“Các cô thua nhé!”
Trong đầu Tần Tư Điềm đang nghĩ lát nữa sẽ sỉ nhục Tần Dĩ An như thế nào , phấn khích :
“Chúng thắng chắc , Tiểu Hà.”
Ngô Tiểu Hà lớn phóng đãng.
“Chẳng , tổng cộng chỉ tuyển hai , đầu tiên là một trong hai bọn họ , trăm phần trăm là thua chắc , ha ha ha.”
Ngô Tiểu Hà chạy tới mặt Tần Dĩ An và Hạ Tinh Ngữ đó vênh váo chuyện:
“ quả thật mong chờ lát nữa lúc các cô chạy một trăm vòng thừa nhận là kẻ ngốc đấy, ha ha, nhất định đặc sắc.
Nếu tới lúc đó, các cô đưa tiền cũng chạy quanh Bách hóa Đại lầu hô hoán thì thể quỳ xuống cầu xin chúng , chúng thấy hai các cô là kẻ ngốc chừng vui vẻ một cái liền bắt các cô thực hiện nữa , Điềm Điềm cô thấy !”
“Ha ha, cô đúng lắm.”
Tần Tư Điềm phóng túng lớn, Lục Ngôn Chi ở đây, cái gì hình tượng đóa hoa nhài trắng, sen trắng gì đó đều tồn tại.
Cô bây giờ chỉ cần nghĩ tới việc lát nữa Tần Dĩ An phủ phục mặt như một con ch.ó là thấy hưng phấn .
Những thí sinh khác đều Tần Dĩ An và Hạ Tinh Ngữ với vẻ đồng cảm, tiếc nuối lẩm bẩm.
“Hai vị đồng chí đầu óc nghĩ gì , cá cược gì cá, cá cái , uổng phí mất hai khuôn mặt xinh như .”
“ thế, nhiều tham gia dự thi như , dựa cái gì mà họ cảm thấy thể thi đỗ chứ, tự gài bẫy , tiếc quá!”
“Lại còn chịu thiệt mất hai trăm đồng trắng nữa chứ.”
Nghe thấy tiếng bàn tán xung quanh, Tần Tư Điềm và Ngô Tiểu Hà mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện, thêm nhiều tiếng như nữa cũng , bọn họ thích .
Hai bàn tán nhạo thì thản nhiên, lặng lẽ đó, một chút cũng hoảng hốt.
Tần Dĩ An còn móc bình nước uống một ngụm nước.
“Gấp cái gì, hạng nhất còn công bố mà, các cô hiện giờ ở đây bắt đầu nhảy nhót như những tên hề , lát nữa vả mặt bôm bốp thì tính đây, tự vả mấy cái?”
“Ch-ết đến nơi còn mạnh miệng, cứ như cô mà còn vọng tưởng hạng nhất , cô mà thể thi hạng nhất , liền tự nguyện tự vả một cái, nếu cô thi đỗ hạng nhất, cô tự vả một cái nhé.”
“Được thôi.”
Tần Dĩ An nhướng mày, mỉm gật đầu:
“Đồng chí trọng tài thấy chứ, đây là cô tự yêu cầu đấy, tính luôn trong cuộc cá cược mới .”
“Được, nếu hai bên các cô đồng ý, ghi nhớ .”
Lục Cảnh Hòa để cho cơ hội nuốt lời, lập tức ứng lời ngay.
“ liền đợi tới lúc cô nên lời đó.”
Ngô Tiểu Hà thấy vẻ mặt của bọn họ hiện giờ là thích , lột sạch chúng , đầu cũng với Lục Cảnh Hòa bên cạnh:
“Đồng chí trọng tài, trông chừng cho kỹ nhé, đừng để chạy mất, cuộc cá cược của chúng chỉ mồm thôi , nhất định thực hiện đấy.”
Lục Cảnh Hòa nắn nắn tay:
“Yên tâm , là trọng tài, khi cuộc cá cược thực hiện xong, ai cũng đừng hòng chuồn mất khỏi tay .”
Chỉ là cái trông chừng là ai thì rõ thôi.
Ngô Tiểu Hà hài lòng , trong lòng thầm cảm thán tìm đúng , vị trọng tài vẻ trách nhiệm.
“Bây giờ, công bố hạng nhất.”
Một câu của vị lãnh đạo đài, thu hút ánh mắt của tất cả .
Ngô Tiểu Hà và Tần Tư Điềm hai hận thể chạy lên cầm lấy danh sách tự xem, trong mắt là sự điên cuồng và rực cháy của kẻ c.ờ b.ạ.c nghĩ rằng sắp thắng tiền.
“Tần Dĩ An, mời bước phía .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-79.html.]
Ngô Tiểu Hà trúng mà cái vẻ điên cuồng của Phạm Tiến trúng cử, ngửa mặt lên trời lớn hô hoán:
“Ha ha ha, là Tần Dĩ An, là Tần.....?”
Hô tới một nửa, phát hiện điều đúng, nước bọt cho sặc đến ho khù khụ, vẻ điên cuồng mặt đông cứng , trong lòng nhẩm cái tên, khiếp sợ về phía Tần Tư Điềm, hoảng loạn chạy qua kéo cánh tay cô lắc mạnh hỏi:
“Cô tên gọi là gì?
Gọi là gì?
Cô ?
Có cô gọi là Tần Dĩ An, gọi tên khác .”
Tần Tư Điềm như sét đ.á.n.h ngang tai, cả giống như mất hồn , mặt còn một tia nụ nào, chân nhũn , kéo theo Ngô Tiểu Hà cùng ngã xuống đất, khuôn mặt trắng bệch lẩm bẩm:
“Cô ……
Cô đúng là gọi, Tần、Dĩ、An……
Chuyện thể chứ……”
“Không thể nào, tuyệt đối thể nào, cô cô hai mươi năm nay ngày nào cũng việc học mấy ngày ?
Có khi nào là trùng tên trùng họ , tại hiện trường khác tên gọi là Tần Dĩ An, á, cô xem , nhất định là như .”
Ngô Tiểu Hà suy sụp vỗ tay Tần Tư Điềm, dùng sức lắc mạnh, trong lòng một chữ cũng tin, tự an ủi thuyết phục chính .
Tần Tư Điềm mềm nhũn cơ thể dựa Ngô Tiểu Hà, Ngô Tiểu Hà cũng chẳng khá hơn là bao, giống như một kẻ ngốc , đầu gục vai Tần Tư Điềm:
“Sẽ ……”
Tần Dĩ An móc hộ khẩu , cố tình qua con đường mà hai đang bệt đất , đá đá hai bọn họ.
“Ngại quá ơn nhường đường chút, chắn đường .”
Ngô Tiểu Hà phẫn nộ :
“Cô đừng đắc ý, chắc xác nhận đúng là cô , cô nhất định qua nổi bước xác nhận phận , sẽ là cô .”
Tần Tư Điềm tự lừa dối gật đầu:
“ thế, nhất định chị , chị dựa cái gì mà thể thi hạng nhất chứ, hạng nhất thể là chị .”
“ đúng đúng, , gọi là Tần Dĩ An, câu trả cho các cô đấy, ch-ết đến nơi còn mạnh miệng.”
Tần Dĩ An mỉm xuyên qua giữa hai , để câu đó của Ngô Tiểu Hà.
“Đồng chí trọng tài, trông chừng cho kỹ nhé!”
“Ừm, nhất định .”
Lục Cảnh Hòa di chuyển tới phía hai đó, canh phòng cẩn mật.
Tần Tư Điềm và Ngô Tiểu Hà đất vẫn nghĩ tới chuyện chạy, khiếp sợ tới mức hóa thành quái vật lặp , trong miệng cứ luôn lẩm bẩm cùng một câu .
Ngô Tiểu Hà về phía đài, đầu lắc như trống bỏi:
“Không thể nào, sẽ cô , ....”
Khuôn mặt chán sống của Tần Tư Điềm một tia cầu nguyện:
“Nhất định cô , nhất định đừng là cô , ...”
“Cô chính là Tần Dĩ An mà, chuyện cũng quá lợi hại , hạng nhất đấy.”
“Người , đầu óc thông minh, nãy ai bảo đầu óc nhỉ, đầu óc như mà , thì chính là bã đậu .”
“Lần hai vị nữ đồng chí kiêu căng nãy thì gặp họa , thật đúng là đáng đời!”