Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-01-09 00:00:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quách Kiến Bình bắt đầu thuộc lòng một cách lắp bắp, đến việc chuẩn , những từ 'ờ, ' trong lời còn nhiều hơn cả từ vựng, nhiều từ còn sai, biến thành ý nghĩa khác hẳn. Một nước ngoài tiếng Anh chính gốc mà đến đây chắc cũng chẳng đang cái gì.

 

ngang qua chuyện còn tưởng đang tụng kinh trừ tà nữa cơ.

 

Phạm Hiểu Yến ngớt nhưng tiện thể hiện quá rõ ràng, vai cứ rung lên bần bật, cô và Trương Chấn Cường - cũng sớm từ bỏ giống cô một cái, trong ánh mắt đầy vẻ may mắn.

 

Họ bảo ,折腾 cái gì cơ chứ, cái thứ là chuyện thể xong trong một ngày .

 

Nếu học ngoại ngữ dễ dàng như thế thì các vị lãnh đạo lớn cũng chẳng cần cù học tập bao nhiêu năm trời như .

 

Cuối cùng Trưởng ban Chu thực sự nổi nữa, nhanh gọi dừng .

 

Quách Kiến Bình đỏ mặt xuống đài, về chỗ còn lẩm bẩm với bên cạnh:

 

" đúng là quá đen đủi, đúng cái đoạn thuộc kỹ."

 

Phạm Hiểu Yến cũng chẳng thèm giữ thể diện cho , : "Đoạn ngay phía , phía còn thuộc kỹ thì phía chắc chắn là học bao giờ ."

 

Quách Kiến Bình bực bội nhưng mới mất mặt xong nên cũng dám cãi , chỉ thể tạm thời nhịn cục tức xuống.

 

Anh xem xem khác thể hiện thế nào! Anh tin con với con chênh lệch lớn đến thế, thì khác chắc chắn cũng xong.

 

Người thứ hai lên sân khấu là Triệu Chí Thành, đoạn văn Trưởng ban Chu chọn vẫn giống như của Quách Kiến Bình.

 

Khác với Quách Kiến Bình, Triệu Chí Thành thuộc lòng khá trôi chảy, mặc dù nhiều từ phát âm sai, giọng địa phương nồng nặc khiến chút hiểu đang gì, nhưng dù cũng đang tiếng Anh.

 

Đa mặt cũng từng học tiếng Anh nên vấn đề bên trong, chỉ khí chất trầm của hù dọa, thấy thật là .

 

Thạch Lập Hạ luôn chú ý đến nét mặt của Trưởng ban Chu, phát hiện ông nhận sai, luôn lộ vẻ tán thưởng.

 

Phạm Hiểu Yến bĩu môi, cô mới tin Triệu Chí Thành lợi hại như , chắc chắn là chuẩn từ lâu , tâm tư của Trưởng ban Chu đều dùng những chuyện lộn xộn cả.

 

"Bộp bộp bộp ——" Trưởng ban Chu nhiệt tình vỗ tay, Triệu Chí Thành ngắt quãng nên cũng tiếp nữa, nếu với cái đà đó thể luôn đến trang cuối cùng mất.

 

"Tốt lắm, lắm, trong vòng một ngày mà thể đạt đến trình độ thế thực sự là hề dễ dàng."

 

Trưởng ban Tần ho vài tiếng: "Trưởng ban Chu, vẫn còn các đồng chí khác mà."

 

Trưởng ban Chu vẻ lúc mới phản ứng : "Ái chà, xem cái trí nhớ của , thật sự là quá, chuẩn y như nước ngoài , suýt nữa quên mất chuyện khác. Tiếp tục, tiếp tục ."

 

Thạch Lập Hạ suýt chút nữa bật thành tiếng. Mặc dù ngôn ngữ chỉ cần thể giao tiếp là , nhất thiết cứ dùng giọng điệu địa phương nào đó để chứng tỏ sự chính tông, nhưng khen bừa như thế thì gượng gạo quá, nhiều chỗ rõ ràng là sai, chỗ còn biến thành từ c.h.ử.i thề nữa .

 

Người thứ ba là Phan Vĩ Đông, đề bài giống lúc , lùi xuống phía một chút.

 

Phan Vĩ Đông - bình thường lầm lì ít , chỉ chân sai vặt thể hiện vượt ngoài mong đợi của , thậm chí hề kém cạnh Triệu Chí Thành. Mặc dù nhả chữ từng từ một nhưng phát âm rõ ràng, từ vựng sai cũng ít.

 

Mặc dù lúc tiếng Anh cảm giác cứ như bỏng miệng, thuần thục, trong lời còn mang theo chút run rẩy nhưng cũng đủ xuất sắc, vượt ngoài dự liệu của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-hong-hot-trong-tieu-thuyet-nien-dai/chuong-180.html.]

 

Trưởng ban Chu mãi gọi dừng nên cứ thế tiếp về phía , cuối cùng vẫn là Trưởng ban Tần gọi dừng , khen ngợi:

 

"Ban Tuyên giáo chúng đúng là nhân tài lớp lớp mà, đồng chí Tiểu Phan cũng xuất sắc đấy."

 

Trương Chấn Cường: "Bốn mắt đấy, tiếng Anh của chú thế mà giỏi , thâm tàng bất lộ nhỉ."

 

Phan Vĩ Đông ở chỗ của , gãi gãi đầu đầy ngại ngùng:

 

" cũng chỉ là học vẹt thôi, thực cũng chẳng nghĩa là gì ."

 

"Thế cũng lợi hại , còn chẳng nổi một chữ nữa là."

 

Phan Vĩ Đông gì, thực đây từng học tiếng Anh, hơn nữa bố cũng tiếng Anh.

 

Bố ngày xưa từng chân chạy vặt cho nước ngoài, lúc đó vì để thành công việc hơn nhằm nhận thù lao cao hơn nên bố chạy đến nhà thờ học tiếng Anh với phương Tây.

 

Sau khi giải phóng, bố của Phan Vĩ Đông cũng từ bỏ ngôn ngữ , từ nhỏ Phan Vĩ Đông cũng học một chút nên cách đ.á.n.h vần từ vựng.

 

Mặc dù hiểu lắm những tài liệu nghĩa là gì nhưng thể gần chính xác.

 

Trí nhớ của khá , cộng thêm vận may tệ, đoạn văn đó học thuộc lòng khá kỹ nên mới miễn cưỡng ứng phó .

 

Hai thí sinh đầu tiên đều đến mức độ bất ngờ trong thời gian ngắn ngủi, áp lực đè lên những phía là vô cùng lớn.

 

Thạch Lập Hạ cuối cùng, ánh mắt của đều đổ dồn về phía cô, cảnh tượng thật là quen thuộc, đúng là chiêu thức cũ mà vẫn hiệu quả.

 

đối với cô thì chẳng tác dụng gì mấy, cô còn thêm chút thời gian để xâu chuỗi tài liệu.

 

Trưởng ban Chu Phan Vĩ Đông cho trở tay kịp, trong lòng thoải mái, cảm thấy lừa dối.

 

Nhìn thấy Thạch Lập Hạ, sắc mặt Trưởng ban Chu càng , ông trực tiếp chọn một đoạn ở phần giữa và , đoạn đó nhiều từ vựng chuyên môn nhất và phức tạp nhất, Trưởng ban Chu hiểu .

 

Ông chỉ thể giao tiếp đơn giản bằng miệng, các loại tài liệu tiếng Anh cũng là "nước đến chân mới nhảy" học thuộc lòng, lên tàu về nhà là thể quên sạch sành sanh.

 

Đoạn văn còn lẹo lưỡi, Trưởng ban Chu đây sẽ học thuộc những thứ , cũng cần thiết, chỉ cần hiểu đại khái là .

 

Ông tinh thông tiếng Anh, chẳng nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp, căn bản là giảng giải rõ ràng .

 

Thế nhưng cuộc khảo sát ông đem bộ tài liệu để cùng hành hạ, cũng là để cho kẻ nào mơ tưởng thế ông mặt.

 

Thạch Lập Hạ mỉm ung dung bước lên cái bục đặc biệt để trống, giống như lúc đối diện với đối tác bàn chuyện hợp tác trong công việc đây , ung dung tự tin khiến nể phục.

 

Bây giờ tuy gương mặt vẻ trẻ trung hơn một chút, hiệu quả của khí chất trầm đó rõ rệt như , nhưng cũng khác hẳn với dáng vẻ bình thường, khiến thấy là thể tin tưởng .

 

Nghe thấy đoạn trích của Trưởng ban Chu, Thạch Lập Hạ trầm ngâm một lát, ngay khi Trưởng ban Chu định lên tiếng chất vấn thì cô chậm rãi mở miệng.

 

Giọng trong trẻo dễ , giao tiếp cực kỳ lưu loát, hiếm khi những từ ngữ đệm ngắt quãng. Câu chữ ngắt nghỉ cực kỳ nhịp điệu, trong lời còn tràn đầy cảm xúc, mặc dù hiểu nhưng cũng cảm thấy lọt tai một cách kỳ lạ.

Loading...