Lục Cảnh Hòa áy náy và tự trách thở dài một thật dài:
“Haizz, cũng là tại như con vô năng, bản lĩnh gì, công việc đó của con cũng chỉ là nhân viên tạm thời, nếu con đều bán công việc để gom tiền cho Ngôn Chi , đều trách con bản lĩnh!”
Có chuyện thì chính là nhân viên tạm thời, chuyện quá quen thuộc .
Nói đến đoạn tình cảm sâu sắc nhất, đôi mắt Lục Cảnh Hòa còn kìm nén chút nước mắt, đỏ hoe vành mắt, ảo não dùng tay đ.ấ.m ng-ực .
“Con nhất định sẽ tìm thêm nhiều việc tạm thời để , gom thêm chút tiền cho Ngôn Chi, con mệt một chút cũng , nhưng căn nhà dưỡng lão của cha là vạn thể đụng !”
Lục Kiến Lâm nhiều sự cảm động, đây cũng chính là điều trong lòng ông nghĩ, ông còn định ở trong đó dưỡng lão, lời của con trai cả thật sự quá thấu tình đạt lý, trúng tâm can ông , cũng may vẫn còn một đứa con trai cả luôn nghĩ cho ông .
Khoảng thời gian xem vẫn là con trai cả đáng tin cậy hơn, từ nhỏ đến lớn từng để ông bận tâm, còn luôn nghĩ cho ông , gần đây xảy nhiều chuyện như , thể thấy đứa con lớn là một đứa trẻ , đáng để tin tưởng và bồi dưỡng.
Lục Kiến Lâm cau mày Ngô Quế Chi :
“Ngô Quế Chi, cho bà đừng mà nhắm căn nhà đó, cũng đừng mà nhắm Cảnh Hòa, tuyệt đối khả năng.”
Trong lòng Ngô Quế Chi vui, căn nhà trong tay Lục Cảnh Hòa luôn là cái gai trong lòng bà , cơ hội hôm nay, nhất định lấy , khi bán trả 1 ngàn tệ vẫn còn dư ít, bà căn nhà ở trong tay Lục Cảnh Hòa để cho hưởng lợi.
Ngô Quế Chi từ bỏ, tiếp tục :
“Vậy chẳng chúng còn một căn nhà khác , căn nhà đó của nó bán , chúng thể giữ căn còn để dưỡng lão, xung đột mà.”
Lục Kiến Lâm thấy lời liền nổi giận, là hiểu tiếng ?
Đã căn nhà đó ý nghĩa giống , mà cứ bán bán bán.
“Đã là .
Ai cũng đụng căn nhà trong tay Cảnh Hòa, bán thì bán đồ của chính bà , bà công việc ?
Bản Lục Ngôn Chi cũng một công việc ?
Bán là gom đủ , nếu thì bà tự đòi tiền cho nhà ngoại mượn , kiểu gì chẳng gom đủ 1 ngàn tệ, còn dư nữa là đằng khác, mau đòi về .”
Sắc mặt Ngô Quế Chi lắm:
“ mà....”
Lục Cảnh Hòa giúp Lục Kiến Lâm vuốt giận, nhẹ nhàng :
“Cha, đừng giận, hôm qua chẳng nhà bên phía dì đến , chừng dì đòi , hôm qua chẳng còn mua thịt , ừm, chắc chắn là đòi tiền về , cha cũng đừng giận dì nữa.”
Ngô Quế Chi lườm Lục Cảnh Hòa một cái.
Lục Cảnh Hòa cũng học ít từ chỗ Tần Dĩ An, kinh ngạc hít một lạnh.
“A, dì dì lườm con gì, lẽ nào cha ?
Xin dì, xin dì, con .”
Lục Kiến Lâm biểu cảm mặt Ngô Quế Chi là chuyện gì xảy , chén tay dùng sức đập xuống bàn, đẩy mạnh Ngô Quế Chi bên cạnh .
“Tốt lắm, bà sớm nhắm căn viện khác , đừng tưởng , trai bên nhà ngoại của bà đến hỏi xin tiền bà , gần đây kinh tế nhà chúng vấn đề, bà là sớm tính kế bán nhà lấy tiền trợ cấp cho nhà ngoại chứ gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-155.html.]
Ngô Quế Chi nhất thời còn phản ứng kịp, ngẩn :
“... ..”
Ánh mắt Lục Kiến Lâm là sự thất vọng, loại chuyện dựa sự hiểu của ông về Ngô Quế Chi, khả năng thật sự lớn.
Xem căn nhà ở trong nhà thể để trong tay bà nữa , sớm muộn gì cũng bà dòm ngó, chừng lúc nào đó mất nhà mà ông cũng , Cảnh Hòa là một đứa trẻ .
Ừm, xem chuyện căn nhà đưa lịch trình thực hiện thôi, thể để bộ tài sản của nhà họ Lục rơi tay nhà họ Ngô .
“Căn nhà trong nhà ai cũng đừng nhắm nữa.”
Trong lòng Ngô Quế Chi thầm kêu , trong lòng hoảng , dốc sức xua tay phủ nhận.
“ , chuyện đó, đây cũng là vì quá lo lắng cho chuyện của Ngôn Chi, nên mới những lời đó thôi, từng nghĩ đến những thứ đó, lão Lục, ông đừng giận, thật sự nghĩ như .”
“Vậy chính là từng nghĩ qua .”
Lục Kiến Lâm đối với những lời Ngô Quế Chi hiện tại một chữ cũng tin, bao nhiêu đồ đạc trong nhà sang tay nhà họ Ngô , ông , đây mỗi bên nhà họ Ngô đến, trong nhà kiểu gì cũng thiếu hụt chút đồ, đồ thì là tiền, ông cũng quen .
Trước đây trong nhà , là nhà ngoại, ông cũng để ý lắm, bây giờ nhà Lục Ngôn Chi thằng phá gia chi t.ử phá sạch , đang lúc khó khăn, bên còn đến nhà lấy đồ, ông liền vui , cái ăn cái mặc của chính còn giải quyết xong còn quản gia đình khác, ai mà vui cho nổi.
Ngô Quế Chi càng hoảng hơn, bao giờ thấy ông giận dữ như .
“Tuyệt đối , , lão Lục ông tin , nhất định sẽ về đòi tiền cho mượn, ông tha cho sự lỡ lời của hôm nay !”
Lục Kiến Lâm lạnh:
“Có bản lĩnh thì ngày mai bà đòi tiền về , đừng ở đây lời suông.”
Lục Cảnh Hòa mà nội tâm kích động, đ.á.n.h , đ.á.n.h !
Lục Ngôn Chi thấy khó xử, cha ép từng bước, cãi vã sắp bùng nổ, hét lớn:
“Mọi đừng cãi nữa, con tự nghĩ cách, con bán công việc ở tòa bách hóa của con , chắc cũng bán 1000 tệ, con tự trả, đừng vì con mà nảy sinh mâu thuẫn.”
“ , đừng cãi nữa.”
Lục Cảnh Hòa cũng hòa giải, và vẻ chuyển chủ đề với Lục Ngôn Chi:
“Ngôn Chi, giúp em bán, đây quen một , đang mua một công việc, bán 1000 tệ chắc thể đưa mức giá , thể thanh toán một tại chỗ.”
Ây da, mục đích hôm nay của , chính là chờ câu .
“Được, phiền cả , sáng mai dẫn bạn đó đến, chúng trực tiếp sang tên, đợi nữa.”
Lục Ngôn Chi vẻ mặt cảm kích đồng ý, cũng giày vò thêm nữa, đó vì bản tạm giam chuyện giáng chức, bây giờ chỉ là nhân viên bình thường, thể bán 1000 tệ trả nợ cũng .
Bản trong một chốc một lát cũng tìm ai thể lấy nhiều tiền như để mua công việc.
Ngoài lo lắng nhất là bản vì chuyện hôm nay dẫn đến công việc bên xảy biến cố gì đó, lúc đó cái đối mặt chính là mất việc, đừng là 1000 tệ, một xu cũng .
Cuối cùng càng vì chuyện nảy sinh mâu thuẫn gì đó mà một nữa đồn tạm giam, Triệu Vũ Hân đó chút đáng sợ, để tránh đêm dài lắm mộng, sớm bán sớm lấy tiền kết thúc chuyện.