Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-05-04 21:46:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trời đ.á.n.h, tiền của là để dành để ở rể đấy!”

 

Tối qua mấy châm đó châm ít , Lục Cảnh Hòa âm thầm ghi cho Ngô Quế Chi một khoản nợ trong lòng.

 

Nhân lúc hiện tại Ngô Quế Chi ở nhà, Lục Ngôn Chi và Lục phụ dạo cũng sớm về trễ, Lục Cảnh Hòa nén nỗi đau lòng vì tiền ở rể giảm , mua một lô đồ dùng hàng ngày y hệt về, bộ đều dùng qua mấy , vò cho cũ đến mức độ hư hao giống y như lô cũ mới dừng tay.

 

Không , tiến trình sự việc đẩy nhanh lên, lãng phí là đáng hổ thẹn!

 

Lục Cảnh Hòa thu dọn thứ xong xuôi, đem cái gối thêm đồ đặt lên giường, bên ngoài bày biện vẫn là lô đồ cũ, lúc mới ngoài.

 

Vừa bước cửa liền cảm nhận một luồng gió lạnh thổi tới, cổ lành lạnh, thời tiết đổi mùa , mùa đông sắp đến , năm nay nhất định đón một cái Tết thật .

 

Hắn quấn c.h.ặ.t áo tiên đến tiệm cơm quốc doanh mua mấy cái bánh bao lớn, chạy đến tòa nhà bách hóa bên chút do dự rút tiền mua một đồ, một cái liền tươi xuất hiện mặt Tần Dĩ An.

 

Tần Dĩ An tối qua “trộm bò" (ý việc lén lút) , dậy muộn, đúng lúc đang vội vàng ăn sáng, đang định từ trong gian lấy chút đồ đạp xe ăn, Lục Cảnh Hòa liền bưng những cái bánh bao thịt thơm phức xuất hiện, thế là cô lấy đồ trong gian nữa, thuận tay nhận lấy bánh bao Lục Cảnh Hòa đưa qua ăn.

 

Lúc sắp rời , Lục Cảnh Hòa từ trong túi lấy một chiếc khăn quàng cổ đưa đến mặt Tần Dĩ An, giúp cô quàng lên cổ.

 

Lại lấy một đôi găng tay và một hũ thu-ốc trị nứt nẻ đưa qua.

 

“Găng tay em cũng đeo , đạp xe đạp cóng tay, thời tiết quá lạnh dễ nứt nẻ, thu-ốc mỡ em cũng cầm lấy, tự đấy, trị nứt nẻ hiệu quả, cũng thể phòng ngừa nứt nẻ, mỗi sáng em đều bôi một chút lên tay."

 

“Được."

 

Tần Dĩ An thấy để lộ một đoạn cổ dài nhẵn nhụi, lo cho lo cho cô , bánh bao lớn tay cùng găng tay và thu-ốc mỡ mắt, đối với cô còn khá chu đáo, quan tâm cũng diện, trong lòng ấm áp, nhận lấy đồ đạc.

 

Trong lòng thầm nghĩ cũng nên đáp món quà gì đó, đúng lúc bao lâu nữa là đến sinh nhật 21 tuổi của Lục Cảnh Hòa , thời gian thích hợp, tặng một thể luôn.

 

Thời tiết lạnh là lạnh ngay, hôm qua còn hai mươi độ, hôm nay còn bảy tám độ , quả thực đến lúc sắm sửa trang mùa đông.

 

Thế là Tần Dĩ An khi đến xưởng liền đem đống len tích trữ , chọn một cuộn màu xanh bắt đầu đan áo len, cô đan áo len chẳng hề nổi bật chút nào, vì cả văn phòng đến hơn một nửa đều đan lúc rảnh rỗi, họ còn thể cùng thảo luận về những kiểu đan mắt.

 

Tần Dĩ An từ sớm lúc bạn Tô Hiểu Khả đan áo len bắt đầu theo chân cùng đan bộ bốn món mùa đông cho nhà, của nhà đều đan xong , chỉ còn khăn quàng cổ của là đan xong nốt, đúng lúc hôm nay Lục Cảnh Hòa tặng cô, cần đan nữa, trực tiếp cầm len bắt đầu đan của Lục Cảnh Hòa.

 

, cô quyết định tặng Lục Cảnh Hòa bộ bốn món mùa đông, chính là áo len, khăn quàng cổ, bịt tai, găng tay quà đáp lễ và quà sinh nhật luôn, những vật dụng thiết thực nhất, mùa đông đến để tránh nhiễm lạnh cảm mạo.

 

Lúc bắt đầu đan áo len, trong đầu Tần Dĩ An quẳng những kẻ tính toán cô và những chuyện rắc rối đó đầu, chuyên tâm đan áo len.

 

Tuy nhiên trái ngược với sự thong thả bên phía Tần Dĩ An là gia đình họ Ngô ở bên nhiễm lạnh.

 

Cha Ngô trong gian nhà chính ngừng ho khục khặc, miệng vẫn cứ lầm bầm c.h.ử.i rủa, tay còn giúp Ngô Cường đang ghế bôi thu-ốc.

 

Ngô Cường sụt sịt nước mũi kêu la t.h.ả.m thiết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-188.html.]

Mà Ngô Quế Chi ở một căn phòng khác tỉnh từ đất bên cạnh giường, liên tục hắt mấy cái, thấy cánh cửa đang mở và chìa khóa giường, lộ vẻ mặt vui mừng, hề nghĩ ngợi gì nhiều, cầm chìa khóa nhân lúc nhà chú ý đến phía bà liền lẻn ngoài, ngoảnh đầu chạy thẳng về Lục gia.

 

Trong lòng xót xa uất ức.

 

Một đêm về cũng thấy ai tìm bà , đúng là chẳng ai để tâm đến bà cả.

 

Ngô Quế Chi hắt thêm mấy cái, ánh mắt kiên định về phía , lòng sắt đá hơn một chút, xem một lượt những thứ giở trò vẫn còn đó, vả bàn chải đ.á.n.h răng, khăn mặt các thứ đều ướt, dấu vết rõ ràng là mới sử dụng qua, bấy giờ mới yên tâm bệnh viện khám bệnh lấy thu-ốc, trong đầu nghĩ về kế hoạch tiếp theo.

 

nhanh ch.óng giải quyết xong chuyện của Tần Dĩ An, thể để nhà ngoại bên phát hiện phá hỏng nữa, hôm qua đúng là xui xẻo, cũng Ngô Cường ai , sớm lúc mua thức ăn bà khiêm tốn một chút, đại ý , nhất định cẩn thận, chú ý hơn một chút, tuyệt đối thể để chuyện hôm qua xảy một nữa.

 

Lấy thu-ốc xong, Ngô Quế Chi đến đơn vị xin nghỉ một ngày, đem những việc hôm qua xong tiếp tục thành, khôn , đóng c.h.ặ.t cửa để phòng nhà ngoại kéo đến.

 

Ngô Quế Chi nhớ cảnh tượng thấy sáng nay, dường như em trai bà bò ở đó xảy chuyện gì, nghĩ chắc hôm nay bọn họ cũng tinh lực để đến , nhất định xong việc trong hôm nay.

 

Thế là, Tần Dĩ An hôm nay đường về Ngô Quế Chi gọi , tiên là vì chuyện hôm qua mà thêu dệt một câu chuyện để xin cô, đó kéo cô về.

 

Lần còn chẳng cho cô về cất xe nữa, trực tiếp tiến lên giúp cô đẩy xe về phía nhà.

 

Triệu Vũ Hân đang cùng Lục Ngôn Chi trò chuyện trông thấy đang kéo Tần Dĩ An, chuyện cũng chẳng thèm nữa, tò mò bước tới vài bước về phía đó.

 

“Lạ thật, và Tần Dĩ An mà, hai đó thiết như ."

 

Hai vốn hợp , bây giờ thành thế ?

 

Đã xảy chuyện gì ?

 

Trong lòng Lục Ngôn Chi vô cùng nghi hoặc, hiểu nổi hai chuyện gì.

 

“Ngôn Chi, cái gì?"

 

Triệu Vũ Hân theo hướng đang , ý trong mắt nhạt :

 

“Đó là ?"

 

, hôm qua về nhà thấy bà, chắc là về nhà ngoại , về đây, hôm khác mời cô ăn cơm."

 

Lục Ngôn Chi xong liền chạy về phía , đuổi theo và Tần Dĩ An.

 

“Ơ, Ngôn Chi ——"

 

Không ai trả lời, Triệu Vũ Hân tức giận giậm chân Lục Ngôn Chi chạy mất, trong mắt còn mang theo sự căm phẫn đối với Tần Dĩ An.

 

“Hay cho một Tần Dĩ An, là cô phá hỏng chuyện của , chỗ nào cũng mặt cô."

 

 

Loading...