“Chỉ cảm xúc trong mắt Ngô Quế Chi tăng vọt.”
Tình yêu của Lục Ngôn Chi đối với Tần Tư Điềm khơi gợi, cảm xúc đau buồn dâng lên, mặc cho Lục Kiến Lâm kéo , thẫn thờ bắt đầu đau lòng.
Sự đổi bên gây biến hóa cho Triệu Vũ Hân, hệ thống báo cáo một nữa, độ hảo cảm trực tiếp rơi xuống hàng đơn vị.
【 Á! 】
Triệu Vũ Hân hét lên một tiếng, tức đến sắp ngất , bấm nhân trung sang đây đầy giận dữ.
Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa rốt cuộc gì, gì??
Rất , giá trị thù hận của Triệu Vũ Hân cũng đầy .
Lục Cảnh Hòa nhận ánh mắt độc địa của Triệu Vũ Hân, trêu chọc với Tần Dĩ An:
“An , chúng hôm nay sói vây quanh !”
Tần Dĩ An tựa ghế lôi bình nước của thong thả uống một ngụm:
“Thế thấm tháp gì , bây giờ mới là màn khai mạc thôi, kìa, cha nhà họ Ngô dẫn theo Ngô Cường tới .”
“Hì hì, đúng thật, màn khai mạc còn diễn xong, chính kịch còn sớm chán, chúng cứ chờ xem thôi, xem họ định diễn trò gì.”
Lục Cảnh Hòa như cả gia đình nhà họ Ngô.
Ngô Cường dùng đôi mắt tham lam của chằm chằm về phía , trong mắt bà Ngô tràn đầy sự tính toán sang, còn ông Ngô đang tại chỗ thì giống như con rắn độc rình rập trong góc tối, thỉnh thoảng xẹt qua một tia âm hiểm và dò xét.
Tất cả đều chằm chằm họ chớp mắt nha!
Không, chính xác hơn là đôi mắt của gia đình đều đang Dĩ An.
Nụ trong mắt Lục Cảnh Hòa lấy một chút ấm áp, bỗng nhiên lạnh một tiếng, bưng chén nước bàn lên nhấp một ngụm, đó cúi đầu chén kinh ngạc :
“Ơ?
Sao trong chén rơi hai con ruồi thế , đúng là đen đủi, lãng phí một chén ngon.”
Tần Dĩ An c.ắ.n hạt hướng dương tiếp lời:
“Nước rơi ruồi thì dùng nữa , ai mấy con ruồi từ trong nhà vệ sinh đậu phân nước tiểu , đổ thôi.”
“Ừm, đúng thế, dùng nữa, đổ thôi.”
Nói xong, Lục Cảnh Hòa hất tay một cái, nước nóng bốc khói nghi ngút trong chén vặn đổ lên mặt hai con nhà họ Ngô đang tới mặt, lệch một giọt, bộ đều khuôn mặt to của hai con hứng trọn.
Hai con nhà họ Ngô chỉ cảm thấy mắt thứ gì đó bay qua, ngờ tới, cũng kịp né tránh, chỉ cảm thấy mặt một trận nóng rát, ôm mặt hét t.h.ả.m.
“Á!”
“Lục Cảnh Hòa cái gì thế!”
Bà Ngô bịt khuôn mặt đang nhỏ nước gào lên dữ tợn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-194.html.]
Lục Cảnh Hòa lúc mới từ từ ngẩng đầu lên, như thể mới phát hiện , giọng điệu vô tội mà kinh ngạc :
“Gớm, đổ lên mặt hai , xin nhé, nãy trong chén ruồi, đổ nước thấy hai .
Thẩm , hai cũng lén lén lút lút qua đây gì, thấy, xem thế , thẩm mau bảo dì Ngô lấy cho cái khăn mà lau .”
Tần Dĩ An qua, mặt hai bỏng đỏ một mảng, nhất là chỗ dính lá , đỏ rõ rệt hơn một chút.
Cũng , chén nước trong tay Lục Cảnh Hòa khi nãy mới rót lâu, mức độ vẫn còn nóng đến phỏng miệng.
Tần Dĩ An cầm một bình nước khác của , rót cho Lục Cảnh Hòa một chén dưỡng sinh.
Đều là đối lập, cô cảm thấy Lục Cảnh Hòa quá đáng, thậm chí khi đặt bình nước xuống còn giúp lời một bên.
“Thẩm , chuyện cháu chứng, nãy trong chén của đúng là rơi hai con ruồi thật, cháu còn bảo đổ mà, đúng lúc bà tới đấy.
Nhìn xem cháu đang châm thêm cho đây, hơn nữa theo lý mà lúc bà tới hẳn là thấy chứ, bà né một cái, còn đưa mặt hứng nước , cho nhếch nhác quá.
Cháu chút hiểu nha, tại cứ nhất định tới mặt chúng cháu gì nhỉ?”
Vẻ mặt Tần Dĩ An đầy tò mò hai con nhà họ Ngô, đôi mắt chằm chằm đầu của hai như đang nghiên cứu tại .
Vẻ mặt bà Ngô một khoảnh khắc cứng đờ, đó đổi thành một nụ giả tạo, tay nhấc lên, tay áo liền lau loạn vết mặt, xua tay.
“Không , chuyện nhỏ mà, đây chẳng là tai thấy nhưng não phản ứng kịp .
Thẩm chỉ là qua đây tán gẫu chút thôi, xem xem cháu thế nào, cháu ở bên ngoài chịu khổ , mới về bao lâu, dì chính là đau lòng cho cháu, cháu chịu nhiều khổ cực như giờ cuối cùng cũng khổ tận cam lai , tìm thêm một đồng chí nam tâm ý đối với cháu, nửa đời của cháu cũng chỗ nương tựa , sẽ chịu khổ nữa.”
Bà Ngô vươn tay kéo Tần Dĩ An, Tần Dĩ An dùng chén chặn , bà Ngô nắm một tay thành chén nóng hổi, nước trong chén cũng sánh một ít đổ lên hổ khẩu tay bà , khi mặt bỏng thì tay cũng bỏng đỏ .
Hơn nữa nước mới từ trong ấm rót , còn nóng hơn.
Vẻ mặt bà Ngô nháy mắt trở nên dữ tợn, nhanh ch.óng rụt tay , nghiến răng nhịn đau kêu thành tiếng, dám tùy tiện động thủ nữa, nhưng đến nước vẫn còn nhịn đau tiếp tục chuyện với Tần Dĩ An.
“Thẩm cho cháu , phụ nữ kết hôn chính là lúc đổi mệnh thứ hai, gương mặt cũng vô dụng thôi, nhất định chọn đối với , cái gì cũng cho cháu, một lòng đặt cháu ở trong tim, còn sớm nấu ăn nữa.”
Trong lúc chuyện, bà kéo Ngô Cường đang bên cạnh phía .
“Giống như con trai đây , cái gì cũng , đồng chí nữ gả qua chính là hưởng phúc, Dĩ An xem mắt con trai một chút , hai nhà chúng rõ gốc rễ, dì đây con cũng , cưới con dâu về sẽ để nó gì cả, cháu mà gả qua đây, đảm bảo cháu chỉ cần hưởng phúc là .”
Ngô Cường vẻ mặt kiêu ngạo vênh cổ lên, khuôn mặt bóng dầu đầy rẫy nụ tự phụ, mặt rõ mấy chữ to “lão t.ử nhất thế gian".
“Nói cho cháu , bây giờ khó tìm đồng chí nam việc nhà nấu ăn như Ngô Cường nhà đây lắm, cũng tìm chồng cái gì cũng vì con dâu như , cháu gả qua chắc chắn thiệt, hạnh phúc cả đời đấy.”
Vừa , bà tự kéo một chiếc ghế đẩu gần bên cạnh Tần Dĩ An đặt xuống, chuẩn kéo Ngô Cường cùng xuống.
, m-ông còn chạm ghế đẩu, Lục Cảnh Hòa tung một cước đá văng ghế, khiến hai ngã phịch m-ông xuống đất.
“Ối giồi ôi ——”
Bà Ngô ôm m-ông rên rỉ một tiếng, lửa giận bốc cao ngùn ngụt trừng mắt kẻ gây họa:
“Lục Cảnh Hòa, hôm nay định cái gì hả, còn chút giáo d.ụ.c nào .”