“Trong lúc chuyện, Lục Cảnh Hòa mở gian phía tấm ván gỗ ở mặt bàn việc.
Không gian đó cao nhưng rộng dài, quan trọng là bên trong để đồ đạc, xếp đầy một lớp.”
“A, đồ kìa!”
Tần Dĩ An lộ nụ mừng rỡ:
“A Hòa, sớm bên trong để đồ ?”
“Không chắc chắn lắm, nhưng dựa theo tính cách của thì đoán bà thể để đồ ở bên trong.
Hơn nữa cuốn sổ xem là nhật ký của , từ nội dung đó cũng thể suy đoán .
Trước đây nhớ , Lục Kiến Lâm nhắc đến cái bàn là liền nhớ chuyện như .”
“Để chúng xem xem là thứ gì nào.”
Lục Cảnh Hòa kéo những thứ bọc trong túi vải đen bên trong , kéo bung .
“Trong túi dường như là từng miếng từng miếng một, còn chút nặng, lẽ là mạt chược chứ.
Từng miếng từng miếng xếp ngay ngắn, nhớ đây thích xoa mạt chược, trong nhật ký hồi trẻ bà hẹn bạn chơi mạt chược thâu đêm suốt sáng.”
Lục Cảnh Hòa đùa, Tần Dĩ An theo lắc đầu:
“Dì chắc chắn sẽ để mạt chược trong ngăn bí mật kín đáo như .”
Chiếc túi lôi , bốn phía đều khâu kín miệng.
Tần Dĩ An lập tức lấy một con d.a.o gọt hoa quả rạch đứt những đường chỉ ở miệng túi.
Lục Cảnh Hòa một tay túm lấy miệng túi, một tay nhấc đáy túi đổ xuống mặt bàn.
Tiếng va chạm lạch cạch vang lên, những thứ rơi xuống mặt bàn ánh sáng tỏa hào quang rực rỡ.
Mắt Tần Dĩ An biến thành biểu tượng ¥¥, miệng há hình chữ O, khẽ hít một ngụm khí lạnh.
Vẫn là cô kiến thức nông cạn .
Đây là cái gì, là vàng đúc thành mạt chược!!
Một bộ mạt chược chỉnh, chính là một bộ vàng chỉnh.
Chơi mạt chược kiểu , cô cũng chơi thâu đêm suốt sáng, lúc xoa mạt chược cảm giác cầm tay chắc chắn là tuyệt vời lắm, chơi mới thấy mãn nhãn .
Tần Dĩ An đưa tay sờ thử, sờ trúng một quân Nhất Sách, con chim điêu khắc đó thật đấy, còn là phiên bản mạt chược vùng Xuyên, thì ở đây 108 quân mạt chược.
108 quân bài đều đúc bằng vàng ròng nặng trịch, mặt bài vết mòn gì, chắc hẳn chỉ đơn thuần dùng để thưởng thức.
“Bộ mạt chược...
vàng nặng bao nhiêu cân nhỉ...
Mẹ chúng thật là giàu quá!”
“Nhìn thế quả thực là giàu thật.”
Lục Cảnh Hòa tán đồng gật đầu, trong mắt cũng đầy vẻ kinh ngạc:
“Trọng lượng , mấy chục cân là đấy.
Hèn chi cái bàn nặng thế, cứ ngửa mặt lên trời tưởng là do gỗ đặc, hóa gỗ đặc thành bàn là để giấu bảo bối.”
Hai kinh ngạc xong liền vội vàng cho bộ mạt chược vàng trong túi vải, động tác nhanh nhẹn.
Bọn họ thực sự sợ đột nhiên nào đó tới gõ cửa, cái túi mạt chược quá bắt mắt.
Mãi cho đến khi cho hết mạt chược trong mới thở phào nhẹ nhõm.
Tần Dĩ An lấy bình nước , rót cho mỗi một ly nước uống để trấn tĩnh .
Hai bưng ly nước lên, mỉm sung sướng, đồng thanh :
“Thật là quá kích thích!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-241.html.]
Nghỉ ngơi một lát, Lục Cảnh Hòa xổm xuống phía bên bàn việc.
“Anh mở tiếp xem .”
“Được ạ.”
Tần Dĩ An cũng hưng phấn xổm xuống cạnh xem:
“Bỗng dưng thấy chút hồi hộp.”
Cảm giác như đang mở hộp mù .
“Anh cũng , chúng thật tầm xa trông rộng, may mà để Lục Kiến Lâm , bằng mấy thứ chắc chắn Ngô Quế Chi đem cho nhà họ Ngô phung phí .”
Lục Cảnh Hòa nghiêng đầu nghiêm túc mở ngăn tiếp theo, khi tìm mẹo thì chỉ mất vài giây mở ngăn bí mật bên .
Trong ngăn cũng đồ, là một cuốn sổ, bên trong là những bản vẽ do Lục Cảnh Hòa tự tay vẽ, đủ loại bản vẽ thiết kế đồ nội thất.
Lục Cảnh Hòa trân trọng ôm lòng, mắt ướt đẫm:
“Tâm nguyện của là tự mở một xưởng đồ gỗ, tiếc là kịp thực hiện thì....”
“Tình hình hiện tại, bây giờ cũng thể giúp bà thực hiện .”
Tần Dĩ An xoa đầu an ủi:
“Sẽ cơ hội thôi, môi trường hiện tại hơn nhiều , sớm muộn gì cũng ngày đó.
Đến lúc đó cứ mở một nhà máy đồ gỗ, giúp dì thực hiện, và chắc chắn sẽ thực hiện .”
“Vâng, nhất định .”
Lục Cảnh Hòa cất cuốn sổ , thu liễm cảm xúc, mở ngăn bí mật tiếp theo, chính là cái mà Lục Kiến Lâm .
Đồ đạc bên trong đúng như lời Lục Kiến Lâm , một hộp trang sức, vàng bạc châu báu cái gì cũng , trâm cài, hoa tai, dây chuyền, nhẫn, vòng tay, vòng cổ đủ cả bộ, kiểu dáng đều trang nhã và mắt.
Lục Cảnh Hòa lấy liền đưa tay Tần Dĩ An.
Đồ vật còn là một đôi chén rượu nhỏ cổ, còn một bình rượu ngọc nhỏ bọc kỹ càng, cũng là đồ cổ.
Cuối cùng còn một túi tiền, bên trong là những tờ Đại Đoàn Kết, bao nhiêu, chính là tiền lương mấy tháng nay ông đưa cho Ngô Quế Chi quản lý còn dư , tổng cộng 186 đồng, còn mấy tờ phiếu.
“Cái là của em, cái cũng là của em, tất cả đều là của em, An An.”
Tất cả những thứ lôi , đều Lục Cảnh Hòa nhét hết lòng Tần Dĩ An, cái túi mạt chược vàng lớn cũng ngoại lệ, cứ thế mà đặt lòng cô.
Nhà ai yêu cứ liên tục nhét vàng qua như thế , chỉ nhà cô thôi.
Tần Dĩ An ôm một đống đồ, ghế nụ rạng rỡ, chỉ ghế mới ôm hết tất cả.
Thực sự là mạt chược quá chiếm chỗ, quá nặng.
Chuyện thật sự quá cho vui mừng, cô bao giờ ôm nhiều vàng đến thế .
Nỗi phiền não hạnh phúc mà!
“Vậy thì em giữ lấy, để dành cho mở nhà máy đồ gỗ.”
Kẻ mê tiền Tần Dĩ An xoa xoa đống đồ trong lòng:
“Tiền nong quan trọng, chỉ là thích cảm giác ôm vàng thôi!”
Lục Cảnh Hòa Tần Dĩ An đầy âu yếm mỉm :
“Vàng bạc quan trọng, chỉ là thích thấy nụ hạnh phúc của An An thôi!”
Vui mừng xong là đến lúc cân nhắc chuyện mang , cô đống đồ trong lòng, cũng tiện cất gian ngay bây giờ.
Tần Dĩ An thấy Lục Cảnh Hòa đang suy nghĩ nên bán cái bàn , cô liền đề nghị:
“Cái bàn chúng giữ , dù cũng là do dì thiết kế mà.
Chúng tẩy rửa sạch những thứ dơ bẩn bên ngoài là dùng thôi.
Những thứ trong lòng em cứ để mấy cái ngăn bí mật đó cất giữ , khiêng bàn về để trong phòng em dùng nhé?”