[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:21:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Lang gật đầu, theo Văn Chiêu Phi rời , cô tới tủ lấy bộ đồ ngủ mang theo , đó thoa kem dưỡng da phía trong giường lò, đôi mắt lúc mở lúc nhắm, buồn ngủ nhưng vẫn đợi Văn Chiêu Phi mới ngủ.”

 

Nửa giờ , Văn Chiêu Phi về phòng, hôn nhẹ lên hàng mi đang khẽ run sắp mở của Lâm Lang:

 

“Anh về , Bội Bội ngủ ngon.”

 

“Ngủ ngon,” Lâm Lang nhắm mắt đáp một tiếng, rúc Văn Chiêu Phi, lẩm bẩm rõ:

 

“Em thích nhất...”

 

Nụ hôn của Văn Chiêu Phi thể kiềm chế mà rơi môi Lâm Lang, dừng một lát rời , phiền Lâm Lang ngủ, nhưng cứ ngắm cô hồi lâu mới dậy thổi tắt đèn dầu xuống.

 

——

 

Sáng sớm hôm , rạng đông rực rỡ, Văn Chiêu Phi dậy tập thể d.ụ.c buổi sáng, tiện thể cửa hàng cung ứng mua rau, qua nhà lão Tống lấy hai chai sữa bò mà Lâm Lang đặt.

 

Theo đề nghị của Lâm Lang, Văn Chiêu Phi dùng phiếu thịt nhận từ chỗ ông Giản , nhân lúc ngày nghỉ vẫn còn ở tiểu viện nhà họ Triệu, họ cùng ăn mừng khoản thu nhập đầu tiên Lâm Lang tự kiếm .

 

Gia vị trong nhà họ Triệu đầy đủ, còn ít hương liệu sẵn, Văn Chiêu Phi cầm miếng thịt ba chỉ và bộ lòng lợn mua , món thịt kho tàu.

 

Cùng với mùi thơm nức mũi của thịt kho, Lâm Lang và Khấu Quân Quân cũng lượt thức dậy, cùng chạy bếp ngó nghiêng.

 

“Thái một ít cho nếm thử , phần còn đợi đến trưa mới đủ ngấm gia vị.”

 

Văn Chiêu Phi lau sạch vệt nước tay, tới bên cạnh Lâm Lang, ánh mắt rủ xuống, thấp giọng hỏi:

 

“Sao hôm nay thức sớm ?”

 

Theo đồng hồ sinh học của Lâm Lang thì nửa tiếng nữa mới dậy.

 

“Hôm qua em ngủ sớm mà, với món thịt nấu thơm quá ,” Trong mơ Lâm Lang ăn bao nhiêu là thịt thơm phức, tỉnh dậy ngẩn một lát mới theo mùi hương tìm đến bếp.

 

“Anh ba của em thật tuyệt vời!”

 

Lâm Lang đôi mắt sáng rực Văn Chiêu Phi, tự hào và ơn vì một Văn Chiêu Phi nấu ăn ngon như , “Em thật hạnh phúc.

 

Sư mẫu thấy đúng ạ?”

 

, ngửi thơm, Chiêu Phi vốn thạo việc,” Khấu Quân Quân mở nắp nồi , bữa sáng Văn Chiêu Phi nấu cho họ cũng sắp xong , là món bánh bao nhân thịt tươi gói, tuy mùi thơm bay xa như thịt kho nhưng cũng hấp dẫn.

 

điều khiến Khấu Quân Quân cảm thấy buồn nhất vẫn là phản ứng của Văn Chiêu Phi, ánh mắt cứ tự chủ về phía Lâm Lang.

 

Khấu Quân Quân vỗ vai Văn Chiêu Phi:

 

“Được , phần còn cứ giao cho cô và thầy giáo, đưa Bội Bội rửa mặt .”

 

Văn Chiêu Phi ngại ngùng gật đầu với Khấu Quân Quân và Triệu Tín Hành, dắt tay Lâm Lang đưa cô rửa mặt.

 

Lâm Lang nụ rạng rỡ, Văn Chiêu Phi cũng cảm thấy cả thế giới như ánh nắng bao phủ.

 

Trước khi nhà họ Triệu bắt đầu ăn cơm, Lâm Lang và Văn Chiêu Phi bưng hai chiếc bánh bao nhân thịt tươi qua gõ cửa nhà Giản lão ở bên cạnh, rõ đây là thịt mua bằng phiếu thịt ông cho hôm qua, Giản lão chỉ đành nhận lấy.

 

Lâm Lang và Văn Chiêu Phi về, cùng bàn ăn sáng, Triệu Tín Hành lao động chân tay nhiều, ngoài bánh bao còn tự nấu thêm một bát mì, thêm chút nước thịt kho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-140.html.]

“Phiếu mua thịt là hôm qua Bội Bội giúp ông Giản nên cho, đây cũng là khoản tiền lương đầu tiên Bội Bội kiếm ở nông trường, chúng cùng ăn mừng nhé,” Văn Chiêu Phi giải thích đơn giản lý do vì hôm nay mua thịt từ sớm như .

 

Lâm Lang gật đầu:

 

“Ông Giản nhất định bắt em và ba nhận.”

 

“Ồ, các cháu giúp ông Giản việc gì thế?”

 

Triệu Tín Hành uống ba ngụm là hết bát mì, cầm bánh bao thong thả ăn, hứng thú với chuyện Lâm Lang và Văn Chiêu Phi hôm qua việc với ông Giản.

 

Văn Chiêu Phi giải thích đơn giản:

 

“Máy cày mới ở phía ruộng lúa mạch hỏng, tìm đến chỗ ông Giản, cháu và Bội Bội tò mò xem thử, Bội Bội tiếng Nga nên giúp phiên dịch sách hướng dẫn một chút, cháu chỉ là hưởng sái ánh hào quang của Bội Bội thôi.”

 

Lâm Lang phiên dịch sách hướng dẫn tiết kiệm ít thời gian, tuyệt đối tính là giúp việc lớn, thì ké, hưởng sái một tờ phiếu thịt.

 

“Bội Bội còn tiếng Nga cơ ?”

 

Triệu Tín Hành Lâm Lang nghiệp cấp ba thì an ủi, từ chỗ Khấu Quân Quân Lâm Lang giai đoạn hiện tại lấy việc dưỡng trọng, nên ông can thiệp vấn đề giáo d.ụ.c công việc của Lâm Lang.

 

Lâm Lang suy nghĩ một lát :

 

“Em còn tiếng Anh và tiếng Pháp nữa ạ.

 

Toán học cũng khá thành thạo, thầy giáo và sư mẫu việc gì cần em giúp thì cứ gọi em nhé.”

 

Lâm Lang cũng ngờ vốn tiếng Nga thể giúp Giản lão, đối với nhà như Triệu Tín Hành và Khấu Quân Quân, Lâm Lang che giấu, cũng hy vọng thể dùng kiến thức của để giúp đỡ họ.

 

Khấu Quân Quân nhịn xoa xoa đầu Lâm Lang:

 

“Bội Bội của chúng giỏi quá, hiện tại em đang học cùng Giản lão ?”

 

“Vâng ạ, ông nội cho em hai cuốn sách, còn nhiều chỗ em hiểu lắm,” Lâm Lang dám kiêu ngạo tự mãn, qua lời giới thiệu của Giản lão hôm qua, xung quanh họ nhiều học thức uyên bác.

 

Văn Chiêu Phi bổ sung thêm cho Triệu Tín Hành:

 

“Trí nhớ của Bội Bội , gần như thể coi là qua quên, khả năng tính nhẩm cũng cực , cháu thể so bì .”

 

Thành tích của Văn Chiêu Phi từ nhỏ đến lớn đều khá , nhưng so với tình trạng gần như môn nào cũng điểm tuyệt đối của Lâm Lang thì thể sánh bằng.

 

“Em chỉ là trí nhớ và tính toán thôi mà,” Lâm Lang , nhịn len lén chọc chọc Văn Chiêu Phi.

 

“Hóa , hỏa ,” Triệu Tín Hành lúc mới hiểu vì Giản lão đổi sự thấp điệu và kiêng dè đây để nhận Lâm Lang cháu gái nuôi, “Để hôm nào tìm ông nội cháu bàn bạc xem .”

 

Văn Chiêu Phi ghé tai Lâm Lang giải thích:

 

“Thầy giáo tình hình , sẽ giúp chúng cùng tìm sách đấy...”

 

Hôm nay thì Triệu Tín Hành cũng sẽ sớm chuyện từ chỗ Giản lão thôi.

 

Triệu Tín Hành cũng thể trơ mắt Lâm Lang lãng phí thời gian và thiên phú, tìm sách giáo khoa là một chuyện, chuyện nữa là tìm một thầy đáng tin cậy cho Lâm Lang.

 

Giản lão thường ngày khá bận, vả thiên về phái thực hành hơn, thiên phú của Lâm Lang thể khai thác đến mức nào hiện tại đều khó , nhưng Văn Chiêu Phi hy vọng thể cố gắng theo kịp cấu hình, đến nỗi thực sự để Lâm Lang lỡ dở ở nông trường.

 

 

Loading...