Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 250: Đồ Mang Đến "toàn Quân Bị Diệt"
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:09:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hôm nay là ngày đứa nhỏ nhà họ Lục và cháu gái nhà họ Tần đính hôn nhỉ." Ngô lão gia t.ử đột nhiên một câu .
Bà cụ Tôn bên cạnh đang ăn cà chua gật đầu, tùy ý tranh thủ trả lời một câu.
" thế, buổi sáng nhà lão Tần còn đến đưa kẹo hỷ cho chúng mà, hỏi , muộn nhất là cuối năm kết hôn, đến lúc đó mời chúng qua ăn cơm, hôm nay coi như là phụ hai bên gặp mặt, xác định hôn sự, cho nên mời khách, chỉ nhà tụ tập với thôi."
Ngô Kiến Quân vỗ trán, bỗng nhiên thông suốt, nghĩ chuyện trong đó: " ha, thời điểm thì Hạ Thiên Chí chắc là từ nhà họ Tần , viện nghiên cứu, điều chứng tỏ cà chua do viện nghiên cứu của bọn họ trồng ? Chẳng lẽ là..."
Ngô lão gia t.ử nghĩ đến chuyện bạn già đến khoe khoang cách đây lâu, tiếp lời ông tự lẩm bẩm một .
"Chẳng lẽ Tần Chính Nghĩa khoe với đó là thật? Trồng thành công thật , chín thật ? Trước cũng thử qua, nhưng tốn công tốn sức vô cùng, mà đồ trồng cũng chẳng , là phí công vô ích, nhưng hôm nay quả cà chua to đến mức một tay nắm hết, mọc cũng quá chứ, lợi hại thế ?"
Nghĩ đến đây, Ngô lão gia t.ử vỗ hai tay lên đầu gối, mặt đầy nụ dậy.
"Cái chắc là do cháu gái nhà họ Tần trồng, , tìm Tần Chính Nghĩa tán gẫu chút, đó ông , cháu gái trồng ít loại rau, trong đó rau chỉ ăn mùa hè đặc biệt nhiều, còn hoa hiên mà bà nhà thích ăn nữa, chúng xem xem."
Ngô Kiến Quân hai mắt phát sáng, vỗ tay chuẩn theo, Ngô lão đầu qua một câu tiếp theo liền chặn suy nghĩ của ông .
"Các con cứ đợi ở nhà, bố và con là , xem tình hình thế nào."
"Thôi , bố, rau khác thật thì bố nghĩ cách kiếm ít về nhé, chất lượng cà chua quá." Ngô Kiến Quân hạ thấp giọng : "Nói thật lòng, còn ngon hơn cả đồ đặc cung."
" là thế thật, mấy thứ ăn gọi gì là cà chua, cái mới xứng gọi là cà chua, ngon, ngon hơn hoa quả, ăn thêm một miếng nữa."
Bà cụ Tôn cướp miếng cuối cùng trong bát tay, nhét miệng mới hài lòng rửa tay sạch sẽ.
Bà nhà lấy ít nấm khô nhà tự phơi, vẫy tay với nhà đang mong ngóng, xách đồ theo ông nhà về phía Thập Sát Hải.
Sáng nay lúc đến đưa kẹo hỷ bọn họ đều hỏi qua, đang ở bên đó, đúng lúc cái lều mà đó lão Tần xem cũng ở bên đó, thế thì dễ , qua là thể thấy.
Trong lòng Ngô lão gia t.ử tính toán đến nơi thì dù thế nào cũng bắt lão Tần dẫn bọn họ ngó xem, quyết định chủ ý sẽ ăn vạ đến cùng.
Bên , Tần Mạt sự dẫn dắt của Tần Dĩ An, nhà kính 2 hái một ít rau.
Trên đường về, phương hướng của Tần Mạt rẽ sang một ngả.
"Cô tìm Dương Triều Nhan hỏi bài tập, ha ha, cháu gái nhỏ, cô út ngoài một chuyến , lát nữa sẽ về."
Cô nàng giương cờ hiệu tìm đối thủ một mất một còn để học tập, thực tế là một bên túi đựng một quả bí đỏ non, một bên túi đựng một quả cà chua, ôm một quả dưa chuột gặm , còn về bài tập, bóng dáng cũng chẳng thấy , căn bản trong phạm vi đựng đồ trong túi của cô nàng.
Đối với việc giúp cô tuyên truyền rau dưa đến khách hàng mục tiêu, Tần Dĩ An vui lòng, vẫy tay: "Đi , nhớ chơi một lát về bài nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-250-do-mang-den-toan-quan-bi-diet.html.]
"Được, cô cái về ngay, đảm bảo khi trời tối sẽ về bài tập."
Tần Mạt , thuận đường cũng vòng qua, cứ thế cưỡng ép biến đường thành thuận.
Cái gì cũng quan trọng, đến nhà đối thủ một mất một còn khoe khoang ngay mặt mới quan trọng, thịt bò thèm chảy nước miếng, cầu xin cô nàng cho ăn, nhất là ông trai cao ngạo của nó, mặt thịt bò, cao ngạo chỉ còn một chữ cao, ha ha, đúng là khiến sướng cả thể xác lẫn tinh thần, hôm nay sảng khoái thêm một nữa, khởi động chút, sẽ dựa ngoại vật, dựa chính thi cuối kỳ lật ngược tình thế.
Tần Mạt toe toét cả mặt, dùng tốc độ nhanh nhất đến nhà họ Dương, đến cửa thì móc quả dưa chuột gặm một đầu nhọn trong túi ngậm lên miệng, giống một tên tóc vàng đến đập cửa nhà .
"Dương Triều Nhan nhà ?"
"Đến đây."
Lời dứt, bên trong tiếng con gái đáp , bình bịch chạy mở cửa.
Đập mắt là Tần Mạt đang dựa khung cửa, miệng ngậm một quả dưa chuột, c.ắ.n rôm rốp, tay còn cầm một quả bí đỏ non giơ lên bên thái dương, vị trí cực kỳ bắt mắt.
"Thế nào, xong bài tập ? Mai là về trường học ."
Tần Mạt nhướng mày với cô bạn, dưa chuột cố ý gặm thật to tiếng, bí đỏ còn lắc lư, chú ý cũng khó.
Dương Triều Nhan tuy Tần Mạt đến tìm vì bài tập, tám phần là cầm đồ đến khoe khoang, nhưng cái đúng là để cô nàng khoe .
Ánh mắt cô bạn lập tức thu hút, tò mò chạy tới kéo tay đang giơ lên của cô nàng xuống, kỹ đồ vật tay cô nàng.
"Cậu, cái tay là bí đỏ? Bí đỏ non thể xào sợi, mùa phía nam cũng trồng bí đỏ nhỉ, vận chuyển tới cũng cần thời gian, thể tươi thế , nhựa cuống bí còn đang ứa , độ tươi , giống như mới hái xuống thế? Tần Mạt, kiếm bí đỏ thế, còn cả dưa chuột đang ăn nữa?"
Dương Triều Nhan đưa tay qua cướp luôn quả dưa chuột tay Tần Mạt về tay , trong nháy mắt, một nửa bên ăn bẻ cho miệng Dương Triều Nhan, chỉ để cho Tần Mạt một mẩu nhỏ bên gặm qua nhét tay cô nàng.
Tần Mạt ngẩn thao tác của cô bạn, cúi đầu quả dưa chuột vốn dài 20 cm tay chỉ còn hai cm, lập tức phản ứng , vội vàng che quả cà chua trong túi lấy , xác định vẫn còn mới thả lỏng một chút.
"Cậu khách sáo thế ? Cướp bóc hả!"
"Ôi dào, hai đứa gì mấy cái đó, qua đây chẳng để cho tớ xem cái ? Ngon ngon, lợi hại, tớ thừa nhận quá lợi hại, rau mùa hè cũng kiếm , giỏi hơn tớ nhiều, còn bỏ xa tớ mười mấy con phố."
Dương Triều Nhan lời ý gì cũng chỉ qua miệng, qua não, khen vô não, trong đầu chứa là dưa chuột tay, dưa chuột trong miệng.
mà, cái lọt tai Tần Mạt lắm, sướng lắm, nụ vui vẻ mặt kìm , giấu , chu mỏ, hất cằm kiêu ngạo : "Đương nhiên , còn nữa cơ."
Thế là, quả cà chua trong túi cũng giữ , cũng chỉ vì một tràng tâng bốc êm tai , khiến cô nàng tự móc cà chua khoe, đồ mang đến quân diệt.
"Nhìn xem, trong túi tớ một quả cà chua, quan trọng là ngọt ngon, quan trọng nhất là chỗ cháu gái nhỏ nhà tớ còn nhiều lắm đấy."