Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 284: Dọn tuyết

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:10:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Việt xong bài tập qua đây thấy cảnh một một ch.ó đối diện l.i.ế.m mép.

 

“Ha ha, em bắt , tỷ và ch.ó con ở đây ăn vụng gì thế?”

 

Tần Dĩ An lau dầu tay, lấy chút xà phòng rửa tay, bình tĩnh : “Ăn thịt chứ , thế? Sắp ăn cơm ?”

 

, họ đến cả , ăn lẩu thôi, em qua gọi tỷ, tiện thể lấy ít rau mùi.”

 

Tần Việt chuyển chủ đề, tìm thấy một bát rau mùi thái sẵn đặt bếp.

 

“Đi, ăn lẩu, thơm đến mức em chảy nước miếng .”

 

Vừa , Lục Cảnh Hòa cũng qua tìm Tần Dĩ An, chạy nhanh tới kéo nhà chính.

 

Ba cái bàn xếp cạnh , mỗi bàn đặt một cái nồi, nóng bốc lên nghi ngút trông thật ấm áp, náo nhiệt xuống bắt đầu ăn lẩu.

 

Tần Dĩ An tuyết lớn bên ngoài, ăn từng miếng thịt dê lớn, vui vẻ vô cùng, xoa dịu sự khó chịu vì gió lạnh thổi lúc thi.

 

Sau bữa ăn, Lục Cảnh Hòa nấu một nồi gừng đường đỏ lớn cho uống, tự bưng một bát lớn đưa đến mặt Tần Dĩ An.

 

Trà , chủ yếu là nấu cho Tần Dĩ An.

 

“Hôm nay gió lạnh thổi, em uống nhiều một chút.”

 

“Được, em sẽ uống nhiều!” Tần Dĩ An thấy bát gừng còn to hơn cả mặt thì chút kinh ngạc , nhưng vẫn bưng lên uống cạn sạch.

 

Lục Cảnh Hòa thấy cô uống xong mới yên tâm, bưng một thùng nước nóng lớn qua, đây nước nóng bình thường, bên trong ớt khô, hoa tiêu và những thứ khác cùng nấu thành nước ngâm chân trừ hàn.

 

Anh lấy một bình nước đầy đặt bên cạnh thùng.

 

“Ngâm lâu một chút, nguội thì đổ thêm chút nước nóng .”

 

Anh dặn dò cô tỉ mỉ từng chút, sợ cô cảm, Tần Dĩ An mỉm gật đầu, kéo xuống.

 

“Anh cũng xuống rửa , thùng to, ngâm chung, nhiều thùng như .”

 

Lục Cảnh Hòa xuống bên cạnh cô, đặt chân ngâm cùng, cúi đầu thấy bàn chân to của kề bên bàn chân nhỏ của Tần Dĩ An, trong lòng ấm áp, cảm thấy hạnh phúc, mặt lộ nụ ấm áp.

 

Tần Mạt ở bên cạnh quái dị kêu lên: “Ối chà chà, hạnh phúc thật đấy, cháu gái nhỏ, ngâm lâu một chút nhé!”

 

“Cô cứ ngâm chân của cô , cũng cô, bí mật nhỏ của cô đấy nhé!”

 

Tần Dĩ An bất lực lườm cô út đang trò quái đản.

 

“Ha ha, thật, học hỏi nhiều !” Vương Hân Hân dùng khuỷu tay huých Lý Tuấn Minh, hiệu cho học hỏi Lục Cảnh Hòa cách quan tâm khác.

 

Lý Tuấn Minh lập tức học theo, bưng chậu nước rửa chân đặt bên chân Vương Hân Hân: “Đến , mời ngâm chân!”

 

Anh còn giúp cô cởi giày.

 

Chu Hiểu ngược đến mức la oai oái: “Này, các đang bắt nạt chúng tớ đối tượng !”

 

Những độc khác cũng ngược, nhao nhao trêu chọc, đùa giỡn họ, đều thành một đoàn, khí thoải mái vui vẻ.

 

Ngâm chân xong, Tần Dĩ An thoải mái trong chăn, để phòng thật sự cảm, còn đặc biệt gian đun một ấm nước linh tuyền, uống nước lạnh thật sự lạnh, khiến cô thể đun, may mà đun sôi cũng ảnh hưởng đến hiệu quả, Tần Dĩ An đun thêm một ít, đổ đầy bình nước nóng trong phòng, để dành uống từ từ.

 

Sáng hôm thức dậy, tuyết còn rơi nữa, nhưng mặt đất phủ một lớp dày, bên ngoài biến thành một thế giới băng tuyết, trắng xóa đẽ, thể đắp tuyết, chơi ném tuyết .

 

Tần Dĩ An chút hưng phấn, cô thi ngoại ngữ, hôm nay thi xong là kết thúc, ngày mai thể thỏa thích vui chơi, theo lượng tuyết và thời tiết , ngày mai chắc chắn thể đắp tuyết, chơi tuyết.

 

Mang theo suy nghĩ , Tần Dĩ An kích động cùng các bạn một nữa đến với kỳ thi hôm nay.

 

Thời tiết ngày hôm nay hơn nhiều, tuy vẫn tuyết rơi, nhưng rơi nhỏ, gió, điều khiến Tần Dĩ An vui, nhân lúc tay lạnh, cầm đề thi như bay, dùng tốc độ nhanh nhất để xong bài.

 

Buổi thi Lý Hóa buổi chiều cũng thuận lợi, khoảnh khắc bước khỏi phòng thi, cả đều trở nên trong sáng, tâm trạng vui vẻ, vô cùng nhẹ nhõm.

 

Cuối cùng, tảng đá lớn trong lòng đặt xuống, bây giờ chỉ cần yên lặng chờ đợi kết quả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-284-don-tuyet.html.]

 

Tần Dĩ An tiếng , tiếng bàn tán xung quanh, từ từ bước khỏi phòng thi.

 

Nhóm bảy tụ tập, mặt ai cũng nở nụ nhàn nhạt, liền ngầm hiểu , cùng về nhà.

 

“Đi, tối nay chơi một trận cho , thư giãn một chút, ăn mừng chúng thi xong!”

 

“Được!”

 

Bảy vui vẻ trở về, cùng giúp bữa tối, ăn uống no say một trận, cuồng hoan kỳ thi, các bậc phụ đều thả lỏng cho họ, cùng hoan hô.

 

Sáng sớm hôm thức dậy, Tần Dĩ An vội vàng mặc quần áo, ngoài thấy mặt đất phủ một lớp tuyết dày mới nở nụ .

 

“Có thể chơi tuyết !”

 

, hôm qua tuyết ngừng tớ còn đang nghĩ hôm nay còn tuyết , kết quả tối qua tuyết rơi lớn, sáng sớm thức dậy thấy tuyết ngoài cửa sổ phủ kín mặt đất, tớ hưng phấn quá.”

 

Vương Hân Hân miệng ngậm một cái bánh bao tới.

 

“Ở chỗ chúng tớ bao giờ thấy tuyết lớn như , lúc thi chơi , cứ nín nhịn mãi, bây giờ cuối cùng cũng thi xong , cơ hội chơi , Dĩ An, mau dọn dẹp ăn sáng , lát nữa chúng đắp tuyết.”

 

“Được, đợi tớ.”

 

Tần Dĩ An chạy như bay về phía phòng tắm, đối với việc đắp tuyết cô cũng hứng thú.

 

Người lớn đều cả , chỉ còn một đám nhỏ ở nhà, ăn sáng xong, Lục Cảnh Hòa dọn tuyết , Tần Dĩ An liền lấy dụng cụ dẫn một đám bắt đầu dọn tuyết.

 

Cô dẫn các đồng chí nữ và trẻ em dọn tuyết ở chỗ thấp trong sân.

 

Lục Cảnh Hòa dẫn các đồng chí nam trèo lên mái nhà dọn tuyết.

 

Các bạn của Tần Việt đều đến, Tần Mạt cũng dẫn theo Dương Kinh Mặc và Dương Triều Nhan hai đến nhà, náo nhiệt.

 

Vốn đang dọn tuyết nghiêm túc, ai là bắt đầu, trò ném tuyết cứ thế bắt đầu.

 

“Cậu ném , đợi đấy!”

 

Tần Dĩ An nặn một cục tuyết nhắm chuẩn một mục tiêu ném qua.

 

Trong chốc lát, chạy loạn trong sân, hoan hô, ném loạn xạ những quả cầu tuyết, cầu tuyết bay đầy trời, tuyết dọn xuống đó đều lấy chơi.

 

Hoàn là mượn danh nghĩa dọn tuyết, bắt đầu cuộc đại chiến ném tuyết.

 

Ném tuyết mệt , Tần Dĩ An liền dẫn mấy đứa trẻ con đắp tuyết ở giữa sân, chỉ trẻ con tính hiếu thắng, mà tính hiếu thắng của cô còn mạnh hơn, thế là bắt đầu cuộc thi đắp tuyết.

 

“Tỷ, em nhất định sẽ đắp hơn tỷ.” Tần Việt kiêu ngạo ngẩng đầu, cầm một cái xẻng xúc tuyết.

 

“Vậy , tuyết của tỷ nhất định là lớn nhất.”

 

Tần Dĩ An Lục Cảnh Hòa đang dọn tuyết mái nhà, bên nhận ánh mắt, Tần Dĩ An chỉ một vị trí, Lục Cảnh Hòa liền dồn tuyết xuống chỗ đó, trong chốc lát mặt đất thêm một đống tuyết lớn.

 

Tần Việt la lớn: “Tỷ, tỷ chơi ăn gian, tỷ mời ngoại viện!”

 

“Tỷ ngoại viện để mời, em bản lĩnh thì tự mời, tỷ phản đối.”

 

Tần Dĩ An đắc ý bưng cái mẹt xúc tuyết , bưng đến giữa sân để tuyết.

 

Tần Việt thấy tuyết tay tỷ tỷ ngày càng nhiều, yên, kéo hết bạn bè hội, cùng một tuyết, miễn cưỡng đuổi kịp tiến độ.

 

Tần Việt bắt đầu đắc ý.

 

“Ha ha, tỷ, xem chúng em đuổi kịp .”

 

Tần Dĩ An với gì, một lát , Lục Cảnh Hòa từ mái nhà xuống, gom một đống tuyết lớn mặt đất, điều khiến Tần Việt và các bạn của đống tuyết mà than trời.

 

Sau đó mấy đứa nhóc mắt đảo một vòng, chạy cướp tuyết.

 

 

Loading...