xem trong những bạn quen ai khả năng giúp đỡ Lâm Lang về phương diện .
Việc lắp ráp thành công chiếc xe ba bánh chỉ khiến Lâm Lang và Giản lão vui mừng, mà Văn Chiêu Phi cũng vui, điều một nữa chứng minh thiên phú vô cùng trác tuyệt của Lâm Lang, thật vinh dự khi chứng kiến cảnh .
Lâm Lang hướng về phía Văn Chiêu Phi cong cong đôi mắt, khẽ cảm thán:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-143.html.]
“Em là đang vai khổng lồ thôi mà...”
Cô từ hậu thế xuyên thư mà tới, thông tin cô nắm giữ tự nhiên nhiều hơn bình thường, vả tuyệt đại bộ phận những thông tin đều là tinh hoa để khi trải qua quá trình thử sai của đại chúng.
“Em nên nỗ lực hơn một chút,” Lâm Lang vẫn cảm thấy cần né tránh những thông tin và kiến thức nắm giữ, chỉ là cô tự nhiên trách nhiệm mang chúng cuộc sống của hơn những khác mà thôi.
Văn Chiêu Phi nhào nặn gương mặt bỗng trở nên nghiêm túc và trầm trọng của Lâm Lang, gật gật đầu:
“Nỗ lực đương nhiên là thể, áp lực thích hợp cũng , nhưng nhiều hơn nữa thì , Bội Bội vẫn tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của bác sĩ, quên mất sư mẫu và chú Dương gì với em ?”
Giai đoạn hiện tại lấy việc dưỡng chính, ăn ngon ngủ ngon, vận động thích hợp, điều kiêng kỵ nhất chính là mệt mỏi và áp lực.
Những lời dặn dò của Khấu Quân Quân và Dương Tĩnh đối với Lâm Lang tổng kết chính là như .
Văn Chiêu Phi tiếp tục khuyên nhủ:
“Sư mẫu với rằng hãy trân trọng hiện tại, thấy lý, những việc khác thì cứ để thứ thuận theo tự nhiên .”
“Ưm...”
Lâm Lang buông b.út giấu lòng Văn Chiêu Phi, sắc mặt đỏ dần lên, hổ thẹn thôi.
Thế giới ai thì vẫn cứ vận hành như thôi, cô của cả hai kiếp đều chỉ trình độ học vấn nghiệp cấp ba, đúng là nên quá coi là trung tâm như .
“Sao ?”
Văn Chiêu Phi lộ vẻ lo lắng, câu nào khiến Lâm Lang buồn lòng.
“Không gì ạ, chỉ là ôm ba thôi,” Lâm Lang tự nhiên càng tiện về quá trình tâm lý quá coi trọng bản , cô rúc , Văn Chiêu Phi cũng quên luôn những lời cô .
Văn Chiêu Phi vẫn thấy mặt của Lâm Lang, nhưng giọng vẻ quá buồn, cũng truy cứu, nhẹ nhàng xoa tóc và lưng Lâm Lang, giúp cô tiêu tan cảm xúc đột ngột .
Kỳ kinh nguyệt kết thúc của Lâm Lang giúp Văn Chiêu Phi hiểu sự đa biến trong cảm xúc của phụ nữ, đặc biệt là Lâm Lang, nhưng đồng thời Văn Chiêu Phi cũng hiểu một đạo lý, khi Lâm Lang cảm xúc, nhất đừng giảng đạo lý, càng cần truy cứu quá sâu, dỗ dành mới là việc nên .
Văn Chiêu Phi chút trở ngại nâng mặt Lâm Lang lên, dịu dàng hôn một cái lên má và môi cô, thấp giọng hỏi:
“Nước nóng chắc là , tắm nhé?”
“Vâng,” Sự hổ thẹn đối với bản của Lâm Lang biến thành sự thẹn thùng nhàn nhạt, gật gật đầu, tiếp tục bám c.h.ặ.t lấy Văn Chiêu Phi, giọng điệu nũng nịu:
“Muốn ba bế cơ.”
Hiện giờ chỉ cần Lâm Lang và Văn Chiêu Phi ở riêng, lúc Văn Chiêu Phi ở ngay bên cạnh, gần như cần Lâm Lang tự đoạn đường quá xa, việc bế Lâm Lang tới nhà vệ sinh như thế gần như ngày nào cũng xảy .
Trong lòng Văn Chiêu Phi thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt đào hoa cong lên:
“Được.”
Văn Chiêu Phi bế Lâm Lang tới nhà vệ sinh, đó pha nước nóng mang , lúc Lâm Lang bắt đầu gội đầu, tiếp tục treo quần áo của cô lên chiếc móc gỗ tường.
Mười phút , Lâm Lang để mái tóc ướt cửa sổ hóng gió, đổi Văn Chiêu Phi nhà vệ sinh gội đầu tắm rửa.
Lại mười phút nữa trôi qua, họ cùng sân .
Lâm Lang qua xem Cố Lệ Trân, đại khái vẫn xuất phát về thành phố trong ngày hôm nay.