Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 271

Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:08:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

May mà trong miệng , Tần Dĩ An bất lực trêu chọc:

 

“Mẹ, đợi con ở đây , Lục Cảnh Hòa đưa cho bao nhiêu tiền , con đưa gấp đôi.”

 

Hạ Tú Lan ha ha , cảm khái lắc đầu.

 

“Nào cần dùng tiền mua chuộc, cơm nước Tiểu Lục mỗi ngày, sự quan tâm và cống hiến cho trong nhà, từng phút từng giây đều thu phục lòng các trưởng bối chúng .

 

Một trai như , còn kiên định ở rể, chúng sớm rước về nhà, sớm định đoạt , dán lên một cái nhãn hiệu mạnh mẽ của nhà họ Tần chúng , tuyên bố với bộ khu tập thể rằng, đây là của nhà họ Tần, là của Tần Dĩ An, những khác đừng tơ tưởng nữa.”

 

Tần Dĩ An thấy cũng lý, tuy từ lúc bắt đầu yêu các bước của họ nhanh, nhưng đặt thời đại thì cô thế là chậm .

 

Họ còn nền tảng tình cảm, những khác chẳng nền tảng tình cảm gì, xem mắt xong là bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi, từ lúc quen đến lúc kết hôn bộ chỉ mất vài ngày là thành việc đại sự của đời .

 

Đôi khi cũng cần chút bốc đồng.

 

Tần Dĩ An gật đầu với :

 

“Vâng, nghĩ cũng đúng, con thể cân nhắc một chút, dù hiện tại con cũng coi trọng , khi đính hôn quan hệ cũng càng thêm vững chắc, càng thêm danh chính ngôn thuận .

 

Để con tính toán một chút, nghĩ kỹ mới với , khoan hãy cho những khác trong nhà , chuyện đại sự thế nghĩ cho thông suốt mới .”

 

“Ừm, ừm?

 

Con gái con thật ?

 

Được thôi.”

 

Hạ Tú Lan phản ứng , từ ghế lật đật dậy kinh ngạc Tần Dĩ An, bà ngờ chỉ tùy tiện tán gẫu với con gái một chút, từng nghĩ sẽ tiến triển gì, mà giờ thành công , con gái chịu mở lời .

 

Hạ Tú Lan lập tức chút tích cực, dịch ghế gần nữa, dựa sát bên tay Tần Dĩ An, híp mắt :

 

“Mẹ cũng thăm dò bên phía Tiểu Lục , từ tận đáy lòng nó nhận định con, trong lòng sớm lên kế hoạch xong xuôi những chuyện liên quan đến kết hôn .”

 

“Chuyện con , lúc yêu với con , nghĩ sẵn mấy trăm bước đó luôn , giờ đều là kiểu một bước tính một trăm bước.

 

Có điều, chuyện con nghĩ xem thời gian, thời gian là một thứ quan trọng.”

 

Không vì cái gì khác, điều Tần Dĩ An cần tính toán nhất chính là thời gian liên quan đến kỳ thi đại học khôi phục, khi qua năm mới chắc chắn sẽ bận rộn.

 

Hạ Tú Lan đồng tình gật đầu, vui mừng vỗ tay.

 

“Con cứ nghĩ , bắt đầu nghĩ từ bây giờ , nghĩ thông suốt với .

 

Con xác định xong , bàn bạc thỏa với Cảnh Hòa mới báo cho những khác trong nhà .

 

Miệng con cứ yên tâm, tuyệt đối giữ bí mật, đính hôn mới kết hôn, đính hôn xong khi nào các con cưới là tùy các con, các con một tiếng là bọn giúp lo liệu.

 

Không , cũng tính toán các khâu liên quan mới , thể đến lúc đó lúng túng.”

 

Hạ Tú Lan phấn khích dậy chạy đến hộp b-út của Tần Việt lấy một cây b-út, xé một tờ giấy bài tập mang về, đó vẽ vẽ, tự lẩm bẩm một .

 

Tần Dĩ An kỹ một chút, thấy bà đang tính toán lượng đầu họ hàng trong nhà và chuẩn các món ăn.

 

Tần Dĩ An xòa, mặc kệ , bản cũng nhắm mắt , lấy một cuốn lịch vạn niên trong gian tính toán thời gian ở đó.

 

Không tính ngày lành tháng gì, mà là xác định một thời gian trống tương đối nhiều.

 

Tính tính , tính cả thời gian cho rau trong lều ấm, thời gian cho nhà máy, thời gian cho việc ôn thi đại học, thời gian tham gia thi đại học và điền nguyện vọng, cả thời gian học đại học, thị trường dần khôi phục, cải cách mở cửa, thời gian cho sự nghiệp, chỗ nào cũng thấy chẳng thể rảnh rỗi chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-271.html.]

 

Dường như chỉ thời gian khi thi đại học xong chờ giấy báo nhập học là tương đối bận rộn bằng, nhưng thời gian đó nhiều yếu tố xác định, bận cũng khó .

 

Vậy thì chỉ còn dạo gần đây là quá bận rộn, thời gian rảnh rỗi nhiều, đặc biệt thong thả.

 

Hay là, đính hôn luôn?

 

Ngay dạo ?

 

Ý nghĩ hiện thể dập tắt nổi, càng nghĩ càng thấy đính hôn sớm mới , dốc lực phấn đấu cho sự nghiệp?

 

Ý nghĩ khả thi ?

 

Động chạm đến chuyện đại sự cả đời thế , Tần Dĩ An chút do dự, nghĩ nghĩ vẫn thận trọng nghĩ kỹ, nghĩ thêm, nghĩ cho thật kỹ.

 

lúc Tần Dĩ An đang chống cằm suy nghĩ, Lục Cảnh Hòa bưng một cái bàn nhỏ, bưng chỗ bia nóng nấu xong, tràn đầy niềm vui bưng qua.

 

“Nấu xong , uống chút bia nóng cho ấm .”

 

Anh cầm bát múc hai bát, đưa cho Hạ Tú Lan một bát .

 

“Dì ơi, bia nóng bổ tỳ vị của dì đây ạ.”

 

“Thơm quá mất, cảm ơn Tiểu Lục, dì ăn đây.”

 

Ngửi thấy mùi thơm ngọt hấp dẫn, Hạ Tú Lan nhịn nữa, đặt b-út xuống, bưng bát bắt đầu ăn.

 

Lục Cảnh Hòa cứ thế vô ý liếc qua, thấy nội dung tờ giấy của bà, ánh mắt đổi đôi chút, lộ một tia vui mừng, tâm tư xoay chuyển liên hồi.

 

Anh bưng một bát khác sáp gần Tần Dĩ An định đút cho cô, trong động tác đều tiết lộ một luồng vui sướng.

 

Tần Dĩ An ăn một miếng, thoát khỏi dòng suy nghĩ, bia nóng mặt, ngước mắt “ai đó" đang cô đầy mong chờ bên cạnh.

 

Cô nghĩ thông suốt .

 

Tần Dĩ An vỗ vỗ vị trí bên cạnh, đưa tay cầm lấy bát múc cho một bát.

 

“Anh cũng ăn .”

 

“An An, em ăn , chờ một chút.”

 

Lục Cảnh Hòa chạy trong phòng, móc từ trong túi xách của một thứ nhét túi áo chạy ngoài.

 

Bên ngoài, Tần Dĩ An ăn một miếng bia nóng, Hạ Tú Lan nhỏ giọng :

 

“Mẹ, con nghĩ kỹ , cứ dạo , con tìm cơ hội bàn bạc với Cảnh Hòa.

 

Hiếm lắm mới gặp một vì con như , con cũng cho một viên thu-ốc an thần mới , thực vẫn luôn là thiếu cảm giác an , nếu cho con cảm giác an , con cũng cho .”

 

“Ây, .”

 

Hạ Tú Lan lộ nụ rạng rỡ, thấy Lục Cảnh Hòa chạy , thức thời dậy, bưng bát thu dọn giấy b-út của để nhường chỗ, “Hai đứa cứ chuyện trò , sang nhà bên gọi bà nội con về ăn bia nóng.”

 

Hạ Tú Lan húp một hết sạch thứ trong bát, đặt bát xuống bước những bước chân hoạt bát chạy ngoài, trong lòng toan tính chuyện mời khách .

 

Vừa nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Ái chà, phen đúng là tính toán kỹ các khâu mới , hì hì!”

 

Tần Dĩ An cũng vui vẻ mỉm , một khi lòng thông suốt thì thật sự còn hoang mang nữa.

 

Loading...