Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 301
Cập nhật lúc: 2026-05-04 22:07:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mọi chuyện thuận lợi, đến nơi là ký kết thỏa thuận chính thức, các điều khoản đều là nội dung thương lượng đó, hai bên sảng khoái ký tên đóng dấu, thỏa thuận chính thức hiệu lực, bắt đầu từ ngày hôm nay.”
Chính ủy Vương để biểu thị thành ý, còn đưa họ lĩnh phúc lợi Tết, áo khoác quân đội cùng các loại quần áo mùa đông khác, còn một ít đồ Tết, đều là đồ .
Có qua , Tần Dĩ An đem cuốn sổ ghi chép về công tác chuẩn xây dựng nhà màng và các bước công việc lúc cô tự dựng nhà màng giao cho Chính ủy Vương.
“Phía các chú cứ theo những gì ghi trong cuốn sổ mà dựng nhà màng.
Cần vật liệu thế nào, mỗi bước xây dựng con đều ghi đầy đủ .
Mỗi một bước đều là những nội dung thực tế khi chúng con tự tay dựng nhà màng thực hành mà lên, lúc dựng nhất định tuân thủ nghiêm ngặt theo đó, một bước cũng sai.”
“Được, rõ .”
Chính ủy Vương như nhận bảo bối, đem cuốn sổ giao cho một đồng chí nam trẻ tuổi tinh thần phấn chấn bên cạnh, sẵn tiện giới thiệu.
“Đây là Trương Quân, phụ trách chính cho sự vụ của nhà màng rau xanh .
Hai đứa cứ đối soát với , việc gì cứ bảo , sẽ sắp xếp.”
Tần Dĩ An đưa tay :
“Đồng chí Trương chào , là Tần Dĩ An, về phương diện kỹ thuật gì hiểu cứ việc hỏi.”
Tần Dĩ An buông tay , Lục Cảnh Hòa cũng tiến lên bắt tay.
“Lục Cảnh Hòa, vị hôn phu của Dĩ An.
Có việc gì cứ trực tiếp tới tìm cũng .
Ngày mai nghỉ, nhiều thời gian, nhà màng cứ bắt đầu dựng từ ngày mai .
Cả ngày mai đều thể ở chỉ đạo, cầm tay chỉ việc luôn.”
“Vậy thì quá, hai cũng đừng khách sáo quá, cứ gọi là Trương Quân.
Sau nhờ cậy hai quan tâm giúp đỡ nhiều , vất vả cho hai quá.”
Trương Quân qua là , chuyện là nụ treo mặt, lúm đồng tiền trông thiết, là dễ tiếp xúc, cũng chẳng trách Chính ủy Vương để tiếp quản.
“Việc nên mà ạ.
Đất chọn xong ?
Bao nhiêu mẫu ạ?”
Tần Dĩ An hỏi.
“Chọn xong , 20 mẫu, đều là của quân đội chúng .
Hay là bây giờ xem đất luôn?”
Trương Quân ôm cuốn sổ ghi chép, chỉ dẫn xem đất ngay, trong đầu là chuyện bắt đầu việc.
Tần Dĩ An hết hồn, nuốt nước miếng, trao đổi ánh mắt với Lục Cảnh Hòa, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
là vung tay quá trán mà!
Vừa tay là 20 mẫu đất, may mà lúc từ chối đề nghị của Chính ủy Vương, việc mà để hai họ trồng thì mà mệt ch-ết.
Hiện tại thế là nhất, giai đoạn đầu lo lắng chút, giai đoạn cố vấn thì nhẹ nhàng bao, còn lương cầm.
Đã đến đây thì lý do gì xem, thỏa thuận ký xong, cô thể hiện chút thành ý cho Chính ủy Vương thấy.
Tần Dĩ An đưa tay chỉ ngoài:
“Được, chúng thôi, xem thử, xem mới dễ quy hoạch kích thước nhà màng, tính toán xem dựng thế nào để tận dụng đất tối đa, đưa cho một chương trình để công việc trôi chảy, thuận tiện cho đồng chí Trương Quân mua các vật liệu cần thiết.
Công tác chuẩn cho .”
“Được, nhất định sẽ ghi chép đầy đủ bộ quá trình, hai theo .”
Trương Quân dẫn đường phía , chỉ Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa theo, mà Chính ủy Vương cùng bốn vị trưởng bối bình phong cũng theo xem đất, khảo sát thực địa.
Đến nơi, Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa ngẩn , ngay Chính ủy Vương là một con cáo già, tiền dễ kiếm như mà.
Cái ... khối lượng công việc thật đồ sộ.
Trước mắt là cái gì?
Một vùng hoang dã ngút ngàn, cỏ dại mọc um tùm, cây cối rải r-ác như quân cờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-301.html.]
Nói cho thì là diện tích lớn, dễ triển khai; khó thì là mảnh đất hoang để nuôi muỗi, bỏ hoang bao nhiêu năm , ước chừng đến mùa hè thì rắn rết sâu bọ bên trong chắc nuôi ít.
Gió lạnh thổi vù vù lên , tiếng gió rít lạnh thấu xương, lạnh lẽo y như trái tim đang đập của cô .
Tần Dĩ An như Chính ủy Vương.
“Mảnh đất lớn thật đấy!
Chú Vương, cảm ơn chú cho chúng con tới giúp quân đội khai hoang mở cõi, giảm bớt t.a.i n.ạ.n sâu bọ mùa hè nhé.
Mảnh đất mà khai khẩn , mùa hè lập tức bớt một nửa phiền não ngay.”
Lục Cảnh Hòa đặt giấy b-út dùng để ghi chép xuống, tay cầm b-út chỉ mảnh đất mặt.
“Thật sự là mảnh đất ạ?
Đất còn chẳng đất canh tác nữa.
Để san bằng mặt đất cũng mất khối thời gian , còn bón phân cải tạo đất mới trồng rau nhà màng .
Chú Vương, khi mùa đông kết thúc mà thể trồng rau thì đúng là kỳ tích đấy, khối lượng công việc khổng lồ.”
Nói cách khác, thời gian họ tiêu tốn ở đây cũng sẽ nhiều.
Ngô Thu Yến lắc đầu:
“Không hổ mà, đúng là hổ!”
Hoắc Tĩnh Thư khinh bỉ Chính ủy Vương:
“Thế phong nhật hạ quá!”
Hạ lão gia t.ử lườm một cái:
“ là hạng như ông đấy, Vương ---hổ!”
Cố lão gia t.ử hừ lạnh một tiếng:
“Đổi tên thành Vương lừa-đảo luôn cho !”
Chính ủy Vương da mặt dày, hứng chịu sự bất mãn, lấy lòng:
“Hê hê, đúng là mảnh đất .
Đây chẳng là thực sự còn cách nào khác , để ở đây cũng phí, chẳng thà biến phế thành bảo, khai khẩn nhà màng tạo phúc cho cả quân đội.”
“Mọi cũng đừng giận, đừng giận, sẽ , thiếu sức lao động , đảm bảo sẽ nhanh ch.óng dọn dẹp xong đất thôi.
Quân đội chúng chẳng gì ngoài sức lực cả, Tiểu An , cháu cứ yên tâm nhé, sẽ để hai đứa mệt đến phát bệnh .”
Tần Dĩ An giận.
Chỉ đạo kỹ thuật trắng thể coi là một tên quản đốc, những việc bên như Chính ủy Vương sẽ .
Chỉ là, lão cáo già Chính ủy Vương , hễ chú hỏi là ông luôn thiếu một chút, giấu diếm vài chuyện, láu cá vô cùng.
Tần Dĩ An lời khó .
“Không chuyện mệt đến phát bệnh , thưa Chính ủy, mảnh đất chú đưa ảnh hưởng khá lớn đến chất lượng rau trồng đấy, chú chuẩn tâm lý , đợt rau đầu tiên sẽ mọc lắm .”
“Có chuẩn , trong lòng đều hiểu rõ mà.”
Chính ủy Vương gật đầu lia lịa:
“Cháu chú xem mảnh đất khai khẩn thế nào nhé, đảm bảo sẽ khiến hai đứa yên tâm.”
Tần Dĩ An hếch cằm với ông:
“Chú ạ.”
“Đám thanh niên trong quân đội trưởng thành thành bảo gia vệ quốc thì nhất định trải qua tầng tầng lớp lớp huấn luyện, các phương diện đều xuất sắc.
Sau đây sẽ là một trong những hạng mục huấn luyện của họ.
Còn những lính mới tò te thừa năng lượng, lời nữa, chỉ phạt chạy bộ mang nặng thì chán quá, thêm việc mang nặng khai khẩn đất hơn .
Sau khi đất khai khẩn xong còn thể đem những việc vặt trong mỗi giai đoạn của nhà màng hình phạt.
Quân đội chúng lớn thế , đông nên cũng thiếu phân bón, việc ủ phân, bón lót đều hết.
Vừa huấn luyện , mài dũa tâm tính, dạy cho bọn họ quên gốc gác, còn học thêm chút bản lĩnh khác, cực kỳ!”