Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-05-04 21:56:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Haiz, khắp nơi đều đồn đại là ông hại ch-ết vợ cả, xưởng cũng chịu nổi áp lực nên mới đưa cách xử lý như cho ông.

 

Haiz, chính ông tự hủy hoại bản , thật đáng tiếc.

 

cũng chỉ hơn ông ở chỗ thương vợ, thương con, yêu gia đình, lo cho nhà cửa, nếu chắc chắn chẳng thắng nổi ông .”

 

Trong mắt Lục Kiến Lâm còn ánh sáng, giống như con cá ch-ết xám xịt, một ngụm m-áu sắp phun đến nơi, nhưng vì đối thủ mặt, ông giữ chút mặt mũi cuối cùng, cứng rắn nuốt ngụm m-áu nơi cổ họng trong, cúi đầu bất lực che ng-ực, đau đớn kịch liệt.

 

Haha, đ.â.m trúng tim đen em ơi, từng câu từng chữ đều đ.â.m trúng phóc tim Lục Kiến Lâm, đả kích diện.

 

Tần Dĩ An càng lúc càng cảm thấy vợ chồng vị xưởng trưởng mới đều là những thú vị.

 

Ninh xưởng trưởng vẫn đang tiếp tục công kích.

 

“Chuyện đến nước , cũng nhiều nữa.

 

Huynh , ông hãy thông cảm cho một chút, mau dọn dẹp đồ đạc trong nhà , bằng vợ đ.á.n.h cho, buổi tối ngủ ở phòng kho mất.

 

Trăm sự nhờ ông đấy, ngủ cùng lũ chuột !”

 

Ninh Khâm chắp tay ng-ực, đôi mắt cầu khẩn ông .

 

Ông từng chọc vợ giận, cũng từng một bạn với chuột trong nhà củi.

 

Mắt Lục Kiến Lâm dần dần nhòe vì nước mắt, mắt thấp thoáng bóng dáng vợ tào khang mất sớm của .

 

“A Thù, xin bà, là với bà, là khốn nạn, xin bà!”

 

Lục Kiến Lâm cúi đầu xuống đất thấp giọng lẩm bẩm, từng giọt lệ hối hận rơi xuống đất, thấm ướt một mảng đất.

 

Thâm tình muộn màng còn rẻ mạt hơn cỏ r-ác, , đem ông so với cỏ r-ác đều là sỉ nhục cỏ r-ác.

 

Tần Dĩ An khinh bỉ hạng , chẳng chút thú vị nào, điển hình của kiểu lấy trung tâm tự cảm động ở đó, thà rằng xuống mà sám hối còn hơn!

 

“Này, , ông cúi đầu cái gì .”

 

Ninh Khâm khom vỗ vỗ bả vai ông :

 

“Bệnh động kinh phát tác ?

 

Bả vai run bần bật thế , vẫn chứ, cần đưa ông đến bệnh viện xem cái bệnh động kinh ?”

 

Vương Đại Phân ném đám cỏ dại tay sang một bên, tiếp lời:

 

“Anh ngốc , là lão đang giả vờ thâm tình ?

 

Đang tự cảm động đến phát kìa.

 

Anh chớ học theo mấy cái thói tà đạo , bằng lão nương đá một cái bay khỏi nhà đấy.”

 

Hai vợ chồng tung hứng nhịp nhàng, lắt léo mắng c.h.ử.i Lục Kiến Lâm một lượt.

 

“Rõ , vợ cứ yên tâm, yêu nhất là gia đình sáu chúng , thiếu một ai cũng .”

 

Câu nào cũng nhắc đến Lục Kiến Lâm, nhưng câu nào cũng là đang mỉa mai Lục Kiến Lâm.

 

Lục Kiến Lâm thấu lòng, nỗi hối hận trong lòng còn nhiều hơn cả nước biển, cuồn cuộn ập đến bủa vây lấy ông .

 

Nghĩ đến vợ, nghĩ đến con, nghĩ đến , nghĩ đến tương lai, một mảnh u ám chút ánh sáng.

 

Ông bước hụt một bước, rơi xuống vực sâu đen ngòm thấy đáy, cái lạnh thấu xương bao trùm , khiến ông tuyệt vọng, chẳng còn chút mong chờ gì.

 

Ninh Khâm đặt tay lên vai ông , dùng sức xoay một cái, xốc bả vai ông lên, đầu cũng thuận thế ngẩng lên theo.

 

Ông thấy một khuôn mặt lóc thê t.h.ả.m, nơi nhân trung còn vắt vẻo hai hàng nước mũi bay bay trông ghê tởm, lập tức chán ghét buông tay .

 

“Ui chao, lão ca, ông đừng giả vờ ngầu nữa, vợ ông cũng chẳng thấy .

 

Thế , ông dọn dẹp , nấu cơm ngay đây.

 

Buổi trưa ông cứ ở dùng bữa, nếm thử tay nghề của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-234.html.]

Tiện thể hôm nay để chúc mừng dọn nhà mới, định món thịt lợn hầm miến sở trường, ông ăn thử xem .

 

thì bản ông cũng nấu cơm, chẳng còn ai bên cạnh nữa, chẳng còn ăn món cơm gia đình thế nữa .”

 

Ba chữ “cơm gia đình” Ninh Khâm đặc biệt nhấn mạnh để biểu thị sự quý báu của nó.

 

Nói xong, ông che chắn túi rau lùi xa một chút, thể để lão ô nhiễm rau của .

 

Thế nhưng, từng câu từng chữ về công việc và gia đình thốt từ miệng kẻ đối đầu Ninh Khâm sức sát thương vô cùng to lớn, nặng nề hơn bất kỳ ai khác , đau đớn gấp mười , thậm chí cả trăm đối với Lục Kiến Lâm.

 

Nghe thấy câu cuối cùng của ông , Lục Kiến Lâm cảm thấy tim như đau đến tê dại, sắp cảm nhận nhịp tim của nữa .

 

“Cơm... gia...

 

đình... ?”

 

Lục Kiến Lâm lặp từng chữ một của câu , ngữ điệu mang theo vẻ thê lương và đau đớn khôn tả, vị đắng chát trong miệng còn khó chấp nhận hơn cả ăn hoàng liên.

 

Ba chữ khiến ông nhận còn nhà nữa !

 

Lục Kiến Lâm lẩm nhẩm lẩm nhẩm tên của Lục Cảnh Hòa và tên của Lục Cảnh Hòa, nuốt xuống một ngụm m-áu lớn, triệt để chịu đựng nổi mà ngất , thể ngã ngửa , bất tỉnh nhân sự.

 

Uầy!

 

Tức ch-ết ?

 

Định xuống tự xin ?

 

Tần Dĩ An vươn cổ sang, thấy hề chuyển vàng đổi sắc, liền tiếc nuối lắc đầu, ch-ết !

 

“Này, , ông , đừng ngất vội mà, dọn dẹp xong đồ đạc hãy ngất cũng mà!”

 

Ninh Khâm đưa tay sờ sờ mạch đập ở cổ và cổ tay ông , cảm nhận sự rung động bên , liền thở phào nhẹ nhõm.

 

Vương Đại Phân thấy phản ứng của chồng vẫn , nên cũng yên tâm, chỉ Lục Ngôn Chi :

 

“Bên cạnh chẳng còn dư một đứa , bảo nó dọn.

 

Làm việc thì lề mề chậm chạp, thế mà cũng đòi lãnh đạo, hèn chi hạ bệ là .

 

Chẳng kết quả nào là tự nhiên mà cả, đều là tự gieo nhân nào gặp quả nấy thôi.”

 

Lục Ngôn Chi chạy tới xổm xuống, sốt sắng đẩy đẩy gọi:

 

“Cha, cha tỉnh !

 

Cha!”

 

“Anh đừng lắc nữa, cha ch-ết cũng lắc cho ch-ết đấy.

 

Anh, mau dọn đồ , đưa cha bệnh viện, đừng lì lợm ở nhà chịu .”

 

Lục Ngôn Chi quả nhiên lắc nữa, chỉ ngẩng đầu hằn học vợ chồng Ninh Khâm và Vương Đại Phân gầm lên:

 

“Các còn nhân tính hả, cha ngất mà các còn bắt dọn đồ, mau đưa cha bệnh viện .”

 

Vương Đại Phân chẳng hề sợ hãi mà đốp chát :

 

“Anh nhân tính, nhân tính nhất đấy.

 

Anh nhân tính thì mau cõng cha chữa trị chứ, còn đây rảnh rỗi trách mắng chúng gì.”

 

Lục Ngôn Chi phắt dậy định tiến tới tranh luận thêm, kết quả gây tổn thương gì cho đôi vợ chồng đối diện thì vô tình giẫm trúng tay Lục Kiến Lâm đất.

 

Một tiếng “rắc” giòn giã của xương thịt vang lên, thu hút ánh của ba đang .

 

Lục Ngôn Chi nhanh ch.óng dời chân , cúi đầu liên tục lời xin .

 

Lục Kiến Lâm cũng cơn đau cho tỉnh từ cơn hôn mê, cơn đau thấu tim ở ngón tay khiến trán ông lấm tấm mồ hôi dày đặc.

 

Ngón tay út từ đốt xương thứ nhất rủ xuống, thể co gập , chỉ cần cử động ngón tay là cơn đau từng đợt từng đợt ập đến từ chỗ đó.

 

 

Loading...