Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 67: Công Bố Thành Tích
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:04:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Dĩ An sang, bốn mắt với đồng chí hoạt động ngầm chuyên dụng của cô, xác nhận ánh mắt là đúng , trong lòng buồn , nhún vai tỏ vẻ cả:
“ ý kiến, cô quyết định.”
Nên Ngô Tiểu Hà may mắn, là may đây? Chọn một cái trúng ngay công chính nhất.
Chị Nhất thấy Tần Dĩ An đồng ý, cô cũng lập tức gật đầu: “Vậy cũng ý kiến.”
Ngô Tiểu Hà gọi với: “Đồng chí, phiền qua đây giúp chúng một việc.”
Lục Cảnh Hòa qua, Ngô Tiểu Hà liền kể hết sự việc cho , bảo trọng tài, 23 khác tham gia thi đều chứng nhân cho các cô .
“Được, sẽ trọng tài .”
Lục Cảnh Hòa vô cùng vui vẻ, giữa giơ hai tay với các cô gái.
“Các cô ai nên móc tiền thì móc tiền, ai nên móc đồ thì móc đồ, giấy ai nên ký tên thì ký tên, đó tất cả đồ đạc đều giao đến chỗ , lát nữa bảng vàng công bố chính là lúc giao ước của hai bên các cô bắt đầu thực hiện.”
Tần Dĩ An là đầu tiên qua đưa tiền, đưa tờ giấy xong cho các chứng nhân mặt ký tên, trọng tài cùng ký tên , giao tay trọng tài.
Hạ Tinh Ngữ học theo Tần Dĩ An tìm khác ký tên giấy của , cầm giấy nợ của cô cùng giao qua.
Ngô Tiểu Hà là thứ ba giao đồng hồ của cô lên.
Tần Tư Điềm cuối cùng nộp đồng hồ lên.
Đều sảng khoái, chút luyến tiếc nào, vì trong đầu đều nghĩ là thắng chắc , thể kiếm một món hời lớn, còn thể nhục đối phương.
Ngô Tiểu Hà khinh miệt với Tần Dĩ An và Hạ Tinh Ngữ: “Các cứ đợi thua đưa tiền, chạy quanh Bách hóa đại lầu nhé!”
Tần Tư Điềm ghé thêm một câu: “Các thua thì đừng lóc giở quẻ, bao nhiêu đang đấy.”
Tần Dĩ An bây giờ thích Tần Tư Điềm cái con đồng t.ử tống tài lắm , giàu dựa cô , đồng t.ử tống tài như thì cứ để cô vui vẻ một lúc .
Thế là mặt Tần Dĩ An mang theo nụ gượng gạo: “Ừm, lời cũng xin gửi nguyên văn cho các cô, cùng lắm thì đưa tiền là , chạy thêm một vòng coi như rèn luyện, Kinh thị dù cũng chẳng mấy ai quen .”
“Tự các nhớ lấy là , trọng tài đang ở bên cạnh đấy.” Chị Nhất cố vẻ mặt nghiêm trọng dựa bên cạnh: “ mà thua, sẽ tự thực hiện, tiền, sẽ chạy quanh Bách hóa đại lầu 101 vòng.”
Quả nhiên, Ngô Tiểu Hà thấy vẻ mặt khó coi của cô , ngông cuồng:
“Cái đồ trong túi móc nổi một xu như mày, cũng chỉ thể chạy 101 vòng, mày mà chạy đủ 101 vòng , tao sẽ lập tức cầm giấy nợ tìm chú Hạ, đến lúc đó m.ô.n.g mày đ.á.n.h nở hoa thì đừng trách tao giúp mày nhé!”
Hạ Tinh Ngữ định sẵn cô giẫm chân cả đời ngóc đầu lên .
Nơi nào Ngọa Long xuất hiện tất Phượng Sồ ở đó.
Sự thất bại và uất ức bao ngày nay của Tần Tư Điềm đều tan biến, vẻ mặt sảng khoái Tần Dĩ An.
“Dĩ An , cô yên tâm, đến lúc đó sẽ gọi Ngôn Chi, gọi thêm cả nhà họ Tần và nhà họ Lục đến cổ vũ reo hò cho cô, đến lúc đó cô cứ yên tâm mạnh dạn mà chạy vòng quanh Bách hóa đại lầu nhé~”
“Cô thích là .”
Ý kiến đấy, đến lúc đó thể thỏa mãn nguyện vọng của cô .
Tần Dĩ An cúi đầu, im lặng xuống đất, sợ nụ trong lòng nhịn mà lộ mặt, cô phát hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-67-cong-bo-thanh-tich.html.]
Mà Tần Tư Điềm coi việc cô cúi đầu là đau thương, nụ mặt càng thêm rạng rỡ.
Giờ phút , Tần Tư Điềm và Ngô Tiểu Hà đang ở thời khắc vui vẻ nhất cuộc đời.
“Đến đến , công bố thành tích .”
Có thí sinh thấy lãnh đạo tới phía lớn tiếng hô, phấn khích hồi hộp, phấn khích vì sắp xem kết quả vụ cá cược , hồi hộp vì thành tích của .
“Bây giờ các hối hận cũng nữa , sắp công bố đáp án .” Ngô Tiểu Hà kích động kéo Tần Tư Điềm chen lên phía nhất, còn gọi trọng tài: “Đồng chí trọng tài, lên phía một chút , còn phán quyết công bằng cho chúng , phía rõ hơn.”
“Tuyệt đối công bằng.”
Lục Cảnh Hòa xách đồ tay, Tần Dĩ An một cái, mặt nở nụ nhàn nhạt bước lên phía .
“Đi thôi, chúng cũng lên phía , chiến hữu của .” Tần Dĩ An đầu chị Nhất đang dựa lan can với vẻ mặt cả bên cạnh .
Chị Nhất thẳng , ghé tai Tần Dĩ An nhỏ:
“Cô chắc là nắm chắc phần thắng trăm phần trăm thể thi đỗ, ý trong lời của cô Tần Tư Điềm , hình như đó cô còn một công việc, chắc hẳn công việc cô cũng sẽ xử lý, lát nữa, cô thi đỗ thì bán công việc kế toán cho , trả cô 2100 tệ mua , với bọn họ là cô nhường công việc cho .”
“Cô chịu tin tưởng , chuyện thành giao.” Tần Dĩ An gật đầu, đưa tay qua bắt tay với cô .
Trái tim đang treo lơ lửng của chị Nhất hạ xuống, mặt lộ nụ thật sự, đưa tay bắt lấy: “Cảm ơn cô, chiến hữu.”
Chị Nhất lén đưa chiếc đồng hồ cho Tần Dĩ An: “ dùng cái tạm thời tiền cọc đặt ở chỗ cô, tìm cô đổi.”
“Được.” Tần Dĩ An cất chiếc đồng hồ trong gian, một chiếc quý giá thế đừng để mất.
“Đi, lên , lãnh đạo công bố thành tích tới , vở kịch hôm nay sắp hạ màn !”
Tần Dĩ An thuận thế biến cái bắt tay thành kéo tay cô chen lên đám đông phía , bên trọng tài Lục Cảnh Hòa. Bên trái là hai đương sự cá cược khác đang , vẻ mặt kích động lãnh đạo phía móc danh sách .
Ai nấy đều ngẩng đầu, về phía , những đôi mắt mong chờ chớp cái nào.
Tiếc là lãnh đạo móc danh sách tên trúng tuyển ngay, mà bắt đầu lời mở đầu.
Điều khiến trái tim đang treo lên của treo cao thêm vài phần.
“Đầu tiên cảm ơn đến tham gia kỳ thi tuyển dụng vị trí kế toán của Bách hóa đại lầu chúng , kỳ thi tổng cộng tuyển hai , đều là chức vụ kế toán, trực tiếp nhận hai đầu kỳ thi , thủ tục nhận việc ngay tại chỗ, hai ngày chính thức bắt đầu .”
“Bây giờ tuyên bố tên hai đầu, tên , mang theo bằng chứng thi và hộ khẩu theo đến phòng nhân sự thủ tục liên quan.”
Lãnh đạo mở bảng thành tích thi tay : “Người thứ hai, Lưu Tiểu Quyên.”
“, là !” Lưu Tiểu Quyên phấn khích nhảy lên giơ tay, mặt đầy nụ chạy : “ chính là Lưu Tiểu Quyên.”
Là một nữ đồng chí cùng phòng thi với Tần Dĩ An bọn họ.
Đồng chí lãnh đạo cách thèm thuồng, tiếp nữa: “Đợi đồng chí của chúng xác nhận xong phận sẽ tiếp tục tiếp theo.”
Tuy nhiên, cái tên khiến những bên xôn xao.
Tần Tư Điềm và Ngô Tiểu Hà thấy cái tên xa lạ , khóe miệng điên cuồng nhếch lên, vui đến phát điên , nụ khoa trương mặt hề che giấu đầu về phía Tần Dĩ An và Hạ Tinh Ngữ, trong mắt là vẻ đắc ý.
“Các thua nhé!”