Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-05-04 21:47:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhớ năm xưa lúc ông gặp nhạc phụ đại nhân, sợ đến mức nên lời, khí chất lạnh lùng tỏa xung quanh, ánh mắt sắc lẹm qua khiến ông đổ mồ hôi hột.”

 

Chẳng lẽ là do ông quá hiền lành ?

 

Tần Quốc Gia tự phản tỉnh, lập tức lấy uy nghiêm, ánh mắt lạnh băng qua:

 

“Giai đoạn theo đuổi còn qua mà cháu nghĩ đến chuyện kết hôn , mơ quá nhỉ.

 

Tình hình nhà cháu quá phức tạp, con gái chú mới tìm về , nỡ để nó đến nhà cháu chịu khổ .

 

Như chuyện hôm nay đấy, bao nhiêu nhòm ngó con gái chú, tuy hôm nay họ tống trong , nhưng khó bảo đảm sẽ còn những khác trong nhà họ Lục khó dễ.

 

Cả một nhà ở đại trạch nhà họ Lục mấy ai là hạng .”

 

Cảm xúc của Lục Cảnh Hòa bỗng chốc dâng cao, vội vàng :

 

“Chú, chuyện dễ thôi ạ, cháu nghĩ kỹ cả .

 

Cháu sẽ ở rể, cháu chỉ ở rể cho An An thôi.

 

Cháu con trai cho chú, cháu cứ bám lấy nhà chú nữa.

 

Cháu thật lòng đấy ạ, tiền bạc và nhà cửa đều giao hết cho An An, con cái sinh mang họ Tần của An An, cháu cũng thể đổi sang họ Tần của An An, Tần Cảnh Hòa cũng lắm ạ.”

 

“Cháu...”

 

Lục Quốc Gia lúc thực sự là còn gì để , thấy ai hăng hái đòi ở rể như bao giờ.

 

“Tên của cháu thì cần đổi .”

 

Mắt Lục Cảnh Hòa bỗng sáng rực lên một cách đáng sợ, lời dứt, hì hì đồng ý:

 

“Dạ, ạ, ba.”

 

Tần Quốc Gia giật nảy , trừng mắt :

 

“Da mặt dày thật đấy.”

 

Lục Cảnh Hòa lấy nhục mà còn lấy vinh, hớn hở :

 

“Da mặt dày mới ăn khắp nơi, gả mới quan trọng, vợ mới quan trọng.

 

Sau chú chính là ba ruột của cháu, cháu chính là con trai ruột của chú, việc gì cứ việc sai bảo cháu, cháu chạy việc chuyện vặt cũng khá lắm ạ.”

 

Lúc , trong lòng Tần Quốc Gia vui buồn lẫn lộn, tâm trạng phức tạp!

 

Tần Quốc Gia càng nghĩ càng thấy vị, càng thấy hôm nay thất bại .

 

ai thể từ chối một rể ưu tú đang hăng hái đòi ở rể chứ, dù hiện tại ông cũng thể từ chối .

 

Những lời phía ông d.a.o động, cú chốt cuối cùng quả là tuyệt sát.

 

Còn gì quan trọng hơn việc con gái cả đời sống bên cạnh , ai thể bắt nạt con gái chứ.

 

Chẳng còn gì nữa!

 

Ôi, tính sai , tính sai !

 

Phía ông coi như là sơ ý mất Kinh Châu !

 

Chỉ thể trông chờ bà xã thôi.

 

Tần Quốc Gia ôm mặt, sang một bên bình tĩnh , chuyện phát triển thành thế ?

 

“Ba, mời uống ạ!”

 

Bên cạnh một tiếng gọi trong trẻo vang dội xộc thẳng tai Tần Quốc Gia, khiến ông bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

 

Lục Cảnh Hòa rót một chén mới đưa qua, đổi hẳn vẻ ôn hòa lễ độ đó, mặt dày gọi tiếng ba, xu nịnh, đưa xong liền lưng ông giúp bóp vai.

 

“Ba, con thấy ba mệt , đúng lúc con một chút về xoa bóp bấm huyệt, con bóp cho ba nhé, đảm bảo giúp ba xua tan mệt mỏi ngay.”

 

Dáng vẻ nhanh nhẹn đó, ông còn rõ thì tay bưng chén , vai cảm nhận lực đạo thoải mái nặng nhẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-205.html.]

 

Quả thực là thoải mái, Tần Quốc Gia dễ chịu dựa ghế, mắt sắp nhắm , bỗng nhiên sực nhớ , choàng tỉnh mở mắt, thẳng dậy đầu hằn học :

 

“Không gọi là ba, và con gái vẫn quan hệ gì , mà gọi ba , ba ba ba gọi lắm nhỉ, ai là ba chứ, , da mặt dày thật đấy!”

 

ạ, ba nhắc nhở lắm, con tìm An An đòi danh phận ngay đây.

 

Cảm ơn bí kíp theo đuổi ba chia sẻ cho con, con nghĩ nhất định sẽ thành công thôi ạ.

 

Con đây, lát nữa đ.ấ.m lưng cho ba nhé!”

 

Lục Cảnh Hòa lộ vẻ mặt vui mừng như ngộ điều gì, mặt Tần Quốc Gia cúi chào một cái, đưa tay vơ lấy khế nhà khế đất và sổ tiết kiệm đặt bàn, hưng phấn chạy ngoài.

 

“Này!

 

Đứng cho !”

 

Tần Quốc Gia ảo não tự vỗ trán một cái, tự vát miệng một cái:

 

“Để cái mồm nhanh quá, áo cưới cho !”

 

Đừng để việc ăn hại !

 

Đừng để việc ăn hại nhà!

 

Tần Quốc Gia thầm quyết định đến thư viện thành phố tìm mấy cuốn sách liên quan thêm mới .

 

Gì mà quân t.ử ôn nhu, gì mà ngoan ngoãn hiểu chuyện đều là giả hết, giả vờ, là giả vờ thôi, thằng nhóc thúi chính là cái bánh trôi nhân mè đen.

 

Da mặt quá dày, chí ít cũng dày một thước!

 

Tần Quốc Gia tuy trong lòng thỏa hiệp một nửa, nhưng nửa còn vẫn vượt qua cái ngưỡng con gái sắp đối tượng, lòng nóng như lửa đốt dậy đuổi theo ngoài.

 

Tuy nhiên khi ngoài, ông chỉ hận thể tự tát cho một phút một phát ch-ết luôn!

 

Ngoài sân, Lục Cảnh Hòa đưa đống khế nhà và sổ tiết kiệm tay đến mặt Tần Dĩ An.

 

Tần Dĩ An đang ghế ngoài sân, nhắm mắt ngửa đầu cảm nhận làn gió mát buổi tối, mở mắt ngắm trăng nhưng thấy trăng mà thấy một gương mặt tuấn tú, tim hẫng một nhịp, đó đập loạn xạ.

 

Mới nhắc đến xong, giây xuất hiện mặt .

 

Tần Dĩ An chớp chớp mắt, vỗ vỗ ng-ực trấn an trái tim giật , liếc thấy thứ đưa qua, khẽ hỏi:

 

“Anh gì thế ?”

 

“Ngắm trăng.”

 

Đôi mắt Lục Cảnh Hòa dường như chứa cả dải ngân hà rực rỡ, sáng đến đáng sợ.

 

Nói xong nở một nụ rạng rỡ, lóa mắt cô.

 

Cô nghĩ phạm quy như , đêm hôm khuya khoắt chiêu trò thế , thế mà còn thu hút ánh của cô hơn cả dải ngân hà bát ngát và vầng trăng sáng trời, cũng như những chú đom đóm lập lòe bay lượn trong sân nữa?

 

Khiến thể rời mắt, cô đến xuất thần.

 

Lại còn là một “tinh linh lông mi" nữa chứ, dài đến mức thể chơi đu đó luôn, mũi cũng quá cao , chơi cầu trượt chắc dốc đến phát sợ mất.

 

Nghe mũi cao to thì phương diện mạnh, cũng thật .

 

Trời ạ đang nghĩ cái gì thế , Tần Dĩ An lắc đầu, xua mấy thứ phế thải vàng khè khỏi não.

 

Hạ Tú Lan bên cạnh thức thời xách ghế lùi , nhẹ chân nhẹ tay nhích xa, nở nụ từ ái cặp đôi đôi như .

 

Lùi tận mái hiên cách đó bốn mét Hạ Tú Lan mới xuống, chống cằm chớp mắt chằm chằm về phía bên đó.

 

Lúc Tần Quốc Gia đuổi ngoài, còn bà chộp lấy, bịt miệng ông , chia cho ông nửa cái ghế để cùng.

 

“Yên lặng mà xem!”

 

Tần Quốc Gia giãy giụa:

 

“Ưm ưm——” Tú Lan bà buông , bà thằng nhóc thúi định !!

 

 

Loading...