“Được , bà đừng động vội, đợi về cùng , cũng học một chút.”
Ông cụ Hạ dặn dò vài câu, hưng phấn ngoài.
Chưa đầy mấy phút ông cụ Hạ , phía đúng là bà cụ Hoắc và ông cụ Cố đang theo, nữa là vợ chồng Tần Chính Nghĩa.
“Bà nó ơi, về đây, nhanh , ngay ngoài cửa xa gặp thông gia và lão Cố bọn họ đang qua đây.”
“Yến t.ử, lấy mật ong , mau cho xem với.”
Hoắc Tĩnh Thư hớ hở chạy tới.
Ngô Thu Yến lượt mở nắp các chậu , chỉ mật ong bên trong chào hỏi.
“Mọi đều tới , mau qua đây, chúng cùng mật ong .
Là ong nuôi trong nhà màng rau của Dĩ An đấy, sáng sớm nay lấy xem, nhiều mật lắm, mới lấy một ngăn thôi, chúng lọc mật ong một chút là ăn , mau đây cùng nào.”
“Được.”
“Tới đây.”
Mấy vây quanh cái bàn, hai chậu mật ong dạng miếng lớn bên , ai nấy đều vẻ mặt thử sức.
Sáu ông bà già, phân công công việc, bê đồ sân, tìm đủ công cụ, việc hừng hực khí thế, cực kỳ hăng hái.
Cuối cùng, khi lọc xong, tìm vài cái hũ thủy tinh khi ăn hết đồ đóng hộp trong nhà, một hũ 500ml, hai chậu mật ong đóng 5 hũ.
Hai cái chậu dùng đựng mật ong đều mấy cụ mang đổ nước nóng tráng vài vòng, để mật ong bám thành chậu tan hết trong nước.
Mấy cụ mỗi cầm một cái bát, uống cạn nước trong chậu đó.
Triệu Lệ Quyên uống cạn một bát nước trong tay, tựa ghế, cái nhà màng xa, thoải mái cảm thán:
“Ngày là thần tiên xuống trần cũng chẳng đổi .”
“ thế, mật ong uống ngon thật, thích lắm.”
Hoắc Tĩnh Thư cảm nhận trong dày ấm áp lạ thường, và theo đó lan tỏa khắp cơ thể, cực kỳ thoải mái.
Cảm giác như những căn bệnh vặt vãnh trong đều biến mất hết, rau củ bà yêu thêm món mật ong , chút ngại ngùng, bà để ý tới nó .
Ngô Thu Yến đẩy một hũ tới mặt bà.
“Bà thích uống thì cầm một hũ .
Sáng sớm nay lúc Dĩ An , để cho con bé một chút, còn tùy chúng xử lý.
Ở đây năm hũ, ba nhà chúng mỗi nhà một hũ, còn hai hũ để dành cho Dĩ An và con bé, nào, chúng chia .”
“Được, chia mật.”
Triệu Lệ Quyên câu , Hoắc Tĩnh Thư bấy giờ mới yên tâm, cầm lấy hũ mật mặt , tươi.
“Thế thì ngại quá, từ chối nhé, thật sự thích uống cái mật .”
“Cứ cầm lấy , gì ngại cả, đều là bạn bè, đều là bề của Dĩ An cả mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-291.html.]
Mọi , cháu gái và cháu rể nuôi một thùng ong trong mỗi cái nhà màng đấy, chỉ là hôm qua lúc tới thì lấy vải che cái thùng đó nên thấy thôi.”
Trên mặt Tần Chính Nghĩa tràn ngập vẻ kiêu ngạo.
“Chỉ một cái nhà màng mà mật ong thể nhiều thế , tin chắc sáu cái nhất định cũng ít , vẫn còn nữa cơ.”
“Dĩ An và Cảnh Hòa đúng là giỏi thật, lão Tần ghen tị với các ông vì hậu bối như đấy.”
Ông cụ Cố đầy vẻ hâm mộ, ông mà cháu gái, cháu rể như thì quá, đáng tiếc, đều là nhà cả, nhưng may mắn là hậu bối của bạn , cũng coi như là hậu bối của ông, vẫn thể hưởng chút lộc, ông cũng chút chuyện cho hai đứa hậu bối đó mới .
“Được , chúng nghỉ ngơi thế là đủ , thời gian cũng sắp đến lúc cơm trưa , chiên nhộng ong thôi.”
Đám nhộng ong trắng nõn lấy để trong đĩa, ông cụ Hạ cứ canh cánh trong lòng ăn nhộng ong, bưng đĩa về phía nhà bếp :
“Hôm nay đều ở ăn cơm, hôm qua khi tới Dĩ An hái một ít rau về để sẵn , rau củ ăn lúc còn tươi mới ngon, trưa nay chúng xào rau đó.”
Vốn dĩ định ở nhưng Hoắc Tĩnh Thư hai vợ chồng thấy rau củ là lập tức đổi ý, quyết định tiếp tục mặt dày ở .
“Thế thì quá, để phụ một tay nhặt rau, chuyện trông lửa cứ giao cho lão Cố .”
Hoắc Tĩnh Thư động tác hề chậm dậy, hai tay trái , mỗi tay kéo một bà chị em, theo m-ông ông cụ Hạ hướng về phía nhà bếp.
Tự nhiên như thể đang ở nhà .
Ngô Thu Yến và Triệu Lệ Quyên hai bà thông gia nhịn mà bật thành tiếng.
Sáu cụ già cùng , vui vui vẻ vẻ, hì hì nhặt rau cơm trưa, một chút cũng thấy cô đơn, quạnh quẽ.
Lúc Tần Dĩ An còn lo lắng họ để các bậc bề ở mà ai ở nhà bầu bạn với họ thì các cụ thấy vui .
Dạo gần Tết việc cũng nhiều, buổi trưa Tần Dĩ An cũng thời gian về, buổi chiều xong việc sớm, đến giờ tan là cô thu dọn đồ đạc chạy thẳng về nhà.
Đẩy cửa bước một cái, lo lắng đều là thừa thãi, trong sân chẳng những náo nhiệt mà còn cực kỳ náo nhiệt.
Các bậc bề ngày hôm qua đều tới cả, còn thêm vài gương mặt mới nữa.
Mười cái ghế vây quanh thành một vòng tròn, cô cũng chẳng nhà nhiều ghế như từ bao giờ, là tự mang tới .
Ở giữa là một cái bàn, bên chất đầy bao nhiêu đồ ăn, nước , nước ngọt, đồ ăn vặt chẳng thiếu thứ gì.
Bên cạnh còn dựng một cái giá nướng thịt, bên dùng dây thép mảnh đan thành một cái lưới, bên là than hồng.
Trên lưới thép đang nướng đùi cừu, cánh gà, đùi gà, thịt xiên, khoai tây... nhiều món.
Nhìn đám lông gà bên cạnh là Tần Dĩ An hiểu ngay, còn là một con gà rừng béo mầm nữa, lợi hại thật!
Ngửi mùi thơm cay trong khí là thấy tay nghề tồi , ăn quá .
Các bậc bề đúng là sắp xếp thật, biến ngôi nhà thành hiện trường dã ngoại đầy thong dong.
Người nướng đồ thì nướng, tán gẫu thì tán gẫu, uống thì uống, đ.á.n.h cờ thì đ.á.n.h, thì , chỉ hội bạn già bọn họ chơi ở đây, bất kỳ ai việc gì quấy rầy, ngày tháng thế là thấy thoải mái !
Làm cô cũng nhanh ch.óng nghỉ hưu để ườn , cuộc sống dưỡng lão như thế , ai mà thích chứ.
“An An về , mau qua đây ăn đùi gà , cái đùi gà lớn nướng xong , thơm lắm nhé, cho ớt , ông ngoại cho cháu thêm nhiều chút.”
Tần Dĩ An cái đùi gà ông ngoại đang giơ lên, mỡ chảy xèo xèo, mùi hương ngũ vị hương bay mũi cô, cô nuốt nước miếng ừng ực, quả quyết :
“Có ạ, cho thêm cay, thêm tê, thêm hạt thì là nữa, nhiều nhiều ạ.”