Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-05-04 21:47:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Dĩ An thu ánh mắt xem kịch, cúi đầu lôi chiếc khăn quàng cổ một chút:

 

“Ồ, chiếc khăn , sáng nay Lục Cảnh Hòa tặng, đúng lúc cổ đang lạnh nên con nhận luôn, hôm khác con sẽ đáp lễ.”

 

Kết quả trong dự liệu của ông, nhưng khiến Tần Kiến Quốc thấy tức tối, vui sang Lục Cảnh Hòa đối diện.

 

Thằng nhóc , tâm tư cũng nhiều thật đấy!

 

Lục Cảnh Hòa ngược còn với ông, dùng đũa chung gắp cho mỗi một miếng thịt kho tàu bát:

 

“Tần thúc thúc, ăn thức ăn , chúng ăn xem.”

 

Trong lòng bắt đầu lên kế hoạch tặng quà gì cho thúc thúc dì dì để lấy lòng đây.

 

“Hừ!”

 

Tần Kiến Quốc ăn một miếng thịt sang đám vẫn đang ồn ào bên , chút hiểu tại đám vẫn còn quậy phá.

 

Tần Dĩ An rõ, đám trúng mê d.ư.ợ.c của Triệu Vũ Hân, đ.á.n.h đến đỏ cả mắt , ngay cả bản Triệu Vũ Hân cũng mê d.ư.ợ.c dính , cho nên mới đẩy mâu thuẫn lên cao, mặt ai nấy đều đ.á.n.h đến đỏ bừng vì nhiệt.

 

Đánh một hồi, khi d.ư.ợ.c hiệu còn mạnh nữa, những đó mới hồn , dừng tay, Lục Cảnh Hòa thuận thế kéo Lục Kiến Lâm một cái.

 

Lục Kiến Lâm thấy những bên đều ăn no nê , những việc bên , trong lòng nhất thời hối hận thôi.

 

cái trò gì , thật là mất mặt.

 

thấy con trai lớn chăm sóc gia đình họ Tần , lòng ông cũng vui hơn một chút, ghé tai Lục Cảnh Hòa khen nhỏ.

 

“Giỏi lắm, hôm nay con đấy, cứ tiếp tục phát huy, sớm ngày rước về nhà.”

 

Trong lòng Lục Kiến Lâm, màn ông chiếm ưu thế, uổng phí bữa cơm hôm nay, coi như để tâm tư của nhà họ Ngô đạt mục đích.

 

Có điều ấn tượng đối với nhà ông chắc là , nghĩ đến đây, ông chạy đến bên cạnh nhà họ Tần bồi tội.

 

“Không , Lục mau qua ăn cơm , chúng đều ăn no , bụng vẫn còn đang đói đấy.”

 

“Được , chơi một lát, Cảnh Hòa tiếp đãi cho chu đáo nhé.”

 

Lục Kiến Lâm vỗ vỗ vai con trai lớn, yên tâm về phía bên ăn cơm, đối với đứa con trai lớn hiểu chuyện càng thêm hài lòng.

 

Tần Kiến Quốc theo bóng lưng ông , trong lòng vẫn còn tiếc nuối vì vở kịch kết thúc sớm quá, ông xem vẫn thèm.

 

Tần Dĩ An cũng xem , món khai vị bữa cơm đặc sắc như , còn chuyện gì đặc sắc hơn nữa .

 

Tạm thời vội, đêm nay vẫn còn dài, bao nhiêu kẻ ôm dã tâm tụ tập một chỗ vẫn còn bắt đầu chính thức diễn kịch của họ mà.

 

Nhìn đám tóc tai như ổ gà bên kìa, ai nấy mắt đều lườm nguýt như gà chọi.

 

Mà đám đ.á.n.h đang bàn , cũng chỉ Lục Kiến Lâm là còn gượng nổi một chút, những khác nhà họ Ngô đều vui, Triệu Vũ Hân càng vui, mặt mũi đều bầm dập , độ hảo cảm những tăng mà còn giảm, rốt cuộc là chuyện gì xảy ?

 

Dựa cái gì mà họ thể bên yên tĩnh ăn uống, thong thả tự tại, rốt cuộc là tại ?

 

Đây là suy nghĩ chung của đám đ.á.n.h , mỗi ôm hận thầm tính toán thực hiện kế hoạch chuẩn từ .

 

Thế là, Tần Dĩ An thấy đám bên bưng bát cơm ăn, trợn mắt về phía bên như phong giật.

 

là một lũ thần kinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-193.html.]

 

Lục Cảnh Hòa bưng đĩa táo cắt sẵn mời cha họ Tần ăn, lấy một miếng đưa tận tay Tần Dĩ An.

 

“Ăn trái cây , đừng quản họ, chúng cứ ở bên cạnh xem là , vở kịch hôm nay, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”

 

“Ừm, vở kịch hôm nay xem cho hết mới .”

 

Tần Dĩ An c.ắ.n một miếng táo, tán đồng gật đầu, sang nhắc nhở cha một câu:

 

“Cha hôm nay đừng quản nhiều quá, lát nữa hai chúng con gì thì hai cứ coi như thấy, chỉ cần ngoài cuộc là .”

 

“Hiểu , hiểu .”

 

Tần Kiến Quốc lúc cũng coi như hiểu con gái và thằng nhóc nhà họ Lục chắc chắn là chuyện gì đó nên mới cùng bận rộn, còn chuyện đang tìm hiểu chắc chắn là lời giả dối.

 

Con gái ông đó còn đồng ý, nhất định là đồng ý, nếu đồng ý con gái chắc chắn sẽ là đầu tiên về nhà cho họ .

 

Nghĩ đến đây, Tần Kiến Quốc càng thả lỏng hơn, yên tâm ít, Lục Cảnh Hòa cũng còn thấy ngứa mắt như nữa, thậm chí còn chút nỗi đau của khác.

 

Tập trung xem trò của nhà họ Lục, xem vở kịch tiếp theo.

 

Vở kịch đến nhanh.

 

Đám bên bàn khi ăn xong là chịu yên nữa, từng bắt đầu chuẩn việc".

 

Người bắt đầu đầu tiên là Triệu Vũ Hân, lôi kéo Lục Ngôn Chi một góc trò chuyện, giả vờ xanh giả vờ hào sảng để tiến hành công lược.

 

Độ hảo cảm của Lục Ngôn Chi giống như những con sóng vỗ bờ, tăng một chút giảm một chút, khiến Triệu Vũ Hân hiểu nổi mà lo lắng khó chịu.

 

Sau khi Ngô Quế Chi qua quấy nhiễu một hồi, bóng gió mỉa mai Triệu Vũ Hân một trận, véo tai Lục Ngôn Chi căn dặn đủ điều mới về phía Tần Dĩ An bên , độ hảo cảm của Triệu Vũ Hân trong lòng Lục Ngôn Chi biến thành thủy triều rút xuống, một chút cũng chẳng thấy tăng, chỉ thấy tuột dốc phanh, là đổ đèo cũng ngoa.

 

Triệu Vũ Hân ngây , nước mắt sắp trào , rốt cuộc là chuyện gì xảy ?

 

Tại độ hảo cảm đối với cô giảm xuống?

 

Tần Dĩ An thấy tiếng máy móc của hệ thống đang lên xuống thất thường bỗng biến thành tiếng thông báo hốt hoảng kéo dài, đến mức phun cả ngoài, hạt hướng dương trong miệng vặn phun lên Lục Ngôn Chi tới.

 

“Ngại quá , thực sự là chuyện trai kể buồn quá, nhịn .”

 

Tần Dĩ An năng bừa bãi, miệng thì ngại quá, nhưng mặt thì chẳng vẻ gì là ngại ngùng cả, yên tại chỗ thèm động đậy, còn tươi hơn khi nhận lấy một nắm nhân hướng dương từ tay Lục Cảnh Hòa.

 

“Ngôn Chi, ai cho qua đây, hai chúng đang tìm hiểu , đến đúng lúc , đừng ở đây vướng mắt chúng nữa, mau về mà nhớ nhung Tư Điềm của .”

 

Lục Cảnh Hòa Lục Ngôn Chi đầy vẻ tán đồng, giữa đôi lông mày tràn đầy vẻ khó chịu, đột nhiên dịu giọng xuống, thở dài đầy vẻ thông cảm, với một cách chân thành:

 

“Biết cô đơn, nếu nhớ vợ thì tìm cơ hội thăm cô , hai vẫn là vợ chồng mới cưới, đúng là nỡ rời xa, đừng chuyện với vợ .

 

Có những nên chạm thì đừng chạm, những việc nên thì đừng , đừng để bản hối hận.”

 

“Phải đấy, đừng ở đây gây cản trở chuyện của trai con, Ngôn Chi hiểu chuyện, bà là lớn mà cũng hiểu chuyện ?

 

?

 

Đi mau.”

 

Lục Kiến Lâm thấy liền chạy tới đuổi , tức giận Ngô Quế Chi, kéo bà chỗ khác.

 

 

Loading...