Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-05-04 22:06:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Mạt và Dương Triều Nhan cúi đầu, cả hai đều căng thẳng.”

 

Tần Mạt còn căng thẳng hơn, vì đó là đồ cô mang đến.

 

Trong lòng thầm lẩm bẩm, chú Dương đang gì, sợ đồ cô mang đến độc ?

 

Không lời nào mà chỉ hành động, cảm giác như phạm tội bắt quả tang .

 

Ông cụ Dương ăn xong miếng cà chua đó cắt thêm một miếng nhỏ nữa để ăn.

 

Ăn xong, cuối cùng cũng ngước mắt sang.

 

Tần Mạt căng thẳng đến mức tay bấu c.h.ặ.t gấu quần, nhưng mặt vẫn nặn nụ .

 

Ông cụ Dương sang một cách hiền từ:

 

“Tiểu Mạt , đây là rau mà cháu gái nhỏ của cháu trồng ?

 

Đều trưởng thành hết ?”

 

Nghe thấy hỏi mấy lời , Tần Mạt thở phào nhẹ nhõm, là nụ thật sự vui vẻ.

 

“Vâng ạ chú Dương, chính là rau do cháu gái nhỏ của cháu trồng, đều mọc hết ạ, nhưng vẫn còn một đến lúc ăn , rau chín hết bộ, chỉ một loại lớn nhanh bọn cháu hái về ăn thôi ạ.”

 

Ông cụ Dương tiếp tục hỏi:

 

“Ăn hết ?

 

Còn thừa ?”

 

Tần Mạt gật đầu lia lịa:

 

“Còn còn ạ, cháu mới cùng cháu gái hái rau về xong, cháu thẳng từ giữa đường qua đây tìm Triều Nhan luôn, rau chú đang cầm tay chính là mới hái đầy nửa tiếng ạ.”

 

Thế thì .

 

Trên mặt ông cụ Dương lộ biểu cảm hiếm thấy, những nếp nhăn mặt đều toát lên vẻ niềm nở.

 

“Cha cháu hiện giờ vẫn đang ở phía Thập Sát Hải ?

 

Giờ chú tìm ông tán gẫu một chút.”

 

“Vâng ạ, các bậc bề đều đang ở bên đó cả, chú qua đó bây giờ chừng còn thể thấy rau cháu gái cháu mới hái về đấy ạ.”

 

Tần Mạt thật thà trả lời, sự căng thẳng trong lòng vơi ít.

 

“Được, chú tìm cha cháu , hai đứa cứ chơi .”

 

Ông cụ Dương trả quả cà chua và bí ngô cho Tần Mạt, tâm trạng chắp tay lưng ngoài.

 

Hai ông cụ Dương xa , cùng tựa cửa thở phào một .

 

Dương Triều Nhan vỗ vỗ ng-ực:

 

“Hù, cuối cùng cũng , dọa ch-ết tớ , một tiếng động tới lấy mất cà chua của tớ, răng tớ còn đang đau đây .”

 

“Đưa cho hết đấy, tớ cũng về ,” Tần Mạt nhét hết bí ngô và cà chua trong tay lòng Dương Triều Nhan, “Tớ về bài tập để vượt qua , sẵn tiện về ăn cà chua, tớ và cháu gái nhỏ hái nhiều lắm.”

 

Dương Triều Nhan lập tức kéo Tần Mạt , khoác lấy cánh tay cô, nịnh nọt:

 

“Cháu gái nhỏ của cũng chính là chị của tớ, tớ tìm chị Dĩ An đây.”

 

“Cậu đúng là đồ hổ, nhận chị bừa bãi, đó là cháu gái nhỏ của tớ, nhận em gái , đây!”

 

Tần Mạt cảnh giác , xoay chạy biến.

 

Dương Triều Nhan chạy nhanh nhà, đặt đồ trong tay xuống đuổi theo lưng Tần Mạt.

 

Hôm nay cô nhất định quen với cháu gái nhỏ của Tần Mạt, một lợi hại như , học giỏi, thi đỗ việc giỏi, đề giỏi, trồng rau cũng giỏi, đúng là thần tượng của cô mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-285.html.]

 

Tần Mạt ngôi nhà ở Thập Sát Hải, lúc đẩy cửa bước , cô đột nhiên phát hiện trong nhà thêm nhiều bậc bề , sững một lúc.

 

Dương Triều Nhan đuổi theo phía thắng gấp một cái, định chuyện thì mắt thấy bên trong còn nhiều bậc bề hơn cả lúc gặp dịp Tết, nhân lúc chân bước qua cửa, khẩn cấp rụt chân , xoay định chạy.

 

“Tớ nhớ bài tập của còn xong, tớ về bài tập .”

 

Tần Mạt chộp lấy tay cô , gian một tiếng, lôi tuột cô trong:

 

“Chạy cái gì, tớ dẫn gặp cháu gái nhỏ của tớ, các bậc bề ăn thịt mà sợ.”

 

Thế là, hai trẻ tuổi, mặt đầy nụ , lượt chào hỏi, ông nội Chu, ông nội Trương, ông nội Cố, ông nội Hạ, ông nội Ngô...

 

Một dãy mười mấy ông nội chào qua một lượt, miệng khô khốc cả mới trong nhà.

 

Nhìn thấy bài tập mà như thấy cứu tinh, cúi đầu bắt đầu .

 

Chưa bao giờ yêu học tập, yêu bài tập như lúc .

 

Dương Triều Nhan kiễng chân bên cửa sổ lén bên ngoài, thán phục :

 

“Mẹ ơi, phục cháu gái , chị Dĩ An của tớ quá mất.

 

Thế mà thể ở bên ngoài trò chuyện vui vẻ với các ông nội như thế, một chút cũng sợ, thế nào mà chị ?

 

Tớ thấy các ông thêm vài câu là run lẩy bẩy , tớ vẫn nên đợi lát nữa mới tìm chị Dĩ An quen .”

 

“Đó là cháu của tớ mà, đương nhiên là lợi hại , cái gì cũng giỏi.”

 

Tần Việt đang bài tập bên cạnh ngẩng đầu đáp một câu, cúi đầu vùi đầu bài tập.

 

Dương Triều Nhan thấy hai cô cháu đều đang nghiêm túc học tập, cô cũng lôi vở từ trong lòng , tĩnh tâm bài tập.

 

Bên ngoài, Tần Dĩ An cũng bất ngờ, ngờ một lúc nhiều bậc bề đến tìm như , vài mà là mười mấy .

 

Trong lòng Tần Dĩ An vui như mở hội, lén kéo bà ngoại hỏi:

 

“Bà ngoại, cũng lợi hại quá , ngoài một lát mà mang về nhiều bậc bề địa vị, nhân mạch thế , cách nào mà ạ?”

 

Bà ngoại bất lực nhún vai:

 

“Không bọn bà lợi hại, mà là rau của cháu quá lợi hại.

 

Thêm đó là xung quanh nhà cháu ở nhiều quen nhất, đường bộ về là gặp bao nhiêu bạn già đang dạo, một hỏi một , thế là đều mang về hết.”

 

“Còn một bậc bề là do ông nội cháu và những khác đây rêu rao về đấy.

 

, còn cha cháu và ông bà ngoại Cảnh Hòa lúc dạo gặp vài bạn , cháu lôi một quả dưa chuột từ trong túi chia , thế là đều rau của cháu thu hút hết .

 

Thật sự là mùa đông thì chút mới lạ, còn là nhu yếu phẩm sinh hoạt hàng ngày nữa, càng thiếu thốn thì sức hút càng mạnh, ai cũng một phần.”

 

Lời của bà ngoại, Tần Dĩ An tán thành.

 

Chẳng trách tại đến khi kỹ thuật chín muồi thì rau trái mùa vẫn ưa chuộng như , đắt một chút cũng sẵn lòng mua, vì quý hiếm gì nhiều, mà chính là vì cái miệng của thôi, dân dĩ thực vi thiên (dân lấy cái ăn trời), ai cũng thoát .

 

Hê, đây chẳng là thu hút bao nhiêu bậc bề danh mà tìm tới .

 

Ngô Thu Yến ghé sát tai Tần Dĩ An khẽ:

 

“Cháu thật cho bà ngoại , đợt rau các cháu định xử lý như thế nào ?”

 

“Có ạ, chuyện ông nội, cha bọn cháu ngoài rêu rao là bọn cháu ở phía âm thầm ủng hộ và đẩy thuyền đấy ạ.”

 

Nhiều lời hơn Tần Dĩ An nữa, bà ngoại đều hiểu, chỉ cần đến đó là .

 

Trong lòng Ngô Thu Yến cũng hiểu rõ mười mươi .

 

Phía bên , lúc Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa trò chuyện cùng các vị bề , bọn họ đều ẩn ý bày tỏ ý mãnh liệt mua rau.

 

 

Loading...