Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 281: Thi đại học
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:10:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Hân Hân cầm giấy báo dự thi đến mặt Tần Dĩ An: “Dĩ An , tớ giao giấy báo dự thi cho giữ, tớ quên quên , tớ sợ lắm.”
Tần Dĩ An nhận lấy giấy báo dự thi cô đưa tới, gật đầu: “Được, tớ giữ cho , ngày mai đến điểm thi sẽ đưa cho .”
“Tớ cũng .” Chu Hiểu tìm giấy báo dự thi của xong cũng đưa qua.
“Còn tớ nữa.”
“Tớ.”
Vừa đề xuất, những khác đều giơ giấy báo dự thi Tần Dĩ An.
“Được, đều đưa tớ giữ cho.”
Tần Dĩ An nhận giấy báo dự thi của từng , cô gian, sợ quên quên .
Bọn họ may mắn, bảy đều ở cùng một điểm thi, hẹn cùng tiện, thể đến cổng điểm thi phát cho họ.
“Bây giờ xong , chúng ngủ thôi, dùng tinh thần tràn đầy nhất để nghênh đón kỳ thi ngày mai, cùng cố lên!”
Tần Dĩ An một tay cầm một xấp giấy báo dự thi, một tay duỗi lòng bàn tay hướng xuống, Lục Cảnh Hòa là đầu tiên đặt tay lên, những khác thấy cũng hiểu ý, vui vẻ đặt tay lên, cùng cổ vũ.
“Cố lên, cố lên, cố lên!”
Mọi hoan hô vỗ tay, dọn dẹp đồ đạc bàn, bê lò sưởi ngoài, đóng cửa phòng sách về phòng của .
Tỉnh dậy chính là ngày thi đầu tiên của kỳ thi đại học khôi phục.
Mọi đều dậy sớm, chín giờ thi, bảy giờ họ ăn sáng thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, đủ loại âm thanh trộn lẫn còn náo nhiệt hơn cả Tết.
Tần Chính Nghĩa từ bên ngoài dạo về cảm thán:
“Các đồng chí trẻ tích cực quá, từ sớm đến điểm thi chờ , ông dạo ngang qua điểm thi của các cháu, cổng ít , trời lạnh thế mà ai ở cổng cũng cầm một quyển sách , vất vả quá.”
Triệu Lệ Quyên đồng tình, xua tay:
“Chỗ chúng gần điểm thi, cần sớm như , các cháu ăn sáng xong cứ ở nhà sách một lát, sưởi ấm cho nóng, ngoài trời rét căm căm, đến lúc thi chân tay đều cóng cả , lợi cho việc thi cử, từ đây qua đó đến 15 phút, vội, còn sớm.”
“Vâng, chúng cháu sẽ sách ở nhà.” Tần Dĩ An bưng cháo uống ăn bánh bao.
“Quẩy và trứng gà đến , mỗi lấy hai quả trứng, môn nào cũng một trăm điểm, các cháu mau lấy , trứng là bố Chu Hiểu sáng sớm mang đến, đặc biệt dặn các cháu ăn hai quả.”
Tần Gia Quốc từ phòng bếp bưng một chậu trứng gà và quẩy chạy tới, chia cho từng .
“Cảm ơn chú ạ.”
Mọi cầm trứng gà bắt đầu bóc ăn.
Người lớn họ ăn uống nghiêm túc, bản cũng vui vẻ, xuống ăn cùng.
Ăn sáng xong còn gần hai tiếng nữa mới đến giờ thi, đều lặng lẽ lấy tài liệu ôn tập xem một lát.
Bố của Chu Hiểu và Tô Hiểu Khả cũng đặc biệt xin nghỉ phép đến để cùng con tham gia kỳ thi.
Ông ngoại của Hạ Tinh Ngữ cũng đến đây , mấy lão gia t.ử hẹn cùng chơi cờ chữ.
Hạ Tú Lan liên tục đồng hồ, đến 8 giờ 20 thì nhắc nhở họ: “Đến giờ , thu dọn thôi, nên đến phòng thi .”
Vừa thấy thời gian, tim Tần Dĩ An chợt thắt , một thoáng hoảng hốt, cô hít sâu một dậy, cầm dụng cụ thi, đưa giấy báo dự thi cho họ xem, với các bạn: “Kiểm tra dụng cụ học tập của các .”
Lục Cảnh Hòa cúi đầu kiểm tra cẩn thận, bỏ một lọ mực trong túi.
Năm còn cũng lật xem dụng cụ học tập.
Sau khi xác nhận sai sót, liền ngẩng đầu, hùng dũng hiên ngang về phía phòng thi.
Người lớn trong nhà đều theo để tiễn họ.
Đi nhanh lắm, mười lăm phút là đến điểm thi, cổng thể là biển tấp nập, là những thanh niên tràn đầy sức sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-281-thi-dai-hoc.html.]
Lúc thể phòng thi, các thí sinh đều hưng phấn chen trong.
Tần Dĩ An vội , lấy túi đựng giấy báo dự thi phát cho .
“Giấy báo dự thi của các cầm cho kỹ, thi xong chúng vẫn tập trung ở chỗ , đến lúc đó các đưa giấy báo dự thi cho tớ, để tránh các mất, hai ngày tớ đều giữ giúp các .”
“Được.”
Cầm giấy báo dự thi, những đang chen điểm thi, khỏi chút căng thẳng.
“Thả lỏng nào, đây, tay các con qua sờ bình nước nóng, sưởi ấm một chút , chúng sẽ ở nhà nấu cơm trưa chờ các con về.”
Hạ Tú Lan ôm hai bình nước nóng l.ồ.ng ống tay áo, lượt cho các con sờ.
“Mẹ, về , chúng con đây.”
Tần Dĩ An vẫy tay, xoay phòng thi, sáu phía cũng từ biệt các bậc trưởng bối, bình tĩnh theo trong.
Lúc , họ cùng 5,7 triệu thí sinh bước nơi thi.
Phía như một luồng sáng, dẫn lối cho họ tiến lên.
Sau khi xem sơ đồ phân bố phòng thi, nhóm bảy họ về phía phòng học của .
Phòng thi của Tần Dĩ An gần nhất, ngay phòng học gần lối , cô qua kiểm tra phòng học tìm chỗ của , 30, ngay cửa .
Vì cô đặc biệt mặc 4 đôi tất dày, đôi ủng quân đội dày phát, áo khoác quân đội dày, quần bông dày, bịt tai và mũ len dày, còn khăn quàng cổ dày quấn quanh cổ, cả kín kẽ hở, ấm áp.
Quả nhiên mặc uổng công, cô xuống một lát thấy ngoài cửa tuyết lớn bắt đầu rơi, từng cơn gió lạnh thổi .
cô mặc dày, gió lạnh ở cửa thổi qua gây chút uy h.i.ế.p nào với cô, tay đút túi tuyết bên ngoài còn cảm thấy đặc biệt .
Cứ theo mức độ mà rơi, thi xong thể đắp tuyết .
Cho đến khi đề thi phát xuống, tiếng chuông bắt đầu thi “reng reng reng” vang lên, Tần Dĩ An mới thu những suy nghĩ bay xa, bình tâm , lấy b.út nghiêm túc xem đề thi, đặt bộ tâm trí kỳ thi.
Môn thi đầu tiên là Ngữ văn, Tần Dĩ An nhanh ch.óng lướt qua đề thi, hiểu sơ bộ về các câu hỏi đó, yên tâm hơn nhiều, đề đơn giản, trải qua sự tàn phá lặp lặp của “ba năm thi đại học năm năm mô phỏng”, trải qua quá trình học tập cường độ cao của thời hiện đại, cô những câu hỏi cảm thấy như là đề thi cấp hai.
Ổn !
Tần Dĩ An cầm b.út bắt đầu từ đầu, trong phòng thi chỉ thấy tiếng b.út máy ma sát với giấy thi sột soạt.
Vừa cúi đầu, cô liền hạ b.út như thần, xong đề thi ngẩng đầu lên, thời gian mới trôi qua một tiếng.
Thời gian còn Tần Dĩ An buông b.út, mà kiểm tra từ câu đầu tiên, cho đến khi tiếng chuông kết thúc thi vang lên, cô mới buông b.út, chờ thu bài.
Cô là cuối cùng, giáo viên thu bài đến chỗ cô mới cho các thí sinh trong phòng .
Tần Dĩ An thu dọn b.út và giấy báo dự thi khỏi phòng học.
Tuyết trời điều, đến lúc họ thi xong ngoài thì trời tạnh tuyết, trong bụi cỏ phủ một lớp tuyết trắng.
Xung quanh đều là tiếng bàn tán của thí sinh, than đề khó, xong bài, đang so đáp án, đương nhiên cũng đắc ý.
Tần Dĩ An vài bước, hành lang còn gặp một thí sinh cùng phòng thi kéo cô so đáp án.
“Xin , đau bụng quá, vội về nặng.” Tần Dĩ An ôm bụng, vẻ mặt đau khổ từ chối.
Nữ đồng chí , liền buông tay, xin : “A, xin , mau vệ sinh .”
“Được, cảm ơn.”
Tần Dĩ An khom lưng chạy , bộ dạng vội vã như sắp quần, một ai cản đường cô, đều sợ cô quần.
Vì thi xong, Lục Bảo trong gian giải cấm, thấy cảnh , đau cả bụng.
“Chủ nhân, giỏi thật đấy, diễn cảnh vệ sinh lúc nơi.”