Một cú tăng tốc, một cú phanh gấp, cô dừng xe vững vàng ngay bên cạnh , trêu chọc:
“Đồng chí, đây đợi ai thế?
Có theo về nhà ?”
“Đợi cô vợ tương lai xinh như hoa của , chỉ theo vợ tương lai về nhà thôi.”
Lục Cảnh Hòa đưa túi đồ đang cầm tay qua.
“Cái bây giờ càng lúc càng chuyện đấy, mồm mép tép nhảy, đây cố tình giả vờ quân t.ử ôn nhu ?”
Tần Dĩ An đùa, nhận lấy túi mở :
“Đựng cái gì thế ?”
“Theo đuổi vợ tương lai thì tất nhiên dùng bộ mặt thật .”
Lục Cảnh Hòa mỉm :
“Hạt dẻ, hôm nay công tác xuống quê, tình cờ thấy một cây hạt dẻ núi, ăn thử một hạt thấy ngọt, đúng lúc chín, và đồng nghiệp mỗi hái một ít mang về, chọn những hạt to mà hái đấy.”
Lục Cảnh Hòa lấy một hạt bóc vỏ đưa qua:
“Em mau nếm thử vị xem .”
“Ừm, ngọt lắm.”
Có , Tần Dĩ An cũng bóc cho Lục Cảnh Hòa một hạt đưa qua:
“ lấy một ít thôi, để mà ăn.”
“Chỗ đều cho em hết đấy, còn một túi mang về nhà nữa.”
Lục Cảnh Hòa lấy một cái túi khác mở.
Tần Dĩ An ghé mắt , thấy hạt dẻ trong túi đang cầm nhỏ hơn túi của cô một vòng lớn, ăn thử một hạt dẻ bên trong, vị cũng kém hơn túi tay cô.
Có thể túi cô đang cầm là loại quả to nhất cây, mọc ở ngọn cây hấp thụ nhiều ánh nắng và dinh dưỡng nhất, còn túi Lục Cảnh Hòa đang cầm là loại quả và nhỏ, là loại quả loại hai cả cây, ánh nắng đủ nên kích thước bằng của cô, vị cũng ngon bằng.
“Thế … lắm .”
Lục Cảnh Hòa thu túi :
“Dù cũng là mang về cho bọn họ ăn, thế còn là hời cho bọn họ , mang về cho bọn họ là .”
Tần Dĩ An gật đầu, từ cái túi hạt dẻ to tay bốc một nắm nhét túi áo Lục Cảnh Hòa:
“Chỗ để tự ăn.”
Bỏ xong, cô cây táo trồng trong gian lúc , sự chăm sóc của Lục Bảo kết đầy một cây quả, Lục Bảo đang ở đó nhai táo rôm rốp.
Nghĩa là chín .
Tần Dĩ An hái một vốc, từ trong túi xách lấy nhét luôn túi áo :
“ ở đây cũng ít táo, gặp thím cho đấy, thím bảo mới hái núi về, còn tươi lắm, cũng nếm thử .”
“Được.”
Lòng Lục Cảnh Hòa như băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở, sờ cái túi áo căng phồng, khóe miệng cứ thế nén .
Xem kìa, An An thích mà, còn cho hạt dẻ to, táo khác cho cô mà cô cũng nhớ để dành cho một nắm, đây đều là biểu hiện của tình yêu, thật quá!
Tần Dĩ An kể cho chuyện Lục Ngôn Chi và Triệu Vũ Hân thấy lúc nãy, đều cho rằng Tần Dĩ An đang chia sẻ cuộc sống với , là một biểu hiện khác của tình yêu dành cho .
Tần Dĩ An xong thấy cứ để tay lên cái túi áo đựng hạt dẻ và táo đại mà ngốc nghếch, lấy một nắm táo từ trong túi qua:
“Cho thêm ít táo nữa, đều để ăn đấy, đừng cho khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-178.html.]
Tần Chính Nghĩa ở trong nhà chờ nổi liền chắp tay lưng xem cháu gái về , kết quả bước thấy cảnh tượng như sét đ.á.n.h ngang tai , ông bước tới, lưng giọng mỉa mai:
“Chao ôi, mang quà về cho ông bà, kết quả là mang quà tặng khác ở đây cơ đấy.”
Ông cụ đầu lườm Lục Cảnh Hòa với vẻ cảnh giác và hài lòng, giọng điệu khách khí :
“Cái thằng nhóc nhà họ Lục , về nhà mà ăn táo của , đừng ở cổng nhà chướng mắt nữa!”
“Đi, về nhà!”
Tần Chính Nghĩa tiến lên đẩy xe đạp của Tần Dĩ An, nắm lấy cánh tay cô kéo nhà cũ.
Tần Dĩ An mỉm bất lực với Lục Cảnh Hòa, hiệu thành tiếng với ba chữ “về thôi”.
Hai mắt Lục Cảnh Hòa chứa chan ý gật đầu, về phía ông cụ gọi một tiếng:
“Ông Tần, hôm nào cháu sang bái kiến ông ạ.”
“Dạo thấy , đừng tới.”
Tần Chính Nghĩa thèm ngoảnh đầu , trong lòng đang tính toán lát nữa tìm thằng hai tới, cho nó chuyện một tiếng, cải bắp trắng nhà mới tìm về mà sắp heo rừng ủi mất còn , ăn cái kiểu gì .
Đối với thái độ chào đón của ông cụ, Lục Cảnh Hòa mỉm để ý.
Đây chừng là một tin , đẩy nhanh bước chân xử lý xong chuyện bên phía mới .
Lục Cảnh Hòa thu nụ , xách đồ về phía nhà họ Lục, về đối phó với cái lũ yêu ma quỷ quái nhà đó.
Phía bên , Tần Chính Nghĩa sân dùng ánh mắt sắc bén bao vây Tần Dĩ An, mắt cứ như soi cho thủng một lỗ cô , quanh một vòng ba trăm sáu mươi độ.
Ánh mắt của ông cụ Tần Dĩ An trong lòng phát lạnh, thấp thỏm yên.
“Ông nội, ông gì thì cứ thẳng ạ, đừng cháu như thế, cháu cũng giấu giếm gì ông bà, càng chuyện gì !”
“Về đấy .”
Triệu Lệ Quyên thấy động tinh, đặt đồ xuống chạy từ trong bếp , thấy cảnh tượng khí kỳ quái như , bật hỏi:
“Hai ông cháu thế ?
Đứng đó gì, mau nhà , chuẩn ăn cơm !”
“Khoan , Lệ Quyên bà qua đây, đại sự .”
Tần Chính Nghĩa xị mặt xuống gọi, lòng Triệu Lệ Quyên thắt một cái, thoáng qua vẻ mặt thấp thỏm của cô cháu gái, vẻ mặt cứ như trời sắp sập của ông lão, vội vàng chạy đến bên cạnh hỏi:
“Sao thế?
Sao thế?
Cháu gái chuyện gì ?”
Tần Dĩ An lắc đầu lia lịa:
“Không chuyện gì ạ, chỉ là cháu mang đồ tặng cho khác ông nội thấy thôi.”
“Lệ Quyên, bà nó mang đồ tặng ai ?”
Tần Chính Nghĩa bắt đầu kéo mách lẻo:
“Nó thế mà mang tặng cho một đàn ông, một đàn ông trẻ tuổi, chính là cái thằng lớn nhà họ Lục , còn đưa táo đại cho nó ăn nữa, thấy cháu mang về cho ông bà hả!
Hừ, khai thật , hai đứa hiện tại là tình hình thế nào?”
“Này, phần mang về cho ông bà đây ạ.”
Tần Dĩ An lấy một túi từ trong giỏ xe đưa cho ông cụ.
“Chỉ là cho nếm thử vị thôi, phần lớn tất nhiên là để mang về nhà ăn , tặng cháu một túi hạt dẻ to tươi rói, to ngọt, qua , nghĩ bụng trong túi cháu còn ít táo đại cho, nên cháu bốc cho mấy quả, đúng lúc ông thấy, tình hình chính là như đấy ạ.”