Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-01-08 23:37:05
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm Tâm hễ khi nghiêm túc là sẽ phớt lờ thế giới bên ngoài, thể tập trung tâm trí việc của , bên ngoài tiếng động lớn đến mấy cũng thu hút sự chú ý của con bé, nhỏ tuổi mà sự tập trung mà nhiều lớn cũng .
Hổ Đầu hướng ngoại như các em nhưng cũng tích cực giúp đỡ.
Cậu bé lớn tuổi hơn một chút nên việc thể cũng nhiều hơn, bóng dáng nhỏ bé bận rộn tới bận rộn lui, thỉnh thoảng còn sửa hoặc giúp đỡ các em.
Thạch Lập Hạ cũng ngớt lời khen ngợi bé: "Tuyệt nhất chắc chắn là Hổ Đầu , chỉ tự việc của mà còn dạy các em nữa."
Tai Hổ Đầu bỗng chốc đỏ bừng, bóng dáng nhỏ bé càng thêm bận rộn, cúi gằm mặt xuống sợ thấy biểu cảm của lúc .
Bậc thầy công bằng Thạch Lập Hạ hài lòng với biểu hiện của , tiếp tục công việc tay.
Hình Phong sắp chạy xe , cô cũng thể hiện một chút.
Bà Từ gia đình , khóe miệng nhịn mà khẽ nhếch lên, thầm nghĩ lời đồn quả nhiên đáng tin, xem Thạch Lập Hạ giáo d.ụ.c con cái thế nào.
Mấy đứa nhỏ đến bao lâu mà bây giờ rõ ràng coi đây là nhà của .
Những kẻ đưa chuyện chắc chắn là thấy sống nên mới Thạch Lập Hạ ngược đãi trẻ con.
Nhìn mấy đứa nhỏ xem, đứa nào đứa nấy đều nuôi dưỡng sạch sẽ gọn gàng, mặt cũng bắt đầu thịt , lúc việc đều vui vẻ hớn hở, chơi , căn bản kiểu sai bảo.
Bà Từ bắt đầu nấu cơm, Thạch Lập Hạ hề tiến chỉ bảo, mới ngày đầu tiên đến, thể tạo áp lực quá lớn, hơn nữa cũng xem xem đối phương theo phong cách gì.
Mỗi đều thói quen của riêng , bắt đối phương sửa là khó, ví dụ như chính bản cô, uổng công cả một bụng công thức nấu ăn nhưng nào nấu cơm cũng nhịn mà theo ý để tạo sự đổi, tuy hương vị khó ăn nhưng dễ món gì cũng chỉ một vị đó.
Vì nắm rõ thói quen của đối phương, đó điều chỉnh theo thói quen của đối phương thành khẩu vị thích thì sẽ đạt hiệu quả gấp đôi mà công sức bỏ chỉ một nửa.
Còn Hình Phong? Đó là chuyện khác, họ bây giờ là một nhà, ngay từ đầu lời cô.
Tay nghề của bà Từ khá, hơn nữa kiểu cố chấp, khi nấu cơm còn hỏi han khẩu vị của họ.
Thạch Lập Hạ và lũ trẻ đều kén ăn gì cả, nguyên liệu cũng chỉ bấy nhiêu, cứ để bà tự do phát huy.
"Bà Từ, tay nghề của bà thật đấy, món là vị ngon tuyệt vời !"
Thạch Lập Hạ bàn đầy thức ăn, chân thành khen ngợi.
Tay nghề của bà Từ hơn cô tưởng tượng, hơn nữa còn đủ cả sắc hương vị, trông kích thích vị giác.
Bà Từ tự tin tay nghề của : "Bố là một đầu bếp, tuy rằng nghề truyền nam truyền nữ, nhưng tai mắt thấy nên cũng học một kỹ xảo."
"Hèn chi, nãy cháu ở trong phòng tiếng bà thái rau là thấy kỹ thuật của bà chuyên nghiệp ."
Bà Từ việc cực kỳ nhanh nhẹn, Thạch Lập Hạ ở bên vẫn còn đang bận rộn mà bà ở bên là nấu xong cơm nước , lúc Hình Phong thậm chí còn về nữa.
"Trước cũng từng giúp việc trong bếp, giúp thái rau các thứ, đây cũng từng giúp ở căng tin nhà máy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-hong-hot-trong-tieu-thuyet-nien-dai/chuong-98.html.]
Công việc ở căng tin đều là những việc béo bở, kiểu gì cũng đói, thỉnh thoảng còn nhặt nhạnh chút đồ thừa mang về nhà là thể tiết kiệm mấy món ăn cho gia đình .
Vì nếu chút quan hệ hoặc bản lĩnh thực sự cao cường thì thể đó . Bà Từ cũng chỉ là khi thiếu hoặc xin nghỉ thì mới mời qua giúp một tay, chứ đó công nhân tạm thời thì cũng đủ tư cách.
"Hôm nay cháu giữ bà ăn cơm nữa, hai đứa cháu gái của bà qua đây, chắc hẳn bà cũng yên tâm. Những thứ là cháu mang từ nhà đẻ lên, cũng chẳng đồ quý giá gì, là đặc sản vùng núi ở trong thôn thôi, bà mang về cho lũ trẻ ăn thử cho vị."
Thạch Lập Hạ lấy cái giỏ chuẩn sẵn từ sớm , nhét tay bà Từ.
Phía giỏ một tấm vải phủ lên, vì thấy bên trong đựng cái gì, nhưng xách lên nặng trĩu là ít đồ bên trong.
Bà Từ vội vàng từ chối: "Thế , hôm nay qua đây cũng chẳng gì mấy."
"Thím ơi, thím chê mấy đồ nhà quê nên nhận ạ?" Thạch Lập Hạ vẻ mặt buồn bã .
Bà Từ sợ tới mức vội vàng nhận lấy cái giỏ: " dám chê cơ chứ, chỉ là cả một giỏ đầy thế thì nhiều quá."
"Đã là đáng tiền mà, chỉ là mấy loại rau khô các thứ thôi, ở thành phố đất nên mới thấy hiếm chứ ở quê vơ một nắm là cả đống. Đồ nặng là vì bên trong cháu để mấy quả đào, chắc bà cũng về đào ở quê cháu chứ? Thực cũng chỉ nhét hai quả thôi, nhưng một quả hơn một cân nên mới thấy nặng đấy."
Bà Từ cũng tiện lật tấm vải đó mặt , cũng bên trong là thứ gì, chỉ đành tin lời Thạch Lập Hạ mà xách giỏ về nhà.
Về đến nhà, Vệ Hồng đang dán hộp diêm vội vàng dậy, đón lấy cái giỏ trong tay bà Từ lo lắng hỏi:
"Bà nội, bà về ạ? Bên đó thế nào ạ? Dì là thế nào ạ?"
Vệ Mẫn cái giỏ với vẻ mặt tò mò, cô bé nhớ là lúc bà nội khỏi cửa chẳng mang theo cái gì mà.
"Bà nội, cái giỏ tay bà ở ạ?"
Bà Từ tránh Vệ Mẫn, để cô bé đỡ lấy cái giỏ.
"Cái giỏ nặng lắm, bà mang phòng là , đây là dì các cháu cho đấy."
Vệ Hồng: "Dì nào ạ? Dì nào cho ạ?"
"Tất nhiên là đối tượng của chú Hình cháu , ngoài cô thì còn thể là ai nữa."
Người trong nhà máy dù cũng ai cũng lạnh lùng, lúc gia đình họ khó khăn nhất cũng ít giúp đỡ một tay.
thời đại nhà nào nhà nấy sống cũng thắt lưng buộc bụng, gia đình họ mới nghèo ngày một ngày hai, cho dù thấy họ đáng thương thì cũng sẽ tặng nhiều đồ như .
Vệ Mẫn càng tò mò hơn: "Dì dễ chuyện ạ?"
Vệ Hồng và Vệ Mẫn đều họ sang nhà ăn chực, trong lòng vẫn thấp thỏm.
Mặc dù đây là bà nội bỏ sức lao động, nhưng trong lòng họ hiểu rõ đây chính là chú Hình đang chăm sóc gia đình . Thời đại sức lao động là thứ đáng tiền nhất, tuy họ là con gái nhưng cho dù chỉ ăn no một nửa thì một tháng cũng tiêu tốn ít lương thực.
Hai khá quen thuộc với Hình Phong nhưng đối với vợ của thì bao giờ gặp mặt, chỉ qua lời đồn về cô thôi.