Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 432
Cập nhật lúc: 2026-01-09 01:08:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo sự sắp xếp đó, hôm nay Thạch Vĩnh Hào chịu trách nhiệm chăm sóc bà Triệu, nhưng trong hầu hết các trường hợp Thạch Vĩnh Hào đều đến, mà bảo Thạch Niên Niên mang cơm qua.
Hôm nay Thạch Niên Niên thấy bụng khó chịu, t.h.a.i cử động bất thường, cần đến bệnh viện thở oxy theo dõi, Thạch Vĩnh Hào đành qua đưa cơm, và Trần Dương cũng cùng.
Trần Dương là đến thăm Thạch Niên Niên, nhưng lúc bà Triệu ngất xỉu, Trần Dương đang ở cùng Thạch Vĩnh Hào.
Về phần xảy chuyện gì, Thạch Vĩnh Hào và bà cụ đều , Thạch Vĩnh Hào chỉ bảo bà cụ tự dưng ngất xỉu, nhưng bác sĩ là bệnh nhân kích động dẫn đến một loạt phản ứng.
“Lúc bà cụ mới tỉnh , thấy Thạch Vĩnh Hào và Trần Dương là xúc động đến mức suýt nữa ngất , vốn dĩ sức khỏe , kích động thêm tí nữa là suýt đời luôn. May mà bác sĩ canh chừng, nếu chẳng thế nào nữa, cuối cùng bác sĩ đuổi hai đó ngoài.”
Thạch Nghênh Xuân hôm nay ở nhà sắp xếp hàng hóa nên ngoài, nhận tin là cô cùng Tào Vinh Muội chạy tới ngay.
“Trần Dương ?” Thạch Lập Hạ quanh một lượt, thấy bóng dáng Trần Dương.
Thạch Nghênh Xuân: “Lúc chị đến thì , để Thạch Niên Niên ở . Nhìn cái bộ dạng hai em nhà , Thạch Niên Niên chắc chắn gì đó.”
Bà già họ Triệu lúc đang chằm chằm Thạch Niên Niên một cách dữ tợn, như kẻ thù .
Ai còn tưởng là Thạch Niên Niên gì khiến bà cụ tức giận đến mức .
“Bà nội giờ thế , chúng gọi bố và các chú bác qua thôi.” Thạch Lập Hạ .
Thạch Nghênh Xuân gật đầu: “Chị gọi điện về nhà , còn nhờ nhắn lời cho bác cả nữa.”
Trước đó đổ bệnh, bà cụ việc gì lớn, con cháu ở đây nên các con trai đến cũng , giờ nông nỗi thì bắt buộc mặt .
Tình trạng của bà cụ là thể tự chăm sóc bản nữa, chuyện phụng dưỡng tuổi già thế nào cho bà cụ cần rõ ràng từ .
Dù xét theo tập quán phân chia tài sản trong nhà, lẽ do nhà bác cả chịu trách nhiệm, mà bác cả rõ ràng đang ở Nam Thành, nhà máy cơ khí tuy cách nhà họ xa một chút, nhưng xe buýt hơn một tiếng là tới nơi .
Kết quả là nhà bác cả chẳng ai thèm qua xem lấy một cái, cứ nghĩ Thạch Doanh Doanh ở đây là .
Bình thường bác cả Thạch thích mở miệng ngậm miệng là đạo hiếu, ít dùng cái cớ để bóc lột Thạch Doanh Doanh, kết quả đổi là chính , già đổ bệnh bao lâu nay cũng chẳng thèm đến thăm, cũng chẳng đưa đồng tiền t.h.u.ố.c men nào.
Bảo bác chủ động phụng dưỡng tuổi già đúng là chuyện viển vông.
Mãi đến tối, phía nhà bác cả vẫn động tĩnh gì, áp căn ai đến thăm bà cụ.
Tào Vinh Muội cũng nhịn mà : “Nghênh Xuân, con rõ với bác cả là bà nội giả bệnh, mà thật sự trúng gió chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-hong-hot-trong-tieu-thuyet-nien-dai/chuong-432.html.]
Thạch Nghênh Xuân: “Con , con còn bảo bà nội cứ đòi gặp bác nữa cơ.”
Bà già họ Triệu tỉnh dậy phát hiện nửa cử động , bắt đầu sốt sình sịch.
Dù bà tuổi cao, cơ thể bắt đầu đủ thứ bệnh tật, nhưng chung khung xương vẫn còn cứng cáp, những bà cụ khác trong làng cùng lứa với bà, thậm chí còn già hơn, sức khỏe kém hơn vẫn còn xuống ruộng kiếm điểm công đấy thôi.
Bà thì chẳng cần, dù cũng chỉ là màu lúc mùa vụ bận rộn để khỏi xì xào, nhưng cũng việc nhẹ nhất, chẳng kiếm mấy điểm công.
Bây giờ liệt , bà Triệu mới thật sự già , nhiều việc bắt đầu lực bất tòng tâm, cái cảm giác sợ hãi đó khiến bà nhanh ch.óng gặp các con trai, bọn họ ở bên mới thấy yên lòng, đám cháu chắt vẫn còn quá non nớt, chẳng việc gì cả.
Tào Vinh Muội – đứa con dâu phục tùng , đó đến chăm sóc khổ bà ít. Lúc bà còn khỏe, cô đối đãi t.ử tế, giờ bệnh chẳng sẽ hành hạ c.h.ế.t .
Tào Vinh Muội thời gian tích cực đến chăm sóc, mà mỗi đến cũng hề hời hợt, là kéo bà cụ vệ sinh, tiểu là ép uống nước ừng ực, thì cũng là kéo bà cụ vận động, nhất định cho gãy chân mới cho dừng, nếu dám ngất xỉu là gọi bác sĩ đến châm cho một mũi ngay.
Cứ mở miệng là "con đều vì cho ", nhưng việc thì là hành hạ , mà khổ nỗi chẳng chỗ nào mà lý luận . Đặc biệt so với Thạch Vĩnh Hào bọn họ, cô tuyệt đối là ân cần, nhưng hành hạ bà Triệu đến phát khiếp, khiến bà cứ thấy cô là phiền.
Khổ nỗi cô da mặt dày, thế nào cũng thèm để ý, còn giải thích với khác: "Mẹ tuổi già , đầu óc còn minh mẫn, lời lọt tai mong đừng chấp bà cụ."
Nếu ai chỉ tận mặt mắng, Tào Vinh Muội sẽ trực tiếp : “Ái chà, ơi, thể mắng dõng dạc thế , là khỏi bệnh đây! Thật quá, chúng mau xuất viện thôi.”
Bà già họ Triệu xuất viện, thế là chỉ đành yếu ớt xuống tiếp tục rên rỉ.
Bà cứ lầm bầm lảm nhảm, Tào Vinh Muội coi như điếc, bắt đầu chia sẻ những tin đồn bát quái mà cô trong phòng bệnh.
Bản Tào Vinh Muội là một cao thủ thu thập tin vỉa hè, còn hóng ít chuyện từ chỗ Thạch Lập Hạ, cô vốn nổi tiếng là đam mê chia sẻ chuyện bát quái trong làng, kể thể khiến y tá thu hút đến nỗi quên cả việc, chẳng ai thèm để ý đến bà Triệu, thậm chí ngay cả bà Triệu cũng nhịn mà lắng tai .
Lúc khi còn khỏe mạnh chẳng gì Tào Vinh Muội, giờ nông nỗi , bà Triệu chẳng dám để Tào Vinh Muội gần, bà sợ cô úp sọt phân lên mất.
Thật lúc đầu bà già họ Triệu cũng sai bảo Tào Vinh Muội, nhưng Tào Vinh Muội rõ ràng đoán điều gì đó, cô giúp đỡ ngừng nhắc đến Trần Dương thế Trần Dương thế nọ.
Bà cụ giờ cứ thấy cái tên là đầu óc nhức bưng bưng, bà nếu còn kích động nữa là sẽ đời thật, như thế đúng là toại nguyện cho Tào Vinh Muội, thế là bà dứt khoát đuổi cô , bắt Thạch Doanh Doanh đến chăm sóc.
Tào Vinh Muội cũng thật sự rời , cô "hiếu thảo" bên cạnh lau nước miếng cho bà, ai chẳng khen con dâu hiếu thảo.
Cô chỉ để Thạch Lập Hạ, Thạch Nghênh Xuân và Thạch Phong Thu đến thăm, chuyện tuyệt đối để bọn trẻ nhúng tay , còn ăn hết sạch trái cây mà bọn chúng mang tới, chỉ cho bà cụ uống một chút sữa bột lúa mạch.
Tào Vinh Muội khỏi lắc đầu : “ sớm bác cả các con là loại chẳng gì, nhưng cứ nghĩ bác vẫn giỏi màu bên ngoài, ngờ giờ đến cái mặt mũi cũng thèm nữa! Dù thế nào nữa bà nội các con đối với bác cũng là dốc hết ruột gan, năm đó chỉ nhường cơ hội việc cho bác , những năm qua cũng chẳng thiếu trợ cấp lương thực, thể như chứ!”