Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 262: Nhìn Là Biết Có Chuyện Tốt, Phải Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:10:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Thiên Chí xách đến nhiều đồ đặt xuống, trong đó còn một cái đùi hun khói tự , bằng thịt lợn rừng, ngửi thôi thấy thơm, đồ đạc là quà Tết biếu nhà họ.

 

Ông đặt đồ xong liền tới nắm lấy tay Tần Dĩ An, cảm xúc hưng phấn.

 

"Dĩ An, mang rau dưa hoa quả chỗ cháu về nghiên cứu, phát hiện trong những loại rau cháu trồng thành phần dinh dưỡng cực cao, lợi ích cực lớn đối với cơ thể con , quả thực là phát huy thành phần dinh dưỡng trong rau đến mức cực hạn."

 

Cậu hai kích động, tay múa chân đạp .

 

"Cậu thấy sản lượng rau cháu trồng cũng cao, cháu và Cảnh Hòa rốt cuộc trồng thế nào ? Cái cũng quá lợi hại , rau chín thể để chút hạt giống cho ."

 

"Cậu sản lượng những loại rau đó luôn thể duy trì mức độ của cháu , định tối ưu hóa giống rau hiện tại , nếu mở rộng ngoài, là chuyện lớn tạo phúc cho đông đảo dân chúng, cũng sẽ lợi đối với sự phát triển của đất nước chúng ."

 

Tần Dĩ An chút do dự nhận lời: "Cái đó đương nhiên là ạ, bản cháu cũng sẽ để giống, đến lúc đó chia một ít cho hai, chuyện thêm gạch thêm ngói cho công cuộc xây dựng đất nước, cháu cực kỳ vui lòng."

 

Trước khi hai sang, Lục Cảnh Hòa cũng gật đầu hào phóng :

 

", đây là chuyện trong bổn phận chúng cháu nên , hai hạt giống gì, mỗi loại bao nhiêu hạt đều thể với chúng cháu, lúc để giống nhất định giữ cho ."

 

"Vậy thì , hai cảm ơn hai đứa , đến lúc đó thành công ghi cho hai đứa một công."

 

Hạ Thiên Chí lớn một tiếng, trong nhà kính xem thử, ông đề xuất, Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa liền dẫn ông xem.

 

Hạ Thiên Chí bên trong còn xanh um tùm hơn , mọc hơn, cảm thán ngừng, xổm xuống vê đất mặt đất :

 

"Lúc kiểm tra phát hiện trong đất chỗ cháu hàm chứa nhiều dưỡng chất, thổ nhưỡng thích hợp trồng rau, nghĩ đây cũng là một trong những nguyên nhân rau của cháu ngon."

 

Lục Cảnh Hòa :

 

"Cháu nghĩ lẽ còn vì chất lượng nước trong cái giếng mới đào của chúng cháu khá , chúng cháu dùng nước trong đó tưới đất, rau trong nhà kính mới thể mọc thế , cộng thêm chúng cháu đủ các phương diện, rau trong lều mới kết quả hôm nay."

 

"Nước là nguồn gốc của sự sống, thiếu một thứ cũng , quả thực nước trong giếng của các cháu là nước , hơn nước bên ngoài chỉ một nửa điểm. Có thể nước trong giếng khu vực của các cháu đều tạm ."

 

Cái đó đương nhiên là , nước trong giếng đều là nước sống (nước chảy), nước ngầm đều nhiễm chút nước linh tuyền cô thả qua cái giếng .

 

Đương nhiên là cô cố ý, chính là để đề phòng điều tra, thể quy kết một trong những nguyên nhân trồng nước, dù cư trú ở khu vực đại bộ phận đều là cống hiến cho đất nước, coi như là hành thiện tích đức.

 

nước trong cái giếng của cô thì hơn một chút, bởi vì giếng nước cô đặt một cái phễu vô hình, mua trong thương thành, tỷ lệ chứa linh khí của nước trong phễu và nước bên ngoài là giống .

 

Có cái phễu , nước linh tuyền sẽ chảy ngoài lượng lớn, sẽ tạo thành ảnh hưởng và đổi lớn bao nhiêu đối với nước sông ngầm, đồng thời cũng sẽ chút lợi ích nhỏ, trong lúc vô hình tẩm bổ cơ thể các vị đồng chí.

 

Những chuyện thì cần thiết để khác , một .

 

Cậu hai vẫn đang tiếp tục , đầy mặt ghen tị cả một lều rau .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-262-nhin-la-biet-co-chuyen-tot-phai-khong.html.]

 

" sử dụng nước và đất mang về từ chỗ các cháu thí nghiệm tương ứng, nhưng cây giống đó tuy là mọc lên , nhưng vàng khè, còn đợi lớn c.h.ế.t, cây lớn lên cũng chẳng kết mấy quả, thể thừa nhận, hai đứa các cháu trồng rau đúng là tay nghề."

 

Tần Dĩ An tự trêu chọc : "Cậu hai, lẽ chúng cháu là trồng rau bẩm sinh."

 

Hạ Thiên Chí Tần Dĩ An nghiêm túc : "Dĩ An , gần đây ông bà ngoại cháu bọn họ đang một chuyện lớn cháu ?"

 

"Đại khái một chút ạ." Tần Dĩ An trả lời mang tính thăm dò.

 

Thực hiện tại cụ thể biến thành tình huống gì cô rõ lắm, mấy vị trưởng bối miệng kín như bưng.

 

"Các cháu nghĩ thế nào?"

 

Tần Dĩ An nhún vai, vô tư : "Chúng cháu nghĩ thế nào quan trọng, xem tình hình cụ thể mới thể quyết định, tất cả đều thể thương lượng mà, xã hội bây giờ gì là cái nấy, chuyện thì đừng nghĩ nhiều, đến lúc đó sẽ thế nào."

 

Lúc hai sang, Lục Cảnh Hòa tiếp lời: "Ý An An cũng là ý cháu ."

 

" là hai đứa ranh ma, cũng mặc kệ các cháu thế nào, bọn họ thế nào, quan tâm những cái đó, hai về phía các cháu, việc tìm hai, hai tuy là nghiên cứu, chuyện vẫn thể một chút. Nhớ là hạt giống của hai đứa quên giữ cho đấy, lát nữa bà ngoại cháu chắc là sẽ đến tìm các cháu chuyện, lâu nữa."

 

Cậu hai dưa hấu, ngại ngùng xoa xoa tay: "Lúc thể cho hai một quả dưa hấu ? Em trai em gái cháu ở nhà cứ nhớ thương dưa cháu trồng, ngày nào cũng hỏi dưa chị An An trồng chín , hận thể chạy qua đây, bắt ở nhà bài tập ."

 

Tần Dĩ An chỉ rau trong nhà kính : "Hái, hai gì hái nấy, vốn dĩ cháu cũng đang định hái một ít đưa qua cho , đúng lúc đến, cháu đỡ chạy một chuyến. Cậu hai về thì bảo các em mang bài tập qua đây chơi cùng Tiểu Việt bọn nó, ngày nào cũng thể ăn , cũng sẽ quên bài tập."

 

"Dứt khoát lát nữa cháu bảo Tiểu Việt theo hai về đón bọn nó qua đây, ông bà ngoại đều đang ở đây, còn bạn nhỏ nhà họ hàng khác ở đây nghỉ cũng qua chơi , đông náo nhiệt, bọn nó còn thời gian bài tập cố định, một đám trẻ con cùng càng lời hơn chút, đảm bảo sẽ lỡ việc học."

 

Lục Cảnh Hòa lúc Tần Dĩ An chuyện lấy bao tải qua đựng đồ .

 

"Được , cứ để hai đứa nhỏ đó qua chơi mấy ngày, hai cảm ơn hai đứa nhé."

 

Hạ Thiên Chí xách nửa bao tải đồ, tít mắt ngoài, Tần Việt dẫn theo mấy em họ thật sự theo hai về đón các em đến chơi.

 

Cậu và hai mới một lúc, ông bà ngoại ngoài dạo về , phía còn dẫn theo mấy , cũng chính là bà nội nuôi và ông nội nuôi của cô, còn Dương lão gia t.ử, cuối cùng còn một quen cũ, Triệu Dân lão gia t.ử, cùng với một gương mặt xa lạ.

 

Trên mặt mỗi đều treo nụ vui vẻ, ông chú lạ mặt còn mỉm với bọn họ.

 

Lúc đầu lơ đãng đó, Tần Dĩ An thấy trong mắt ông chú chút kích động liếc nhà kính bên .

 

Nhìn là chuyện xảy , ?

 

"Đây là chú Vương của các cháu, chính ủy bộ đội chỗ bác cả các cháu." Bà ngoại giới thiệu đơn giản một chút đó vẫy tay với cô và Lục Cảnh Hòa, "Dĩ An, Cảnh Hòa, hai đứa theo bọn nhà, bọn đưa chú Vương các cháu đến chuyện thương lượng với hai đứa."

 

"Đến đây ạ."

 

 

Loading...