Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:10:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Dĩ An dậy, tiến lên một bước, tay trái khoác tay bà ngoại, tay dắt bà nội nuôi ngoài.”

 

“Được , đừng nghĩ nhiều nữa, thôi, ăn cơm thôi, đói bụng cả !"

 

Lục Cảnh Hòa cũng gọi hai vị lão gia t.ử, hiền hậu:

 

“Ông ngoại, ông nội nuôi, chúng cũng thôi."

 

Trên mặt bốn vị trưởng bối cũng lộ chút nụ , thả lỏng hơn một chút, nhưng lòng tự trách vẫn luôn hiện hữu.

 

Sau bữa cơm, Tần Dĩ An gọi hai mà cô thể tùy ý sai bảo là Tần Việt và Tần Mạt - hai cô cháu.

 

“Bây giờ, đến lúc để hai trổ tài thực sự , thi xem năng lực học hỏi của ai ưu tú hơn, năng lực thực hành của ai mạnh hơn.

 

Ai về nhất sẽ thưởng một quả dưa hấu lớn, loại một ăn một quả ."

 

Tần Việt hăng hái giơ tay hét lớn:

 

“Cháu, nhất định là cháu!

 

Năng lực thực hành của cháu siêu mạnh, môn lao động điểm tối đa.

 

Năng lực học hỏi còn mạnh hơn, một phát từ hạng bét lên hạng nhất, siêu lợi hại luôn!"

 

“Ai mà chẳng , cháu đây liên tục nhiều năm nhất môn lao động, nhiều năm liền giữ vị trí thứ hai, năm nay còn vọt lên hạng nhất.

 

Luận về năng lực học hỏi và thực hành, còn ai ngoài cháu nữa."

 

Tần Mạt kiêu ngạo ngẩng cao đầu như một con công xòe cánh.

 

Hai cô cháu ai cũng phục ai, còn lôi kéo cả những đứa trẻ khác trong họ tranh giơ tay nhận hạng nhất, điều động hết tính tích cực việc đồng áng của lũ trẻ.

 

Tần Dĩ An vui mừng khi thấy kết quả , vỗ tay :

 

“Tốt!

 

Ai hạng nhất thể chỉ suông bằng miệng, xem kết quả cuối cùng mới .

 

Từ bây giờ, cuộc sống trồng rau kỳ nghỉ đông của các em bắt đầu.

 

Hôm nay đào lạc, vặt lạc, còn trồng một đợt mầm rau mới mảnh đất trồng lạc cũ.

 

Đây là nhiệm vụ hôm nay.

 

Một kỹ thuật mới đang mở mắt các em, học là lãi lớn.

 

Biết bao nhiêu học mà cơ hội, các em là cận của chị, cơ hội dành cho các em , các em nắm bắt lấy."

 

“Dạ!

 

Dạ!

 

Dạ!"

 

Tần Việt dẫn theo một đám trẻ nhỏ hò reo, đứa nào đứa nấy phấn khích thôi.

 

“Được, thôi, bắt đầu nhiệm vụ.

 

Đầu tiên Tần Việt và Tần Mạt đào lạc, các em còn thì ở cửa nhà kính vặt lạc, vặt cho thật sạch, để sót hạt nào."

 

Tần An vác cuốc, Lục Cảnh Hòa xách hai cái sọt tre trống phía , phía là một đám nhóc tì về phía nhà kính.

 

bảo chỉ là suông, Tần Dĩ An thật sự sai bảo nhiệt tình, nhưng Tần Việt và Tần Mạt hai cô cháu lấy đó vui, còn tự chia thành các nhóm nhỏ, dẫn theo đồng đội của cùng thi đấu, hình thành nên các nhóm cạnh tranh.

 

Có cạnh tranh thì sẽ sự nỗ lực vượt bậc, công việc nhờ thế mà trôi chảy nhanh.

 

Không chỉ đào xong, vặt sạch rửa sạch chỗ lạc chín ngoài đồng, mà còn dọn sạch những dây leo cũ còn tác dụng, mọc rau nữa trong vườn.

 

Cuối cùng Tần Việt còn học theo dáng vẻ của Lục Cảnh Hòa, cuốc mảnh đất trồng rau lên, đ.á.n.h hố sẵn.

 

Tần Mạt thì theo Tần Dĩ An trồng những mầm rau mới ươm xong .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-303.html.]

 

Những đứa trẻ khác thì chỗ khác chơi, cũng đứa trông lớn luộc lạc, nước miếng chảy ròng ròng khi ngửi thấy mùi lạc luộc ngũ vị hương tỏa từ trong nồi.

 

Làm việc xong lạc để ăn, dưa hấu để ôm gặm, còn những thứ khác để ăn, bọn trẻ còn tích cực hơn cả Tần Dĩ An, việc hăng hái, hề thấy khổ chút nào, ngày nào cũng hớn hở.

 

Thế là mấy ngày , Lục Cảnh Hòa chủ yếu lo việc quy hoạch 20 mẫu đất dựng nhà kính bên phía quân đội.

 

Tần Dĩ An về là dẫn đám trẻ dọn dẹp vườn rau trong nhà kính, chỉ dọn dẹp mỗi nhà kính ở Thập Sát Hải thôi, còn những nhà kính khác đều do Đại Cẩu và Nhị Ngưu dẫn theo em dọn dẹp.

 

Rau dọn còn kịp ấm chỗ, mấy vị trưởng bối ngửi thấy mùi là kéo đến ngay.

 

Không ngoài dự đoán, ngoại trừ rau để ăn, còn đều các vị trưởng bối “vét sạch", đến cái lá già cũng chừa.

 

một chút đổi.

 

Bọn họ lấy rau xong trò chuyện, dừng chút nào, chào hỏi một tiếng ôm đồ chạy về nhà ngay.

 

Mỗi đều tỏ vẻ vội vã, như thể trong nhà chuyện, chạy nhanh như lửa đốt m-ông.

 

Cảm giác cứ như một khung cảnh nào đó đây đang lặp .

 

Chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn hai vợ chồng ông bà nội nuôi.

 

Hai cố ý nấn ná đến cuối cùng mới lấy rau.

 

Sau khi lấy xong, hai vị trưởng bối mặt Tần Dĩ An, bà nội nuôi lấy một gói đồ thật lớn nhét tay cô.

 

Tần Dĩ An mở xem, là tiền, một túi tiền, nhẩm tính tiền cộng hề nhỏ.

 

“Cái ... bà nội nuôi..."

 

Có lẽ bà nội nuôi và ông nội nuôi gì đó với các vị trưởng bối khác, ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.

 

Không đợi Tần Dĩ An đẩy , Hoắc Tĩnh Thù đè c.h.ặ.t t.a.y cô , kể cho cô nguồn gốc của túi tiền .

 

Tần Dĩ An nhờ đó mà một chuyện bên trong.

 

Những vị trưởng bối chạy nhanh , trong lòng luôn cảm thấy c.ắ.n rứt vì ăn rau của cô, sớm đưa tiền .

 

lúc ông bà nội nuôi với họ về sự vất vả của việc trồng rau và đề nghị trả tiền, nên nhân cơ hội họ bắt đầu đưa luôn.

 

ai cũng sợ Tần Dĩ An nhận, nên tất cả đều đưa tiền cho bà nội nuôi giữ, đợi hết, bà nội nuôi liền nhét cả túi tiền cho cô.

 

những mới chạy nhanh như , chính là hỏng việc.

 

“Lần cháu từ chối nhé, đều trả tiền hết, nếu mấy già chẳng còn mặt mũi nào mà đòi, càng ngại lấy hơn.

 

Sau bà cũng chẳng dám đến chỗ cháu chơi nữa ."

 

Hoắc Tĩnh Thù thái độ cứng rắn, cố ý dùng cách thức đe dọa “lạt mềm buộc c.h.ặ.t" mà .

 

“Hơn nữa bên phía Vương Kiến Nghiệp , ông chống lưng bên đó, chuyện gì .

 

Ai hỏi cứ bảo là bà nội nuôi cho cháu gái nuôi tiền tiêu, chẳng ai quản chuyện cả.

 

Bà cho cháu gái tiền tiêu thì , bà nội nhà ông cho ông tiền tiêu thì liên quan gì đến chúng ."

 

Nói đến đây, mắt Hoắc Tĩnh Thù bỗng sáng lên, vỗ tay phấn khích:

 

“Hì, ý đấy!

 

Để bà với mấy lão già , chẳng họ cứ nhận cháu cháu nuôi , bây giờ chính là cơ hội .

 

Cứ để họ nhận , nhận là đều quà gặp mặt đấy.

 

Còn , cháu gái tặng rau tự trồng cho ông bà ăn là chuyện quá đỗi bình thường.

 

Ông bà cho cháu gái tiền tiêu, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa."

 

Bà càng càng phấn khích, tự cảm thấy nghĩ một ý tưởng tuyệt vời, rủi ro chẳng còn chút nào nữa, tất cả đều là một nhà cả.

 

 

Loading...