Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:08:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Việt vác dải thịt vai, chạy biến ngoài khu tập thể nhà.”

 

Anh vác thịt vòng quanh khu tập thể mấy vòng, mục đích rõ ràng là khoe khoang.

 

Trong chốc lát, cả khu tập thể từ phụ đến đám bạn nhỏ đều giành hạng nhất trở về, chị gái ruột còn thưởng cho một tảng thịt lợn lớn.

 

Làm cho đám bạn nhỏ khác thèm đến nhỏ dãi.

 

Đặc biệt là những nhà vác thịt đến tận cửa khoe khoang, khi khỏi thì những đứa trẻ ở đó đều ăn đòn, lóc om sòm.

 

Nguyên nhân gì khác, chính là vì chọc tức.

 

Mấy đứa nhỏ còn định kéo áo cha đòi ăn thịt, kết quả là cha xoay túm lấy m-ông chúng mà nện cho một trận.

 

“Mày thi bét lớp mà còn mặt mũi đòi ăn thịt hả, lão nương cho mày ăn món 'bàn tay xào m-ông' luôn bây giờ!”

 

“Oa oa ——”

 

“Mẹ ơi, ơi, con ăn thịt nữa, ăn thịt mà ——”

 

Tần Dĩ An ló đầu ngoài, thấy bên ngoài tiếng “oa oa” vang lên khắp nơi, vội vàng vẫy tay gọi Tần Việt trở về, dở dở kéo :

 

“Nhóc con, em sắp trở thành kẻ thù của cả khu tập thể đấy, mau nhà !”

 

Tần Việt vác thịt đắc chí, kiêu ngạo :

 

“Bọn họ đáng đời, những đ.á.n.h lúc nãy đây đều từng nhạo em.

 

Em đây là một rửa sạch nhục nhã, em còn là em của nữa, còn bọn họ vẫn là bọn họ của , mãi mãi em bỏ phía .

 

Bà nội , lạc hậu là sẽ đ.á.n.h, đây là để cho bọn họ rút kinh nghiệm, bọn họ còn cảm ơn em mới đúng!”

 

“Vậy nhóc con em luôn giữ vững thành tích như bây giờ, phép lơ là một chút nào, nếu ăn đòn và nhạo vẫn sẽ là em thôi.

 

Lần nếu em thi kém , sẽ nhạo còn dữ dội hơn đấy.

 

Chỉ ngừng tiến bộ, bỏ xa bọn họ, khiến bọn họ đuổi đằng trời cũng kịp, chỉ thể ngước , lúc đó bọn họ mới hổ mà tự ti.

 

Cố lên nhé, trai.”

 

Tần Việt ánh mắt kiên định, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m:

 

“Em nhất định sẽ giữ vững, mãi mãi khiến bọn họ đuổi theo kịp.”

 

Lục Cảnh Hòa liền vỗ tay khen ngợi:

 

“Tiểu Việt giỏi lắm, thôi, rể thịt kho cho em.

 

Phần thưởng thứ hai mà chị em hứa, rể sẽ giúp em thực hiện.

 

Muốn ăn món kho gì thì cứ bảo , lát nữa sẽ cho em.”

 

“Những món đây từng ăn em đều ăn .”

 

Tần Việt nuốt nước miếng l-iếm môi, thèm thuồng , vỗ vỗ tảng thịt lợn đang xách tay:

 

“Anh rể, miếng thịt tay em thể cắt một miếng xuống kho cùng ạ?”

 

Dưới ánh mắt mong chờ của Tần Việt, Lục Cảnh Hòa sảng khoái đồng ý.

 

“Được chứ, còn ăn gì nữa ?

 

Hôm nay để chúc mừng em, thể đem miếng thịt em kiếm về thành tất cả những món em thích ăn.”

 

“Để em nghĩ xem nào.”

 

Tần Việt đầu Tần Dĩ An hỏi:

 

“Chị, chị ăn gì?

 

Để em bảo rể .”

 

“Phần thưởng của em, em cứ gọi .”

 

Trong lòng Tần Dĩ An chợt thấy ấm áp, đứa em uổng công cô yêu thương, vẫn còn nhớ tới cô.

 

Cô vui vẻ dắt xe, bỏ tiền túi chuẩn ngoài:

 

“Mọi nhà , chị đổi phần thưởng thứ ba cho em, một két nước ngọt Bắc Băng Dương.

 

Em vị đào, vị cam, vị bưởi, là mỗi loại lấy một nửa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-296.html.]

 

“Chị, em cùng chị, em mỗi loại đều một ít.”

 

Tần Việt đưa miếng thịt tay cho Lục Cảnh Hòa:

 

“Anh rể, cứ món thịt kho tàu khoai tây, khâu nhục cải muối, thịt xào ớt nhé, lấy loại ớt lớn trong nhà màng .”

 

Toàn là những món mà Tần Việt và Tần Dĩ An đều thích ăn, Lục Cảnh Hòa mỉm gật đầu, xách thịt vẫy tay với hai .

 

“Trên đường chú ý an nhé.”

 

“Anh rể, đợi em mang Bắc Băng Dương về khai tiệc nha!”

 

Tần Việt lên yên xe đạp của Tần Dĩ An, trông giống như một vị tướng thắng trận trở về, đắc ý vô cùng.

 

Lại gặp đúng lúc sắp Tết, đến nơi Tần Dĩ An dứt khoát mua luôn ba két với ba vị khác .

 

Mua nhiều như , cửa hàng cung ứng còn hỗ trợ vận chuyển tận nhà, sẵn tiện thu hồi những vỏ chai uống mang về.

 

Tần Dĩ An còn dẫn Tần Việt chọn thêm vài thứ đồ ăn vặt khác mới trở về.

 

Về đến nhà, khi thành tích của Tần Việt, vui mừng nhất kể đến Tần Quốc Gia, ông cầm tờ sổ liên lạc mà hận thể l.ồ.ng khung kính .

 

“Con gái , vẫn là con lợi hại nhất, ha ha!

 

Thằng nhóc thế mà thật sự thi hạng nhất , là nhờ con dạy dỗ phương pháp, ha ha.”

 

Cười xong, sợ đứa nhỏ vui, ông bổ sung một câu:

 

“Tất nhiên là Tiểu Việt cũng giỏi, lời chị, chăm chỉ học tập , cũng chút thông minh trong đấy, tiếp tục nỗ lực nhé.”

 

Tần Việt hề chút vui nào, ngược còn hãnh diện.

 

Được lời khen ngợi của cha và các bậc trưởng bối hóa là chuyện vui sướng đến thế ?

 

Anh sẵn lòng mãi.

 

“Cha yên tâm, con nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực.”

 

“Tờ sổ liên lạc cha sẽ giữ hộ con nhé, con mau sang chỗ rể học nấu ăn , đồ đạc để cha bê cho.

 

Phần thưởng cha hứa cho con thì tối nay cha sẽ đưa, .”

 

Tần Quốc Gia vẫy vẫy tay, cẩn thận gấp tờ sổ liên lạc bỏ túi áo bê mấy két Bắc Băng Dương.

 

Tần Mạt trong sân, ngưỡng mộ đống đồ đạc .

 

“Con cũng nhất định sẽ thi nhất.”

 

Cô giúp bê mấy két Bắc Băng Dương phòng cất xong cũng chạy tìm Tần Chính Nghĩa đòi phần thưởng hứa.

 

Chẳng cần nhiều, mở lời là Tần Chính Nghĩa đồng ý ngay.

 

Đây cũng là chuyện thể cho ông nở mày nở mặt.

 

Hai đứa nhỏ nhà ông đều thi nhất, cộng thêm Dĩ An trồng rau ngon nữa, chẳng sẽ cho mấy lão già khác ngưỡng mộ đến phát điên .

 

Tần Chính Nghĩa thể tưởng tượng kết cục lúc đó sẽ như thế nào , lập tức hào sảng :

 

“Nếu con thực sự thoát khỏi vị trí 'vạn năm nhì' mà leo lên hạng nhất, cha tuyệt đối sẽ thưởng lớn cho con, thưởng thật lớn.”

 

“Cha, cha cứ đợi đấy, hậu duệ sẽ rõ phân minh.”

 

Tần Mạt lòng tin, tâm trạng cực kỳ vui vẻ chạy ké mấy món đồ thưởng mà đứa cháu nhỏ nhận .

 

Tần Mạt ngóng trông mòn mỏi, cuối cùng cũng chờ đến ngày lấy điểm.

 

Vừa lấy xong là cô chạy ngay về tìm Tần Dĩ An, lao tới ôm chầm lấy.

 

“Cháu gái nhỏ, cháu đúng là ngôi may mắn của cô mà!

 

Á, cô thi đỗ hạng nhất , đầu tiên cô giành hạng nhất, cô vượt qua Dương Triều Nhan , ha ha ha, cô nhất !”

 

Nói đến đoạn cô còn bật nức nở.

 

“Phần thưởng hứa cho cô cũng chuẩn sẵn sàng , , nhà ăn cơm thôi, những món cô thích nhất đó.”

 

Tần Dĩ An hai họ mà vui mừng.

 

Bây giờ mục tiêu nhỏ của hai cô cháu đều thành, chỉ còn thiếu mỗi mục tiêu của chính cô thôi.

 

 

Loading...