Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:05:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừm, tự tính toán kỹ là yên tâm .

 

Cần gì cứ lên tiếng.

 

Anh , bây giờ còn đám em Nhị Ngưu nữa, cũng coi như đ.á.n.h quen .

 

Bọn họ cũng khá , lúc xử lý chuyện căn nhà bọn họ lưng chống lưng cho , 18 thành một hàng oai phong cực kỳ, dọa sợ khối đấy."

 

Ấn tượng ban đầu của Tần Dĩ An về họ bình thường, nhưng dần dần thấy cũng khá .

 

“Có bọn họ giúp em cũng yên tâm hơn.

 

Bên chỗ Triệu Vũ Hân em hãy chú ý nhiều , cô hạng hiền lành , lo cô đang nung nấu ý đồ để trả thù em.

 

Chuyện của thì tự lo liệu , em cần bận tâm."

 

Lục Cảnh Hòa tặng cô một nụ trấn an.

 

Tần Dĩ An cảm nhận ấm tỏa từ vật chứa gian cổ .

 

Trong lòng thầm nghĩ lẽ Triệu Vũ Hân đúng là đang ấp ủ mưu đồ , thể đang chuẩn trả thù , vì món đồ cổ cô gần đây phản ứng khá nhiều.

 

Tuy nhiên phản ứng đều ôn hòa, quá mãnh liệt, tạm thời cô lo lắng, chỉ lên kế hoạch lúc nào đó sẽ tới chỗ ông nội “vét" ít đồ trang trí bằng ngọc thạch giấu trong hầm ngầm cho nó “hút", tăng cường thêm năng lượng để phòng kẻ địch.

 

Ngày mai và t.a.i n.ạ.n chẳng bao giờ cái nào sẽ đến .

 

Nghĩ là , Tần Dĩ An định ngay bây giờ, cúi đầu lục túi.

 

“Được, tự lo .

 

, trả 600 tệ , đây, qua nhà cũ thăm bà nội."

 

Tiền Lục Cảnh Hòa đưa thì bao giờ nghĩ đến chuyện lấy .

 

Anh vội vàng xua tay :

 

“Không cần, cứ để chỗ em , dạo để chỗ an , em cầm thì mới yên tâm."

 

Trong lòng thầm nghĩ, đợi đến lúc chính thức yêu đương thì sẽ cái cớ hợp lý hơn.

 

Ừm, nỗ lực, sớm ngày theo đuổi , chuyển thành yêu.

 

“Để đưa em qua đó."

 

Tần Dĩ An cũng lấy tiền nữa, cất gian.

 

“Tiền cứ để chỗ .

 

Không cần đưa , về , chuyện nhà dạo đang lúc then chốt, phân tâm."

 

Quy tắc theo đuổi đối tượng thứ nhất:

 

“Đối phương cần gì đó, tuyệt đối đừng thuận thế mà đồng ý ngay, nhất định tích cực thực hiện, thể hiện rõ ý chí của .”

 

Trong đầu Lục Cảnh Hòa đột nhiên hiện câu của một bạn.

 

“Không gấp chút thời gian , chúng đều xe đạp cũng nhanh.

 

Đưa em qua đó về cũng , cũng ở bên cạnh em thêm một lát nữa."

 

Câu cuối cùng đầy tình tứ, ánh mắt càng thâm tình.

 

Tần Dĩ An rùng một cái, nổi hết da gà.

 

Mẹ ơi, đàn ông bỗng dưng chuyện thế , còn dùng đôi mắt của nữa.

 

Chẳng lẽ đàn ông theo đuổi đối tượng đều là tự học thành tài ?

 

“Được !

 

Đi thôi, đạp xe ."

 

Tần Dĩ An chịu nổi ánh mắt của , vội vàng dời mắt , về phía nhà để xe.

 

Con lúc ngượng ngùng thường tỏ bận rộn, tay chân lúng túng chẳng gì, cuối cùng chỉ cắm đầu thật nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-165.html.]

 

Nói là đạp xe đưa cô , đúng là thuần túy đạp xe đưa thật, tuyệt đối chuyện gì thừa thãi.

 

Hai mỗi một chiếc xe đạp, đường rộng thì song song, ngõ hẹp thì .

 

Dù giữ một cách nhất định, tốc độ đạp cũng khá nhanh, cả hai đều chuyện mà lẳng lặng đạp xe, nhưng cảm giác vô cùng dễ chịu, là một trải nghiệm mới mẻ.

 

Tần Dĩ An , sở dĩ cảm giác là vì tâm trạng đổi, tâm thái khác nên góc sự vật cũng biến đổi theo.

 

ngoài bề mặt nhất định nhận , nhưng cô cảm nhận rõ ràng sự đổi trong lòng .

 

Chuyện hôm nay cuối cùng cũng để dấu ấn nơi cô.

 

Lúc đầu thấy gì, nhưng đó mới ngẫm , câu theo đuổi giống như một dấu ấn nóng bỏng in sâu tim cô, khiến trái tim vốn bình lặng bỗng chốc sôi trào, nóng tỏa len lỏi theo từng mạch m-áu lan tỏa khắp .

 

Đến mức hiện tại cả cô cảm thấy thích ứng, đúng lắm, khác thường.

 

Có chút nóng nảy!

 

Có lẽ đây chính là cảm giác khi chuẩn yêu đương?

 

Cô rút kết luận:

 

thời tiết quá nóng thích hợp để yêu đương, càng hợp yêu mùa hè, chỉ hợp yêu mùa đông thật lạnh thôi.

 

Dây chuyền mặt ngọc bình an khấu vô hình ng-ực Tần Dĩ An lóe lên (lườm một cái):

 

“Có khi nào là do nóng tỏa từ hả?

 

Này, mang ăn đồ trang trí ngọc thạch , kích động quá mất!"

 

Hử?

 

?

 

Không đúng?

 

Ai truyền đạt ý nghĩ cho cô thế ?

 

Tần Dĩ An đưa một tay lên sờ chỗ cổ.

 

【 Là mày ? 】

 

Cảm nhận ấm ôn nhu từ miếng ngọc tay, nó còn tinh nghịch lắc lư một cái, cô nở một nụ vui sướng.

 

Oa, miếng ngọc của cô sắp thành tinh , gian sắp “quản gia" , nhất định “vét" thêm mấy món đồ ngọc của ông nội mới .

 

“Não yêu đương" chữa khỏi !

 

Mục tiêu hàng đầu:

 

“Giúp gian Tiểu Ngọc Thạch thành tinh!”

 

Đồ ngọc của ông nội ơi, con tới đây.

 

Tần Dĩ An đạp xe lấy bình nước uống một ngụm.

 

Nước suối linh hoạt mát lạnh dịu cái nóng do ấm từ miếng ngọc tỏa , đúng là thức uống giải nhiệt tuyệt vời, mát tận tâm can.

 

Tần Dĩ An về nhà một chuyến , mang sườn xào chua ngọt đóng gói riêng về cho Tần Việt, để một nửa rau củ quả trong bao tải buộc xe đạp ở nhà.

 

Chào hỏi cả nhà xong, cô bảo tối nay sẽ ở nhà cũ về.

 

Buộc bao tải, Tần Dĩ An đạp xe ngoài, hội quân với Lục Cảnh Hòa ở cổng khu tập thể đạp về phía nhà cũ.

 

Đến nơi, Tần Dĩ An lấy một túi táo nhỏ từ trong bao tải đưa cho Lục Cảnh Hòa để tự ăn bảo về .

 

dứt khoát, từ chối rề rà, cô vốn là đầu óc tỉnh táo, đầu óc sự nghiệp mà, lúc nào việc nấy, phân biệt rõ nặng nhẹ.

 

Nhìn rời , Tần Dĩ An mới lôi bao tải trong giỏ xe , bỏ thêm ít rau củ quả theo mùa trong, vác lên vai gõ cửa .

 

“Bà ơi, cháu đến thăm bà đây."

 

Cửa chỉ khép hờ, khóa, cô gọi to bước .

 

 

Loading...