“Lục Kiến Lâm xoay đầu về phía Lục Ngôn Chi đang chột cúi đầu, về phía đồng chí công an đang tới, còn hỏi mặt ông tái mét , trong lòng hiểu chuyện thể là thật, nhưng ông chính là tiếp thụ và đối diện với kết quả mà thôi.”
Đồng chí công an tới quát:
“Làm cái gì, cái gì, mấy ở đây cái gì, bộ đều đồn công an trò chuyện hết ?"
Lục Cảnh Hòa thấy ông cúi đầu hỏi nữa, quyết định giúp ông một tay, “Đồng chí, ông đứa trẻ Ngô Quế Chi sinh là con của ông , cho ông ông tin, phiền cho ông ."
Đầu Lục Kiến Lâm xoay phắt , về phía Lục Cảnh Hòa với đôi mắt đầy vẻ tin, Lục Cảnh Hòa như khiến ông thấy xa lạ.
Đứa con trai ngoan trong ký ức của ông là lớn nhỏ màng đến cha như , ngay cả kéo ông dậy cũng , an ủi ông , còn những lời , hai mươi ngày thời gian, biến thành như ?
Chẳng lẽ là do gần đây ông trải qua quá nhiều chuyện nên đa nghi ?
Chắc là , đứa trẻ ước chừng cũng là nỡ ông lừa gạt, ôi!
Lục Kiến Lâm trong đầu nghĩ ngợi lung tung, đồng chí công an bên cạnh qua.
“Chuyện , nãy Lục đồng chí đột nhiên hét lên mấy tiếng, ngắt lời , dẫn đến đoạn vẫn còn một đoạn xong, chính là đoạn , đó Lục đồng chí gây một trận, thế là cũng quên mất chuyện , nữa."
Đồng chí công an dường như mới nhớ đoạn xong, tới mặt Lục Kiến Lâm, với ông :
“Vừa mấy hỏi, bây giờ hết cho ông luôn , vợ của ông lúc đó sinh đứa trẻ quả thực con trai của ông, là con trai của một bạn của ông, chuyện bại lộ , chúng bắt về , hiện tại đang lao động cải tạo ở nông trường đấy, lúc nào rảnh ông thể thăm nuôi, thể giả , đều là chuyện thật, đồn công an ghi chép hồ sơ."
Lời từ miệng đồng chí công an , đối với Lục Kiến Lâm mà đúng là một trận bạo kích.
Ông tin cũng , tự lừa dối cũng lừa nổi, cả sụp đổ bệt đất thốt một lời, so với lúc bắt đầu phát điên, hiện tại đổi sang một trạng thái tinh thần nội liễm cực kỳ phù hợp với bản ông , một đàn ông lớn xác, đường lẳng lặng rơi nước mắt .
“Chuyện là như đấy, ông ở đây lóc tí về , đừng ở đây gây chuyện."
Đồng chí công an cảnh cáo Lục Kiến Lâm một câu xong về đồn công an, nhưng vẫn luôn ở cửa quan sát tình hình bên , sẵn sàng chuẩn xung đột là chạy qua điều giải.
Lục Kiến Lâm vẫn đất đau khổ, chỉ điều hiện tại biến thành đau khổ , đau khổ mắng .
Phát hận mắng Ngô Quế Chi hổ, mắng hỏi thăm tổ tông mười tám đời bạn của ông , dùng hết những lời “ngôn ngữ Hoa Quốc thanh nhã" mà ông cả đời để mắng, còn xen lẫn mắng tạp chủng Lục Ngôn Chi ông đối đãi thế nào, giờ vì mà ảnh hưởng đến và nhà họ Lục .
Mỗi khi mắng đến đây, Lục Ngôn Chi sẽ thẹn thùng cúi đầu, Lục Kiến Lâm mắng nhiều như , cũng chỉ thế giới của Lục Ngôn Chi là tổn thương.
Lục Kiến Lâm mắng 20 phút, cuối cùng cũng dừng , bởi vì vây xem càng ngày càng nhiều , cho nên ông lau mặt dậy, tới kéo Lục Cảnh Hòa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-229.html.]
“Con trai, chúng về nhà, cha cái gì cũng cho con, cha đổi cho con một công việc khác, cái loại công việc tiệm cắt tóc quốc doanh tiền đồ đừng nữa, cha sắp xếp cho con một công việc công nhân kỹ thuật trong nhà máy của chúng , con theo cha học, tinh tiến kỹ thuật, dần dần kỹ sư của nhà máy, lương bổng nhiều hơn hiện tại nhiều, phúc lợi đãi ngộ còn , còn tôn trọng."
“Muộn !"
Chân Lục Cảnh Hòa hề nhúc nhích, từng ngón từng ngón một gỡ tay ông , hất .
Lục Cảnh Hòa chằm chằm Lục Kiến Lâm, đột nhiên một tiếng, tiếng khiến Lục Kiến Lâm gai cả , cả tự nhiên.
“Không muộn, Cảnh Hòa, trời vẫn tối!"
Lục Kiến Lâm vội vã đưa tay kéo , trả lời một câu râu ông nọ cắm cằm bà .
Đang đùa lạnh lùng ?
Là ý ?
Không là hiểu là giả vờ hiểu, nhưng cái câu trả lời kỳ quặc , Tần Dĩ An cũng câu cho phì , vì khí, cô đầu sang chỗ khác, nén tiếng sắp phát nơi cổ họng.
Sau đó cô thấy giọng thanh lãnh của Lục Cảnh Hòa vang lên.
“Trước các đối xử với thế nào, ông quên nhưng quên, vì cái gì mà rời khỏi kinh thị, ông quên ?
Còn những lời Ngô Quế Chi lúc các đ.á.n.h thành một đoàn trong viện ông là coi như từng qua, bà thuần túy vu khống ông ?
Trong lòng , ông chính là hung thủ g-iết ch-ết , bao giờ là cha của ."
Lục Kiến Lâm mặt đầy kinh ngạc, từng câu từng câu truyền tai ông , khiến tim ông “thịch" một cái giống như rơi xuống hồ, một cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt ập đến, chân mềm nhũn , Lục Ngôn Chi chạy tới đỡ lấy cơ thể.
ông lập tức chán ghét hất .
Trong mắt ông hiện tại chỉ Lục Cảnh Hòa, kinh ngạc hoảng sợ :
“Con, con cái gì..."
“ , từ nhỏ những chuyện xảy đều nhớ rõ mồn một, bao giờ quên cả, lừa các đấy, nếu còn thể sống đến ngày hôm nay ?
Còn thể đợi đến lúc ông ngoại đến đón ?
E là sớm Ngô Quế Chi dùng thu-ốc xử lý , cho nên ông cũng cần giả vờ cha con tình thâm, những ngày diễn kịch với ông đúng là buồn nôn, ngày nào cũng thấy nôn."