Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:06:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để em cho, để em cho!”
Tần Dĩ An Tần Việt hăng hái chạy ngoài, nở một nụ đắc ý vì đạt mục đích.
Trên bàn ăn, Tần Việt chỉ món rau đó, giới thiệu với cả nhà rằng đó là do chính tay , đắc ý hợm hĩnh.
Tần Dĩ An một nữa biểu dương mặt cả gia đình, Tần Việt lập tức hóa thành fan cuồng trung thành bên cạnh chị , tình yêu dành cho chị còn sâu hơn cả nước trong giếng ở sân nhà nữa.
Lòng nhiệt huyết học nấu ăn của Tần Việt cũng trở nên mãnh liệt hơn.
Sau khi ăn cơm xong, bèn bám lấy cha để đòi bí kíp, và thành công lấy một cuốn sổ tay ghi chép mà cha khi còn trẻ lúc mới học nấu ăn.
Cầm cuốn sổ ghi chép, chạy đến bên cạnh Lục Cảnh Hòa 'cái đuôi nhỏ'.
Lúc Tần Dĩ An giúp chuẩn thức ăn thì tiện tay sai bảo việc, Tần Việt bận rộn đến mức xoay như chong ch.óng, nhưng cũng bận rộn một cách vui vẻ, cả đều đắm chìm trong niềm vui đó.
Lúc Tần Quốc Gia tới gọi Tần Dĩ An trong phòng chuyện, ông mỉm trêu chọc:
“Cái sự hăng hái đó của em trai con nếu mà dành nhiều hơn việc học hành, thì chắc chắn nó mang về ba trăm điểm đấy.”
“Cha cứ yên tâm , học kỳ hai năm nay, em trai con chắc chắn sẽ mang về cho cha một kết quả .
Kỳ nghỉ hè nó hề chơi bời , con cũng bỏ mặc việc kèm cặp nó học hành.”
Tần Dĩ An cực kỳ tự tin.
Nàng về nhà ngoại trừ việc của , việc ưu tiên hàng đầu chính là kèm cặp đứa em trai bài tập, nàng đem cả những bài toán Olympic hiện đại qua để dạy tư duy giải đề cho nó , chị mà còn tận tâm hơn cả cha nữa.
Cũng là vì cái chứng tăng động của thằng nhóc chỉ nàng mới trấn áp .
Ngồi yên thì đ.á.n.h cho một trận là ngoan ngay, một trận thì vài trận là sẽ điều thôi.
Bởi vì cha sẽ nỡ tay nặng, nhưng chị thì sẽ tay thật, đương nhiên nàng cũng chừng mực, đảm bảo đau nhớ lâu dọa .
Sau khi đ.á.n.h, Tần Việt liền ngoan ngoãn bài tập, nếu xong, qua sự kiểm tra và đồng ý của nàng thì tuyệt đối chơi.
Đứa em trai huấn luyện khuôn khổ .
“Vất vả cho con chị , thằng nhóc cũng chỉ con mới ép nó thôi, nó mới lời con.
Trước cứ như con khỉ nghịch ngợm chạy lung tung suốt ngày, ngược ý cha .
Từ khi con về, nó bỗng nhiên nghịch ngợm nữa, giờ còn đòi học nấu ăn, con gái , con thực sự lợi hại đấy.”
Tần Quốc Gia tràn đầy vẻ an tâm và tự hào.
“Thế thì lợi hại !”
Tần Dĩ An thản nhiên nhận lấy lời khen , đây là điều nàng xứng đáng hưởng, đ.á.n.h cũng đau tay, mà kèm cặp học hành cũng tốn tinh thần .
“ cha, cha gọi con việc gì thế ạ, thần thần bí bí .”
Tần Quốc Gia lấy từ trong tủ quần áo một bọc đồ đưa tay Tần Dĩ An.
Tần Dĩ An thắc mắc nhận lấy mở , lộ bên trong là một đống khăn quàng cổ và găng tay, cả một túi lớn là hai thứ .
“Cha?
Đây là?”
“Ở đây mười chiếc khăn quàng cổ, mười đôi găng tay, con cứ cầm lấy mà dùng.
Đừng vì chút ơn huệ nhỏ nhoi của gã đàn ông khác mà cảm động.
Thứ thể mua , cha thể mua cho con gấp mười .
Phải nhớ kỹ điểm nhé con gái, nhà chúng thiếu tiền, cũng thiếu tình yêu!”
Trong lòng Tần Quốc Gia vẫn còn canh cánh chuyện Lục Cảnh Hòa mua găng tay và khăn quàng cổ cho Tần Dĩ An.
Ông nhất định để con gái thái độ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-221.html.]
“Sau nếu đổi, hoặc cãi con tiêu tiền thế thế nọ, con cứ đem câu đập mặt , cũng đập luôn cả , đó về tìm cha, cha mua cho con.
Đừng tưởng rể ở rể là cha tin , những chuyện, những nhân phẩm cả đời mới thấy rõ .”
“Cha, cha quá, con nhớ , con cảm ơn cha.”
Tần Dĩ An cảm động ôm cha một cái.
Sau khi buông , nàng vui vẻ cầm một đôi găng tay lên đeo, lấy một chiếc khăn quàng cổ từ bên trong quàng cổ.
Nàng khịt khịt mũi :
“Đẹp lắm ạ, cũng ấm áp nữa, thưa cha.”
Đối với việc sến súa, Tần Quốc Gia vẫn còn chút tự nhiên, ông xoa xoa tay :
“Ấm áp là , thu cất nhé, cha ngoài giúp một tay đây.”
“Cha, đợi .”
Tần Dĩ An từ trong túi móc một nắm tiền lẻ nhét tay Tần Quốc Gia.
“Cha, con cha mua cho con đống khăn quàng và găng tay chắc chắn là dùng hết tiền quỹ riêng mà cha tích góp .
Ở đây mười tệ tiền lẻ, là tờ một xu một hào cả thôi, cha cứ cầm lấy mà mua kẹo.
Mẹ con , nhưng kẹo thì vẫn nên ăn ít thôi, cho cha ăn là đúng đấy, ăn nhiều đường quá cho sức khỏe .
Nhẹ thì sâu răng, ăn gì cũng thấy ngon, nặng thì bệnh tiểu đường, cái gì cũng ăn tùy tiện đấy.”
Tần Dĩ An dứt lời, thấy lão cha nhà giây mặt còn treo nụ vui mừng, bàn tay cũng dấu hiệu nắm , nhưng giây biến thành một gương mặt nghiêm túc, dùng sức đẩy nắm tiền lẻ trả , giáo huấn một cách đầy vẻ đường hoàng chính trực.
“Cha cần tiền, kẹo cũng bỏ , kiên quyết lập quỹ riêng nữa.
Cầm về , con cũng đưa cho cha.
Con gái , lập quỹ riêng là hành vi đúng đắn nhé, cất kỹ , thì cha trở mặt với con đấy, mau thu .”
“Cha ngoài việc đây, đống việc đó thể để con , để cha và Lục Cảnh Hòa mới đúng, đúng , còn cả thằng nhóc Tần Việt nữa.
Con gái , lát nữa con ngoài thì dắt con sang một bên uống cho hẳn hoi nhé.”
Tần Dĩ An cầm nắm tiền tay ngẩn tại chỗ, thán phục khôn cùng chuỗi 'thao tác' thần sầu của lão cha nhà .
Gừng càng già càng cay mà.
Sau khi Tần Quốc Gia vội vàng bước khỏi phòng, Tần Dĩ An thấy giọng kinh ngạc của cha ở ngoài cửa.
“Ơ?
Tú Lan, bà ở đây?”
Sau khi kinh ngạc xong, Tần Dĩ An thấy giọng đầy vẻ ấm ức như đang mách lẻo của cha ở ngoài.
“Bà , lúc nãy con gái cứ nhất quyết đòi đưa tiền cho , còn bảo là đừng cho bà .
kiên quyết nhận, còn mắng cho nó một trận.
đó là hành vi lừa dối, là hành động đúng đắn, cũng chẳng con gái học cái thói đó nữa, cần giáo huấn nó thôi.
Có tiền thì cứ giữ lấy mà dùng cho bản , hoặc cất cho kỹ, đừng đưa lung tung như .”
Tiếp ngay đó, Tần Dĩ An thấy giọng chuyển sang tông điệu nịnh nọt và vui vẻ.
“Tú Lan, chúng thôi, pha cho bà, lấy chút bánh trái, hạt dưa, lạc rang, bà và con gái cứ sang một bên mà chơi.
Bữa tối hôm nay cứ giao cho chúng lo liệu, đảm bảo sẽ thật tươm tất, món nào cũng ngon hết ý luôn.”
“ cũng con gái , nó cũng cái sai của , bà đừng mắng nó nữa.
Hai con cứ sang một bên mà những việc thích nhé.”
Lúc cái giọng ' hổ' đó từ gần xa dần, Tần Dĩ An tức đến mức bật thành tiếng.