Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 282: Thời tiết tồi tệ

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:10:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cuộc sống mà, tìm chút niềm vui cho lúc nơi, thi đại học mới giữ tâm trạng , xem diễn một chút chạy một vòng, bây giờ đều ấm lên, tâm trạng cũng hơn .”

 

Tần Dĩ An nhún vai, dùng ý thức giao lưu với Lục Bảo.

 

Chạy một mạch, Tần Dĩ An trở thành đầu tiên đến điểm hẹn, đợi năm phút, cảm nhận vỗ vai , cô vui vẻ , thấy là bạn đang đợi, mà là nữ đồng chí nãy kéo cô hỏi câu dịch văn ngôn.

 

Nữ đồng chí vẻ mặt lo lắng cô hỏi: “Đồng chí, bụng chứ!”

 

“Ối ồ, chủ nhân, diễn kịch sắp vạch trần !”

 

Lục Bảo ở trong gian lo lắng cô.

 

Tần Dĩ An trong lòng bình tĩnh, tủm tỉm gật đầu với nữ đồng chí mặt: “Ổn , bây giờ bụng đau nữa, chắc là do đường ruột thoải mái thôi, vấn đề gì lớn, cảm ơn quan tâm, bạn đến , tạm biệt.”

 

“Vậy thì , về nhớ uống chút t.h.u.ố.c, chiều còn thi nữa đấy, tạm biệt!” Nữ đồng chí yên tâm , quan tâm một câu vẫy tay với cô rời .

 

Lục Cảnh Hòa tới vài câu, lo lắng kéo cô hỏi: “An An, ? Bụng thoải mái ?”

 

Lục Bảo hứng thú : “Ha ha, chủ nhân, sắp lật xe !”

 

Tần Dĩ An một ý niệm nổi lên, chặn Lục Bảo.

 

Nhóc con, cho mi lắm lời!

 

“Không gì, bụng em đói kêu ùng ục , năng lượng tiêu hao nhiều, ăn cơm.”

 

Tần Dĩ An xoa bụng bừa một cách nghiêm túc.

 

“Anh còn một ít bánh ngọt, em ăn một miếng .”

 

Lục Cảnh Hòa từ trong chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội lấy một xấp bánh đậu nành gói bằng khăn tay, lấy một miếng đưa đến bên miệng Tần Dĩ An.

 

“A, còn mang cả bánh ngọt, , em ăn một miếng.” Bụng Tần Dĩ An cũng thật sự đói, đây là lời thật, khách khí mở miệng c.ắ.n miếng bánh đậu nành, dùng tay cầm đầu còn từ từ ăn.

 

Lục Cảnh Hòa đặc biệt chuẩn cho cô, chính là sợ cô đói bụng, cô vui vẻ ăn bánh, đáy mắt khỏi nhuốm lên ý , mở nắp bình nước, đưa đến mặt cô, Tần Dĩ An uống nước ăn hai miếng bánh, cuối cùng cũng đợi đủ năm bọn họ.

 

Thu giấy báo dự thi xong, Tần Dĩ An vung tay, vẻ hướng dẫn viên du lịch hô lên: “Đủ , , về nhà ăn cơm, đói meo cả bụng!”

 

“Ăn cơm ăn cơm, tớ cũng đói, thi đại học đúng là mệt , nhưng thi thật , hôm nay tớ ăn hai bát cơm lớn!”

 

Vương Hân Hân hưng phấn chạy về phía , đối với việc ăn cơm đặc biệt tích cực.

 

Những khác cũng ngầm hiểu nhắc đến chuyện so đáp án, một lòng chỉ ăn cơm.

 

Bảy như ma đói đầu thai, quãng đường mười lăm phút, tám phút chạy về đến nhà.

 

“Các con về , mau rửa tay ăn cơm, bữa trưa hôm nay là bữa trưa yêu thương do tất cả phụ chúng cùng đấy.” Hạ Tú Lan thấy mặt các con đều là nụ , trong lòng cũng đoán phần nào, hỏi gì cả, nhanh chân đến bên bếp lò bưng cơm canh đang giữ ấm trong nồi .

 

Các phụ khác cũng hỏi gì, đều vui vẻ bận rộn, bưng cơm, lấy nước, dọn bàn, công tác hậu cần cho đám trẻ .

 

Tần Dĩ An thật sự đói lắm , rửa tay xong xuống liền cắm đầu ăn.

 

“Ngon quá, thịt gà xào ngon thật, ăn với cơm tuyệt vời.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-282-thoi-tiet-toi-te.html.]

“Đừng chỉ ăn một món đó, nếm thử hết , những món đều là chúng cùng , bố mỗi đều xào một món, nếm thử món thịt kho tàu , múc thêm chút trứng hấp ăn .”

 

Tần Gia Quốc một tay cầm đũa gắp thức ăn cho con gái, một tay cầm muỗng múc trứng hấp.

 

Tần Dĩ An thấy bố cứ chăm sóc , bản còn ăn, xua tay : “Bố, bố đừng lo cho con, con tự lo , bố cũng ăn , con ăn xong ngủ trưa một giấc, chiều mới tinh thần thi.”

 

“Được, các con tự ăn , ăn nhiều đừng để đói, ăn xong thì yên tâm ngủ trưa, bố sẽ canh giờ cho các con, đến giờ sẽ gọi các con dậy.”

 

Tần Gia Quốc cũng gắp cho Lục Cảnh Hòa một ít thức ăn mới đặt đũa chung xuống, cầm đũa của bắt đầu ăn.

 

“Chúng thật hạnh phúc!”

 

Chu Hiểu ăn món ăn gắp, thỏa mãn cảm thán một câu.

 

Những khác đồng tình với câu của cô, nhao nhao gật đầu, vui vẻ ăn cơm.

 

Sau bữa trưa, lớn liền giục họ mau nghỉ ngơi, hoặc sách một lát, nhắc họ bơm mực cho b.út máy, chuyện gì cũng lo lắng cho họ.

 

Lời nhắc nhở của các bậc trưởng bối thật sự cần thiết, giúp họ công tác chuẩn khi thi, đến mức đến giờ vội vàng hấp tấp.

 

Tần Dĩ An bơm mực cho cây b.út máy dùng buổi sáng xong liền ngủ trưa, đối với cô, chút thời gian dùng để nghỉ ngơi còn hữu dụng hơn nhiều so với ôn tập.

 

Vừa đến giờ, các bậc trưởng bối lượt gọi dậy.

 

Trong một giấc ngủ trưa, bên ngoài bắt đầu tuyết rơi, rơi lớn, là tuyết rơi như lông ngỗng cũng quá, nhiệt độ cũng thấp hơn.

 

Kỳ thi đầu tiên khi khôi phục thi đại học thật sự vượt qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới lấy chân kinh.

 

Tần Dĩ An thò tay khỏi chăn cảm nhận nhiệt độ thấp đến mức nào, thời tiết thật sự đổi là đổi, rơi là rơi.

 

Cô kéo quần áo trong chăn mặc thật nhanh.

 

Hạ Tú Lan cầm một chiếc áo len đỏ mới đan .

 

“Con gái, mặc nhiều , mặc thêm chiếc áo len trong, bên ngoài lạnh lắm, còn gió lớn, con cạnh cửa cũng khác gì bên ngoài, cửa mở gió cứ lùa thẳng chỗ con , đừng để lạnh.”

 

“Cảm ơn , con cũng đang định tìm một cái áo.”

 

Tần Dĩ An nhận lấy áo len mặc mấy lượt, khoác áo khoác quân đội xuống giường.

 

Các bậc trưởng bối chuẩn sẵn ô, họ mỗi cầm một chiếc trong tuyết, một nữa đến chiến trường của , bắt đầu kỳ thi Toán buổi chiều hôm nay.

 

Lúc nhận đề thi Toán, Tần Dĩ An cảm nhận uy lực của gió lạnh bên ngoài, nó cuốn theo tuyết bay , táp thẳng mặt cô, thổi đến mức mặt cô đau rát.

 

Thật là nơi cho , đúng như lời , khác gì ngoài trời băng tuyết.

 

là một ngày thời tiết tồi tệ!

 

Tần Dĩ An lau nước tuyết mặt, sửa khăn quàng cổ, che nửa mặt, tiếp tục cúi đầu .

 

Gió tuyết bên ngoài từng đợt từng đợt thổi , tay Tần Dĩ An cóng đến đỏ bừng, tay cầm b.út cũng cảm thấy tê dại, thật sự chút ảnh hưởng đến suy nghĩ, quan trọng nhất là ảnh hưởng đến tốc độ tay, cũng may là môn Toán, cần nhiều chữ.

 

Cô cuối cùng cũng hiểu , tại kỳ thi đại học năm nay là ngàn quân vạn mã qua cầu độc mộc, mà cầu độc mộc còn dễ qua, những thứ khác , thời tiết lạnh giá chính là một trở lực lớn thể kiểm soát.

 

 

Loading...