Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-01-09 00:45:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thạch Phong Thu ha hả, chẳng thèm để ý mà kêu to:

 

“Mọi mau đây xem, con thỏ béo thật! Trời rét thế mà còn tích nhiều mỡ thế.”

 

Tào Vinh Muội hiếm khi cùng ý kiến với em dâu, cả hai đều vặn cổ Thạch Phong Thu cho xong.

 

Con thỏ béo thế , mang về nhà thì mỗi chia mấy miếng chứ! Sao giống như bình thường, cả nhà lén lút ăn núi cho xong.

 

Tùng T.ử là giỏi quan sát nhất, cộng thêm đó Thạch Lập Hạ thẳng thắn cho bọn trẻ mối quan hệ đại khái trong cái nhà .

 

Tùng T.ử Tào Vinh Muội đang nghĩ gì, híp mắt :

 

“Bà ngoại, bác cả giỏi lắm nhé, bác còn săn hai con lợn rừng, hai con lợn rừng đó to thật là to luôn! Mỗi con cần đến bốn khiêng đấy!”

 

Tào Vinh Muội xong, những vui mà trái còn giật một cái.

 

Thời tiết dã thú dễ tìm đồ ăn, hung dữ hơn thường ngày nhiều.

 

“C.h.ế.t mất thôi! Sao con lời, dám dẫn bọn trẻ núi sâu!”

 

Tào Vinh Muội nhảy dựng lên, nhảy vỗ mạnh lưng Thạch Phong Thu, Thạch Phong Thu cũng tránh, cứ yên đó chịu đòn.

 

Nếu ba đứa trẻ chuyện gì, thì con gái con rể sống nổi mất. Con rể vốn dĩ tin tưởng gia đình họ, dù bây giờ chung sống khá , nhưng trải nghiệm vẫn khiến mấy tin tưởng.

 

Nếu xảy chuyện, khi nghĩ nhà cố ý để thể đường đường chính chính rũ bỏ ba cái đuôi nheo !

 

Hổ Đầu giật , vội vàng tiến lên ngăn cản:

 

“Bà ngoại, bác cả dẫn chúng cháu núi sâu , chúng cháu bắt thỏ ở lưng chừng núi, tình cờ gặp lợn rừng xuống núi kiếm ăn thôi!”

 

Tùng T.ử cũng quýnh lên, bé giờ cực kỳ thích bác cả.

 

“Bác cả còn bế cháu và Tiểu Đậu Bao lên cây, bác chắn gốc cây để bọn cháu lợn rừng húc trúng!”

 

Lúc Tào Vinh Muội mới dừng tay: “Thật ?”

 

Tùng T.ử và Hổ Đầu cùng gật đầu lia lịa, Tiểu Đậu Bao chen vòng trong, ở ngoài cũng bắt chước các gật đầu mạnh cái rụp.

 

“Tổng cộng năm con lợn rừng chạy xuống, hai con cực to, ba con thì nhỏ hơn một chút. Lúc đó bác cả vì bảo vệ bọn cháu nên cố ý chọc giận chúng, dẫn chúng chạy . Cháu và Tiểu Đậu Bao ở cây, còn cháu gọi . Bác cả giỏi lắm, cháu còn kịp dẫn về thì bác dẫn lợn rừng cái bẫy bác đặt từ , hạ gục ngay hai con to nhất luôn!”

 

Sau khi lợn rừng dụ , Tùng T.ử liền xuống cây, trèo lên một cái cây khác cao to hơn để xem tình hình của Thạch Phong Thu. Cậu bé chọn cây khéo, vặn thể thấy bóng dáng Thạch Phong Thu, nên chứng kiến bộ quá trình.

 

Thạch Phong Thu dũng mưu, đơn thương độc mã thể đ.á.n.h trực diện nên bày đủ loại bẫy. Anh cực kỳ thông thạo khu rừng , hơn nữa đừng to xác mà lầm, hành động nhanh nhẹn, thoăn thoắt như con khỉ, khiến lũ lợn rừng chẳng .

 

Có vài Thạch Phong Thu suýt chút nữa húc trúng, Tùng T.ử mà căng thẳng đến tim nhảy lên tận cổ họng, kết quả chỉ cần nghiêng một cái là tránh thoát, thậm chí một còn cưỡi lên lưng lợn rừng, khiến Tùng T.ử hít một khí lạnh, nếu sợ gây thêm phiền phức cho Thạch Phong Thu, hò reo cổ vũ .

 

Nếu Hổ Đầu dẫn tới kịp, Thạch Phong Thu thể tóm gọn cả năm con lợn rừng đó .

 

Mọi xong đều ngây , ai nấy đều Thạch Phong Thu với ánh mắt thể tin nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-hong-hot-trong-tieu-thuyet-nien-dai/chuong-322.html.]

 

Thạch Phong Thu đúng là chút bản lĩnh, đây ít mang con mồi về cho gia đình, nhưng đều là động vật nhỏ, đây là đầu tiên đối đầu với thú lớn như .

 

Thạch Quảng Thuận luôn nghĩ đứa con trai ngốc nghếch chỉ sức trâu, đầu óc kém cỏi, giờ xong mới thấy rõ ràng đầu óc cũng mà!

 

Bản lĩnh đúng là ngang ngửa Võ Tòng .

 

Thạch Lập Hạ: “Vậy nên trong thôn chia lợn rừng , hai con thỏ là phần thưởng cho bác cả ?”

 

Ba em đồng thanh gật đầu.

 

Hổ Đầu : “Thỏ cũng là do bác cả bắt, giờ công khai .”

 

Chuyện nên thể giấu giếm nữa, dù bây giờ cũng chia cho nhà họ, Thạch Quảng Thuận cứ thế xách về, giống như thường ngày che đậy.

 

Ba em quá đỗi vui mừng, suốt dọc đường cứ líu lo ngớt, nhiệt tình chia sẻ với xem bác cả của giỏi giang thế nào.

 

Tùng T.ử giờ đây cởi mở và hoạt bát hơn nhiều, gặp lạ cũng thể líu lo chuyện nửa ngày trời.

 

Trên bé mặc bộ quần áo do Thạch Lập Hạ , trông hệt như một đứa trẻ thành phố.

 

Người trong thôn cũng khá khách sáo với ba em, Tùng T.ử càng thích kể, tâng bốc Thạch Phong Thu lên tận mây xanh.

 

Thạch Phong Thu vốn luôn giỏi, thường xuyên cải thiện bữa ăn cho các em, nhưng là lén lút, khác cũng , chỉ nghĩ thích chạy rông, cả ngày việc chính sự, giờ mới bản lĩnh như .

 

Tùng T.ử vui vẻ : “Lợn rừng cũng phần của nhà chúng đấy! Bác đại đội trưởng , sẽ chia cho nhà phần ngon nhất.”

 

Hồ Đào Hoa khép miệng, chằm chằm hai con thỏ mà mắt sáng rực:

 

“Ôi trời, đúng là chuyện đại hỷ, nhà thể ăn một cái Tết béo bở !”

 

Hồ Đào Hoa nghĩ xong quà mang về nhà ngoại , về chắc chắn bà sẽ nở mày nở mặt lắm, xem mấy bà chị dâu còn dám vẻ với bà nữa .

 

Hình Phong Thạch Phong Thu, nghĩ đến chuyện khác, lén tìm Thạch Quảng Thuận bàn bạc chuyện của cả.

 

Đại đội Trư Đầu Sơn cuối năm thế mà săn năm con lợn rừng, trong đó hai con đặc biệt lớn, ước chừng một con nặng ba bốn trăm cân. Mấy con nhỏ ít nhất cũng một hai trăm cân.

 

Bỗng nhiên thêm nhiều thịt như , cả đại đội sôi sùng sục hẳn lên.

 

Mặc kệ ngoài trời lạnh giá, ai nấy đều chạy xem lợn rừng, trong lòng nhẩm tính xem nhà đại khái chia bao nhiêu thịt.

 

Trước đó chia thịt một , ngờ chia thêm nữa, năm nay ăn Tết đúng là quá hăng hái.

 

“Thạch lão nhị, nhà ông Phong Thu giỏi thật đấy, một mà hạ hai con lợn rừng!”

 

Thạch Phong Thu tuy nổi tiếng đ.á.n.h giỏi, trong thôn ai dám trêu , nhưng ai ngờ thể tiêu diệt hai con lợn rừng cả.

 

Lợn rừng da dày thịt chắc, d.a.o phay c.h.é.m còn chẳng rách da, bình thường đối đầu với một con lợn rừng chẳng phần thắng, Thạch Phong Thu một chọi hai con, thật sự thể tin nổi.

 

 

Loading...